Sau khi thống trị Miền Bắc với bàn tay sắt máu được bọc nhung và một
hệ thố
ng tuyên truyền rất gian xảo học được từ tổ tiên là đế quốc Cộng Sản Liên
Sô, Hồ Chí Minh đã gặp phản ứng quyết liệt đầu tiên, ở phạm vi tỉnh, của nông dân
chống lại chế độ độc tài, đó là cuộc khởi nghĩa bất khuất nổ ra tại huyện Quỳnh
Lưu thuộc tỉnh Nghệ
An.
Thật ra hệ thống Cộng Sản chư hầu
bồi thần trên thế giới, gồm cả Cộng Sản
Việt Nam, đã học được phương pháp của tổ tiên họ là hết sức ngoan cố ngăn chận,
trấn diệt thẳng tay không chút thương tiếc bất kỳ cuộc nổi dậy nào chống lại độc tài
Cộ
ng Sản, một hệ thống vương triều khắc nghiệt được đẻ ra sau năm 1917.
Trước khi có Quỳnh Lưu tại Việt Nam thì ở đất tổ của Cộng Sản Việt Nam đã
có các cuộc nổi dậy kiên cường, quyết liệt của nông dân Liên Sô chống lại Lenin,
khi gã Hoàng Đế này đa
ng xiết chặt dây thòng lọng vào cổ của nhiều sắc tộc trong
Liên Bang Sô Viết.
Trước khi tìm hiểu về cuộc nổi dậy tại Quỳnh Lưu, chúng ta cũng cần lướt
qua cuộc nổi dậy của nông dân Liên Sô chống Cộng Sản Lenin.
Cuộc nổi
dậy ở Tambov
kéo dài từ năm 1919 tới 1921, đây là cuộc nổi dậy
của tầng lớp nông dân trên bình diện rộng lớn nhằm chống lại thói cướp bóc, tước
đoạt, và kiểu cai trị độc đoán của Bolshevik (Cộng Sản Liên Sô).
Cuộc nổi dậy này có sự tham dự của mộ
t cựu viên chức Đảng Cách Mạng Xã
Hội Chủ Nghĩa, ông
Alexander Antonov
, do đó trong lịch sử Sô Viết, sự kiện nổi
dậy này bị Lenin đặt tên là
Antonovschina
. Cuộc khởi nghĩa diễn ra trong các lãnh
thổ của Tambov Oblast ngày nay, và cũng trong một phần của
Voronezh Obla
st
.
Như một đặc trưng của các cuộc nổi loạn trong thời kỳ Bolshevik chiếm chính
quyền, cuộc nổi dậy Tambov được tổ chức chính trị mang tên “Liên Đoàn Nông
Dân Toiling” (Soyuz Trudovogo Krestyanstva/đọc theo tiếng Nga) lãnh đạo. Một
Đại Hội của qu
ân nổi dậy tuyên bố thủ tiêu quyền lực Sô Viết đồng thời tạo ra Hội
Đồng Lập Hiến bằng cuộc đầu phiếu bình đẳng và trả hết lại đất đai cho nông dân
mà Cộng Sản cưỡng chiếm bằng bạo lực vô lý khi nắm quyền lực.
Do tính chất nghiêm trọng nên Đảng Cộ
ng Sản Liên Sô kêu gọi thành lập ra
cái gọi là “Hội Đồng Đại Diện Toàn Quyền Của Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương
Toàn Nga Của Đảng Bolshevik Để Thanh Toán Đảng Cướp Ở Tambov”.
Cuộc nổi dậy sau đó bị các đơn vị Hồng Quân do
Mikhail Tukhachevsky
cầm
đầu đàn áp. Nhiệm vụ chính trị trong chiến dịch chống lại quân nổi dậy được trao
cho
Vladimir Antonov
Ovseenko
. Và vị nguyên soái nổi danh của Sô Viết,
Georgy
Zhukov
, đã nhận được huân chương Sô Viết đầu tiên trong đời binh nghiệp ông
qua cuộc
chiến chống lại quân nổi dậy Tambov.
Do qui mô rộng lớn đáng sợ của cuộc khởi nghĩa nên 100.000 lính của Hồng
Quân được gửi tới đàn áp, trong đó bao gồm cả những phái bộ đặc biệt của cơ quan
cảnh sát mật Cheka. Hồng Quân sử dụng pháo hạng nặng và
xe lửa bọc sắt đánh
nhau với quân nổi dậy toàn là nông dân. Hồng Quân dưới sự chỉ huy
của
Tukhachevsky
thường bắt giữ và hành quyết không xét xử những thường dân
bị bắt làm con ti
n.
(Cuộc nổi dậy tạiTambov
được trích trong Chương 6 của tác
phẩm Nhân Loại Thụ Hình
Tội Ác Độc Tài Cộng Sản… của Phạm Hoàng Tùng).
Hồng
Q
uân tấn công vào Kronstadt
.
Cuộc nổi dậy tại
Tambov
Kronstadt
là hai cuộc nổi dậy lớn nhất
chống lại Cộng Sản
Lenin sau năm 1917.
Ảnh nguồn: Tác phẩm Nhân Loại Thụ Hình
của Phạm Hoàng Tùng.
Cuộc khởi nghĩa của nông dân Quỳnh Lưu
diễn ra vào tháng 11/1956, vào lúc
này Hồ đã tiến hành hơn 2/3 chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, và Việt Nam đã ký
Hiệp Định Genèv
e chia đôi đất nước, thực dân Pháp đã rút khỏi Việt Nam, đồng
thời dân Miền Bắc đang tìm đường vào Nam để có cuộc sống tự do.
Để bạn đọc nhận diện rõ khu vực
trong và ngoài tỉnh Nghệ An
theo hướng Bắc
Nam
nên cá nhân chúng tôi đưa thêm
bản đồ này vào b
ài.
Ảnh nguồn: map google.
Bản đồ tỉnh Nghệ An ngày nay.
Ảnh nguồn: map google.
Bản đồ huyện Quỳnh Lưu ngày nay.
sinh viên và trí thức, dùng báo chí lên tiếng chống đảng, t
hì cuộc nổi dậy Quỳnh
Lưu đã làm đảng CSVN rất lo sợ.
Toàn thể nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã
Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên,
Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên T
rung đã mở một đại hội để tố
cáo những chính sách cai trị tàn ác của chế độ. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả
cán bộ VC thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh
cho tự do của nhân dân.
Sau nhiều giờ thảo luận, đại hộ
i đã đồng thanh lập bản kiến nghị nguyên văn
như sau:
Yêu cầu trả lại cho chúng tôi những vị linh mục chánh sở và tất cả những vị
giáo sĩ bị bắt bớ giam cầm.
Yêu cầu trả lại cho chúng tôi xác các vị linh mục đã bị hành quyết và của
những
vị đã bị thủ tiêu.
Yêu cầu trả lại những tài sản của địa phận, của thánh đường, của Ðức Mẹ đã
bị chính quyền tịch thu hoặc sung công.
Yêu cầu đền bồi thanh danh của các giáo sĩ đã bị nhục mạ và danh dự của các
giáo hữu đã bị vu khống.
Cán bộ VC rất căm tức những lời kết án của dân chúng, lúc đầu họ nhất định
không ký tên, nhưng với áp lực của hàng ngàn người, họ bắt buộc phải ký vào
quyết nghị. Ban tổ chức đã gởi bản quyết nghị này đến 4 nơi: Tòa thánh La Mã
(qua trung gian của Ðứ
c Khâm sứ Dooley), Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến, Hồ
Chí Minh, và gởi đến chính quyền quốc gia miềnNam. Phía CSVN đã tìm đủ mọi
cách ngăn chặn bản quyết nghị đến tay Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến.
Dân chúng đã dùng ngay chính sách sửa sai của CSVN để đ
òi lại chồng con đã
bị giết, tài sản đã bị cưỡng đoạt và đòi được di chuyển tự do vào
Nam
như đã cam
kết trong Hiệp định
Geneva.
Giữa lúc đó, được tin chiều ngày 9/11/1956, Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến sẽ
đi qua Cầu Giát để lên Hà Nội, hàng ngàn ngư
ời đã kéo ra đường số một chờ đợi.
Ðồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thưa. Mấy ngàn đồng
bào đã nằm ngay trên đường để chận xe lại, và 6 thanh niên đã đưa cho viên sĩ
quan Ấn Ðộ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên s
ĩ quan này cho
biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần.
Sau đó, ngày 10/11/1956,
khoảng 10.000 nông dân đã mở đại hội lần thứ
hai
tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về ngày thứ Bảy. Mọi người đều tỏ ra hân hoan
khi biết sắp sửa
từ bỏ địa ngục trần gian. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động
2 đại đội chủ lực và một đại đội công an võ trang huyện Diên Châu về xã Cẩm
Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy ra. Tiếng súng và lựu đạn nổ
vang trời. Mặc dù tay không nhưng
khí thế quần chúng quá mạnh, những người
phía sau đã tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước.
Cuối cùng, dân chúng đã bao vây đồn bộ đội, công an vào giữa. Ðêm hôm đó,
CS đưa thêm 2 trung đoàn về bao vây 10.000 nông dân tại xã Cẩm Trường.
Dưới
cơn mưa phùn lất phất cuối đông, cảnh tượng bi hùng đã diễn ra ở một trận địa
giữa 10.000 nông dân và 2 vòng trong ngoài đầy những công an và bộ đội.
Tờ mờ sáng ngày 11/11/1956,
các bà mẹ đã đánh trống
, mõ kêu gọi dân
chúng quanh vùng đến tiếp
cứu Xã Diễn Châu như bị động đất. Rồi 30.000 nông
dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy của CS, trở thành một vòng
bao vây thứ tư. Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu
của cả 2 bên.
Hồ Chí Minh rất căm hậ
n biến cố này vì Nghệ An là quê quán của ông ta,
nhưng Hồ Chí Minh chưa biết cách giải quyết thế nào để gỡ thể diện cho mình và
đảng. CS cũng tìm cách liên lạc với Giám mục Trần Hữu Ðức nhờ ông giải quyết,
nhưng ông đã trả lời: Tôi không biết về vấn đề chí
nh trị, vì tôi là một nhà tu hành.
Lúc bấy giờ, phía dân chúng đã có một số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ
bộ đội.
Chưa bao giờ một cuộc nổi dậy
ở miền Bắc lại có đủ tất cả thành phần
dân chúng, kể cả các đảng viên CS.
Ðêm 11 rạng ngày 12/1
1/1956, một số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu để tổ
chức biểu tình yểm trợ cho dân quân xã Diễn Châu. Ðêm hôm đó, 3.000 thanh niên
các xã Do Xuyên, Ba Làng, và Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) đã kéo vào yểm trợ
nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, một Ủy Ban Biểu Dư
ơng Lực Lượng Nông Dân
Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em đã
mang gạo, thực phẩm đến xã Cẩm Trường, nơi cuộc đấu tranh đã bước vào ngày
thứ 3.
Rạng ngày 13/11/1956, một cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gầ
n
100.000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa đã được truyền đi
khắp nơi, hòa với những đợt trống, mõ vang lên liên tục:
Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng
cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta.
Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty công an Nghệ An, hô thật to những
khẩu hiệu: Lương giáo đoàn kết chặt chẽ sau lưng các nghĩa quân, Lương giáo
quyết tâm chống CS khát máu,
Tinh thần Quỳnh Lưu bất diệt… Công an tỉnh lẩn
trốn từ lâu trước khí thế này. Dân chúng thi nhau nhảy lên nóc Ty công an, xé tan
cờ đỏ sao vàng, đạp vỡ ảnh HCM và các lãnh tụ CS quốc tế.
Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lệnh cho Văn Tiến Dũng đ
iều động Sư
đoàn 304 từ Thanh Hóa, Phủ Quỳ, và Ðồng Hới về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn
này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết mà Hồ Chí Minh muốn xử dụng, thay vì
dùng bộ đội sinh quán ở miền Trung hoặc miền Bắc, để có dịp trút tội cho binh
đoàn miền Nam
nóng tính này.
Trận địa tại xã Cẩm Trường đã lên đến 5 vòng đai giữa dân quân và VC. Buổi
chiều cùng ngày, nghe tin dân quân xã Cẩm Trường bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng
chục ngàn người đã tiến về xã Cẩm Trường để tiếp cứu. Vòng đai chiến trận đã
ng lên lớp thứ 6. Buổi tối ngày 13/11/1956, hơn 20.000 nông dân từ Thanh Hóa
lại kéo vào tiếp viện, mang theo đầy đủ lương thực tính kế trường kỳ đấu tranh.
Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa
quyết tiêu diệt nhân
dân Quỳnh Lưu. Khi vòng đai thứ 7 thành hình, Hồ Chí Minh
ra lịnh tiêu diệt cuộc nổi dậy có một không 2 trong lịch sử đấu tranh chống VC.
Trước bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến để bảo vệ căn cứ.
Lịnh của ban chỉ đạo nghĩa quân được tr
uyền đi: Chiến đấu đến giọt máu cuối
cùng để giải phóng dân tộc. Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào
rừng sâu. Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội VC đã xông vào các làng Thanh Dạ,
Song Ngọc, Cẩm Trường bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi.
Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu, vì bất
cứ ai, kể cả các em thiếu nhi đều tự xưng là người lãnh đạo cuộc cách mạng này.
Không bắt được ai, VC đành thả bà con ra về, nhưng Hồ Chí Minh tính kế bắt
đi Linh
mục Hậu và Linh mục Ðôn của 2 xứ Cẩm Trường và Song Ngọc. Dù 2 vị
này đã nói:
“Chúng tôi là nhà tu hành, chúng tôi không biết gì đến việc nhân dân”.
CS bắt 2 vị linh mục phải lên đài phát thanh đổ lỗi cho giáo dân và nông dân,
nhưng 2 vị không bằng
lòng. CS đe dọa nếu không tuyên bố như vậy thì sẽ giáng
tội cho 2 vị là những người cầm đầu cuộc khởi nghĩa phản động này.
Họ mang
hình ảnh Linh mục Tấn bị thủ tiêu ở Phủ Quỳ ra dọa nạt
. Cuối cùng, 2 vị phải
tuyên bố ngược lại sự thật. (Hết trích).
IV/ Kết luận
Cuộc nổi dậy tại Tambov và
Kronstadt
bị Lenin dẹp tan vào khoảng năm
1921, thế nhưng 70 năm sau, đế chế Cộng Sản Liên Sô và hầu như toàn bộ hệ
thống bồi thần của nó trên thế giới đã bị người dân đánh đổ.
Rõ ràng người dân đã
chiến thắng vẻ vang trong cuộc chiến giành lấy quyền
được sống, quyền tự do.
Tại nước Việt Nam Cộng Sản, cuộc khởi nghĩa Quỳnh Lưu tuy bị thất bại
nhưng tinh thần dân Việt vẫn bền chí đấu tranh để giải thể cho bằng được vương
triều Hồ.
Vào
năm 1956, Hồ và đệ tử không thể nào tiên đoán được sự ra đời và một sức
mạnh dữ dội, tốc độ nhanh như sao xẹt của internet xâm nhập vào xã hội
Việt
Nam
như hiện nay.
Chế độ Cộng Sản vô thần đang dùng mọi biện pháp khắc nghiệt để triệt tiêu sự
đòi h
ỏi một xã hội đa nguyên, đa đảng của dân Việt, chỉ để cho một mình đảng
sống giàu sang, và “cầm quyền muôn đời”.
Thế nhưng dân Việt ở mọi thành phần đã tự hình thành một xã hội đa nguyên
trên mạng.
Các tổ chức, các nhóm, các chính đảng, các
hội đoàn mang nội dung xã hội,
văn học, thơ ca, tương trợ, đến tôn giáo, chính trị mỗi ngày xuất hiện càng nhiều
trên mạng, dù đảng và chính quyền cho đám dư lợn viên, CAM chui vào đánh phá,
quậy đục.
Tinh thần lập hội tự do này, tinh thần xây dựn
g mô hình xã hội đa nguyên này
như là bước chuẩn bị cho ngày mai sắp tới đây khi chính quyền Cộng Sản độc tài
bị sụp đổ thảm hại nhục nhã.
Advertisements