Người sáng lập quán cơm 2.000 đồng: ‘Chẳng mấy ai giàu có, tiền đầy trong ví lại đi ăn cơm từ thiện’

Người sáng lập quán cơm 2.000 đồng: ‘Chẳng mấy ai giàu có, tiền đầy trong ví lại đi ăn cơm từ thiện’

Bài viết trên báo Thanh Niên ngày 12/ 10/ 2017 gây nhiều tranh cãi. Xin mời các Bạn đọc  bài  báo về những chia sẻ của Nhà báo Nam Đồng, người sáng lập ra quán cơm 2000 đồng.

Trai tráng xếp hàng ăn cơm 2.000 đồng: Vì khó khăn hay lười biếng?

SV ăn cơm 2.000 đồng từ góc nhìn của người đăng ảnh: 80% khách đến ăn là sinh viên thì đó đã là một hiện tượng xã hội

Người sáng lập quán cơm 2.000 đồng cho rằng, những chia sẻ gay gắt của anh Tuấn Anh là không đúng thực tế và đang làm tổn thương lòng tự trọng của nhiều sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, phải đến quán cơm Nụ Cười để tiết kiệm từng đồng lẻ.

quan-com-2000,quan-com-tu-thien,sinh-vien-an-com-tu-thien

Mới đây, anh Vũ Tuấn Anh – người sáng lập dự án phát triển nghề nghiệp cộng đồng cho sinh viên – đã khiến khắp các diễn đàn mạng xã hội xôn xao khi đề cập đến việc “sinh viên sức dài vai rộng” lại xếp hàng, đợi ăn cơm từ thiện ở Sài Gòn.

Chia sẻ về hình ảnh này, anh Tuấn Anh có những nhận định khá gay gắt: “Trong khi cơ hội làm việc kiếm tiền có rất nhiều nhưng các bạn lười biếng và chỉ có miếng ăn miễn phí, cho dù miếng ăn đó cướp của người nghèo“.

Để nhìn nhận những đánh giá của anh Tuấn Anh ở góc độ đa chiều hơn, chúng tôi cuộc trao đổi với nhà báo Nam Đồng, cựu TBT báo Pháp Luật TP HCM, người sáng lập ra hệ thống quán cơm Nụ Cười 2.000 đồng khá nổi tiếng. Chúng tôi xin đăng tải nguyên văn những chia sẻ của nhà báo xung quanh phát ngôn gây tranh cãi của anh Tuấn Anh:

Những lời anh Tuấn Anh nói chắc chỉ định tạo tranh cãi cho vui nhưng nó lại đang làm tổn thương lòng tự trọng của nhiều người

Với tư cách là người sáng lập ra hệ thống quán cơm 2.000 đồng, đã vận hành suốt 5 năm nay, lời đầu tiên tôi muốn khẳng định, đó là quan điểm của anh Tuấn Anh không đúng với thực tế và tôi hoàn toàn không đồng tình.

Chắc có lẽ anh Tuấn Anh đang định làm dấy lên một cuộc tranh cãi để mọi người bày tỏ ý kiến cho vui thôi nhưng anh lại không nghĩ rằng, nói như vậy là đang làm tổn thương lòng tự trọng của nhiều sinh viên nghèo, hàng ngày đến quán cơm Nụ cười chỉ vì muốn tiết kiệm từng đồng lẻ.

5 năm mở quán cơm giá tượng trưng, tôi không dám cam đoan tất cả những người đến đây đều có gia cảnh khó khăn. Nhưng tôi chắc chắn, con số những người khá giả vẫn đến ăn cơm Nụ Cười chưa đầy 1%. Trong bất kỳ phép tính nào, chúng ta vẫn có thể sai số đúng không? Nếu thế thì 1% kia là điều chấp nhận được. Mà nếu đã là chuyện chấp nhận được, chúng ta có nhất thiết phải làm cho nó rềnh rang đến thế không?

Quay trở lại câu chuyện sinh viên chờ đợi để ăn cơm 2.000 đồng, anh Tuấn Anh chắc có lẽ mới chỉ nhìn thấy bề nổi của sự tình. Anh thấy rằng, sinh viên khỏe mạnh như thế, thanh niên trai tráng như thế, họ lại có học thức hơn hẳn nhiều người, sao không đi làm, không tự lo cho bản thân mà phải sống dựa vào những suất cơm từ thiện? Bởi vậy nên anh lên án, anh cho rằng họ đang thiếu lòng tự trọng, từng ngày “cướp cơm” của người nghèo?

Mở quán cơm 5 năm qua, tôi đã nghe kể về bao hoàn cảnh sinh viên khó khăn. Các bạn ấy từ quê ra thành phố, số tiền bố mẹ cho hàng tháng chẳng đủ tiền thuê trọ nói gì đến đóng học phí hay tiền ăn uống, chi tiêu hàng ngày. Họ đã đi làm rất nhiều việc nhưng vẫn không có nhiều tiền, bởi vậy những lúc khó khăn, phải đến quán cơm Nụ Cười.

Có những bạn sinh viên nghèo, hàng ngày vẫn ăn cơm ở quán Nụ Cười nhưng một người chịu trách nhiệm cho hệ thống quán cơm ấy là tôi, lại chẳng thấy có vấn đề gì. Bởi vì tôi hiểu, phải khó khăn lắm, người ta mới đến đây.

Mỗi suất cơm ở Nụ Cười trị giá 15.000 đồng nhưng chúng tôi chỉ bán có 2.000 đồng. Vì thế tính ra, mỗi tháng, cho dù có ăn riết cơm ở đây, người ta cũng chỉ bỏ ra thêm được vài trăm nghìn. Số tiền ấy, trong thời buổi bây giờ, có thể xem là không quá lớn.

Một bạn sinh viên chia sẻ với tôi, nhờ ăn cơm ở quán Nụ Cười, họ tiết kiệm mua thêm được cái bàn học hay chiếc quạt máy để xua bớt nóng nực trong những căn nhà trọ ổ chuột tồi tàn mà nắng xuyên đến mặt, mưa dột trên đầu… Quán cơm chẳng cho họ được nhiều thứ nhưng cũng giúp họ cải thiện được phần nào cuộc sống. Đâu có mấy ai đi ăn cơm 2.000 đồng để dành tiền ngày ngày uống trà sữa hay bữa khác, đi ăn chơi “sang chảnh” như nhiều người nghĩ đâu.

Người ta phải ăn cơm giá tượng trưng để giữ lại cho mình từng nghìn lẻ cơ mà, nếu có tiền ăn chơi xa xỉ, ai còn đến đây làm gì?

Một ý khác mà anh Tuấn Anh có nói, đó là vì sao sinh viên không đi kiếm việc làm thêm. Tôi cũng đã nói, có nhiều bạn đã đi làm nhưng vẫn không có nhiều tiền vì còn nhiều gánh nặng. Mặt khác, kiếm được việc làm cũng chẳng phải điều dễ dàng. Còn nếu nói sinh viên có học thức sao không làm việc này việc khác kiếm nhiều thật tiền thì phải nghĩ rằng, khả năng mỗi người khác nhau.

Anh Tuấn Anh quá lời rồi chứ sinh viên khó khăn đâu có cướp cơm của người nghèo

Ở quán cơm Nụ Cười, chúng tôi luôn có đồ ăn cho tất cả mọi người. Ví dụ ở cơ sở này, ước chừng số người đến ăn khoảng 450 thì chúng tôi làm đủ từng ấy suất cơm. Ngoài ra, chúng tôi có thêm đồ dự trữ. Bữa nào hết cơm, ai đến muộn chúng tôi sẽ nấu tạm mì tôm trứng, mì tôm thịt xay. Ai cũng có phần, 5 năm rồi nhưng Nụ Cười chưa từng từ chối vị khách nào vì hết đồ ăn. Thế nên, chẳng thể nói là sinh viên “cướp” mất cơm của người nghèo.

Chúng tôi nấu cơm, có đủ cơm, canh, món mặn, xào và trái cây nhưng không bao giờ miễn phí cho ai. Các bạn có biết vì sao không? Bởi vì chúng tôi không muốn họ mặc cảm. Ai đến đây đều là khách, chúng tôi vẫn là những người phục vụ. 2.000 đồng cũng là tiền tiêu được và họ bỏ tiền để ăn cơm một cách bình thường, như bao thực khách ở nơi khác.

Chúng tôi không muốn người nghèo mặc cảm nhưng anh Tuấn Anh lại đang làm họ phải phiền lòng. Nếu cứ nói như anh ấy, chắc sinh viên nghèo, chẳng mấy ai dám đến ăn cơm giá tượng trưng nữa bởi vì người ta sợ, mang tiếng “cướp” miếng ăn của người nghèo.

Thực ra, quán cơm 2.000 đồng cũng không đủ nuôi các bạn sinh viên nghèo. Nếu không có những nơi như quán Nụ Cười, họ cũng chẳng chết được. Có điều, nếu có nó, cuộc sống của các bạn ấy cũng bớt phần khó khăn, chỉ là bớt đi chút chút thôi, giống như việc mua thêm một cái bàn học hay cái quạt máy mà tôi đã kể. Vì thế, đừng gay gắt về vấn đề này.

Tôi và những người ở quán cơm Nụ Cười, chúng tôi cũng không phải tỷ phú mà chỉ là những gạch nối nhỏ trong cuộc sống, kết nối các nhà hảo tâm với những người khó khăn. Chúng tôi là những người chịu trách nhiệm và duy trì hoạt động của quán cơm 2.000 đồng nên chúng tôi hiểu thực khách của mình. Các nhà hảo tâm, chắc họ cũng hiểu điều ấy bởi vì cứ đến quán cơm thì biết, chẳng ai đi xe xịn, mang giày áo mũ hàng hiệu mà bước vào đây.

Nếu có dịp vào Sài Gòn, tôi rất mong mời bạn đến quán Nụ Cười, nếu từng đến đây, quan sát thật kỹ mọi thứ xung quanh hoặc ngồi lại, trò chuyện với mọi người, tôi nghĩ rằng chắc chắn, chúng ta sẽ có một nhận định công bằng hơn!

Vợ chồng nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ăn cơm 2.000 đồng

Nguồn: Saostar

 

Advertisements

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường!

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường!

TTO – “Nếu bất khả kháng, chúng ta phải tạm dừng dự án metro số 1 TP.HCM (đoạn Bến Thành – Suối Tiên) từ đầu năm 2018 thì hậu quả sẽ không lường hết được”.

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường! - Ảnh 1.

Tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên (đoạn đi qua quận Bình Thạnh hướng về trung tâm thành phố) – Ảnh: HỮU KHOA

Ngay sau khi Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư Nguyễn Chí Dũng báo cáo Ủy ban Thường vụ Quốc hội về tình trạng tắc vốn cho dự án metro số 1 TP.HCM (đoạn Bến Thành – Suối Tiên), Tuổi Trẻ đã gặp trưởng Ban quản lý dự án đường sắt đô thị TP.HCM Lê Nguyễn Minh Quang.

Ông Quang cho biết: “Năm 2006, Thủ tướng đã thông qua báo cáo đầu tư xây dựng dự án do Cục Đường sắt Việt Nam (Bộ Giao thông vận tải – GTVT) làm chủ đầu tư.

Đơn vị được giao lập dự án đầu tư là Công ty cổ phần Tư vấn thiết kế giao thông vận tải phía Nam (Tedi-South).

Thời điểm này, Việt Nam chưa làm tuyến metro nào, đơn vị tư vấn lập dự án cũng chưa có kinh nghiệm thực tiễn. Tổng mức đầu tư dự án được lập là 17.000 tỉ đồng.

Cuối năm 2006, Thủ tướng giao dự án về cho TP.HCM. Sau khi tổng mức đầu tư 17.000 tỉ đồng được duyệt, chúng ta đã ký hiệp định vay số 1 với phía Nhật Bản vào năm 2007″.

Tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên – Video: THUẬN THẮNG – NAM TRẦN

Chính JICA khi làm việc với chúng tôi, họ than phiền vốn thì phía Nhật đã thu xếp xong rồi, tại sao VN cứ trả lời là do thủ tục này nọ nên không thể giải ngân được, trong khi nhà thầu dọa dừng thi công bởi chúng ta chưa có tiền trả họ

TP.HCM đã nhiều lần báo cáo

* Lý do mấu chốt được Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng trình bày là tổng mức đầu tư đội lên quá cao (từ 17.000 tỉ đồng lên hơn 47.000 tỉ đồng), dự án thuộc thẩm quyền quyết định của Quốc hội, trong khi Chủ tịch Quốc hội cho biết đến nay vẫn chưa nhận được báo cáo, tờ trình. Tại sao vậy, thưa ông?

– Tôi xin giải thích rõ thế này: Dự án metro số 1 với tổng mức đầu tư như trên, sau khi xin ý kiến các bộ, được Thủ tướng cho phép thực hiện các bước triển khai.

Từ tháng 1-2008, đơn vị tư vấn trúng thầu là liên danh NJPT (gồm các công ty tư vấn Nhật Bản, đứng đầu là Công ty Nippon Koei – đơn vị có kinh nghiệm trong thiết kế, tư vấn lĩnh vực giao thông vận tải).

NJPT đã nghiên cứu và khẳng định các thiết kế ban đầu như nhà ga, số lượng các đoàn tàu, an toàn… là chưa phù hợp. Sau đó, NJPT thiết kế lại và đề xuất tổng mức đầu tư là 47.000 tỉ đồng.

Để đảm bảo thận trọng, chúng ta đã mời các công ty của Singapore (Công ty Singapore Mass Rapid Transit và Công ty CPG) thẩm tra độc lập và kết luận tổng mức đầu tư là phù hợp. Sau đó, Cơ quan Hợp tác Nhật Bản (JICA) cam kết sẽ xem xét việc tăng vốn ODA cho dự án.

Năm 2010, TP.HCM đã có báo cáo Thủ tướng và Thủ tướng đã cho lấy ý kiến các bộ: GTVT, Tài chính, Kế hoạch và đầu tư. Kết quả các bộ đều đồng thuận.

Trên cơ sở đó, ngày 25-8-2011, Thủ tướng Chính phủ có công văn đồng ý để UBND TP.HCM phê duyệt điều chỉnh dự án và triển khai các bước tiếp theo.

Ngày 21-9-2011, UBND TP.HCM đã ra quyết định số 4480 phê duyệt tổng mức đầu tư dự án này, con số là 47.000 tỉ đồng.

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường! - Ảnh 4.

Metro đoạn từ ngã tư Thủ Đức tới Suối Tiên – Ảnh: THUẬN THẮNG

Vì vậy, ý kiến cho rằng TP đề nghị tăng vốn nhưng chưa ai phê duyệt là chưa chính xác.

Khi Quốc hội ban hành nghị quyết số 49 về đầu tư công, cho rằng với tổng mức đầu tư được điều chỉnh như trên, dự án này phải được Quốc hội xem xét.

Do đó, tại cuộc làm việc của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với tập thể lãnh đạo TP.HCM ngày 23-6-2017, UBND TP.HCM mới kiến nghị Thủ tướng cho ý kiến – do Chính phủ mới có thẩm quyền trình ra Quốc hội.

Về phần mình, hằng năm UBND TP.HCM đều có báo cáo với Bộ GTVT và Bộ GTVT thừa ủy quyền của Thủ tướng, thay mặt Chính phủ báo cáo Quốc hội về dự án.

Chúng tôi xin khẳng định rằng đây là dự án trọng điểm về cơ sở hạ tầng giao thông, hết sức quan trọng với sự phát triển của TP.HCM, TP đã nhiều lần báo cáo, kiến nghị chứ không phải thiếu trách nhiệm.

Bây giờ trình Quốc hội là thẩm quyền của Chính phủ. Vì vậy, chúng tôi hết sức tha thiết đề nghị các cơ quan tham mưu của Chính phủ, đặc biệt là các bộ: Kế hoạch và đầu tư, GTVT có hành động kịp thời để tháo gỡ khó khăn cho dự án.

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường! - Ảnh 5.

Một đoạn hầm tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên được robot TBM khoan thành công tại nhà ga Ba Son, Q.1, TP.HCM – Ảnh: QUANG ĐỊNH

Hệ lụy không thể hình dung được

* Như vậy, vấn đề của dự án không phải là thiếu tiền, mà là thủ tục chi tiền?

– Đúng vậy. Ai đó nói rằng dự án chưa có vốn là không đúng. Bởi khi Thủ tướng đã đồng ý về chủ trương, UBND TP.HCM phê duyệt tổng mức đầu tư dự án thì mới có đủ cơ sở đàm phán hiệp định vay vốn ODA.

Tính đến thời điểm này, chúng ta đã ký kết hiệp định vay số 1 vào năm 2007 (sau khi tổng mức đầu tư 17.000 tỉ đồng được duyệt), hiệp định vay số 2 vào năm 2012 và hiệp định vay số 3 vào năm 2016 (sau khi tổng mức đầu tư 47.000 tỉ đồng được duyệt), tổng số vốn cho dự án mà chúng ta đã đàm phán và ký các hiệp định vay với phía Nhật là 155 tỉ yen, tương đương 31.000 tỉ đồng.

Chính JICA khi làm việc với chúng tôi, họ than phiền vốn thì phía Nhật đã thu xếp xong rồi, tại sao VN cứ trả lời là do thủ tục này nọ nên không thể giải ngân được, trong khi nhà thầu dọa dừng thi công bởi chúng ta chưa có tiền trả họ. Khối lượng công việc của dự án đến nay đã thực hiện khoảng 40% rồi.

Mong muốn lớn nhất của TP.HCM là kiến nghị Chính phủ sớm trình Quốc hội xem xét, bởi dự án chậm ngày nào là gây ra thiệt hại nhiều mặt và ảnh hưởng rất lớn.

Trong khi chờ thủ tục trình ra Quốc hội, TP đề nghị Thủ tướng cho phép ứng trước số vốn trong kế hoạch đầu tư công trung hạn chưa kịp giải ngân năm 2017 để trả nợ cho các nhà thầu.

Tại cuộc làm việc với lãnh đạo TP.HCM, Thủ tướng đã giao Bộ Kế hoạch và đầu tư báo cáo Thủ tướng trước ngày 30-7 nhưng đến thời điểm này, theo tôi được biết, bộ vẫn chưa báo cáo Thủ tướng.

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường! - Ảnh 6.

Công trường gói thầu 1a dài 747m từ chợ Bến Thành tới Nhà hát thành phố hiện đã thi công đạt 13,5% khối lượng – Ảnh: THUẬN THẮNG

* Xin ông nói rõ các hệ lụy gây ra bởi tình trạng tắc vốn của dự án này?

– Thứ nhất, đến thời điểm này, đồng loạt các nhà thầu Nhật Bản đã có thông báo với chúng tôi là họ sẽ giãn tiến độ, thậm chí có nhà thầu đã đặt vấn đề xem xét việc tố tụng. Tình trạng này ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch hoàn thành dự án vào năm 2020.

Nếu không hoàn thành xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông đúng kế hoạch sẽ ảnh hưởng rất lớn tới quyết định đầu tư và tiến độ đầu tư của các nhà đầu tư nước ngoài, ảnh hưởng đến môi trường đầu tư.

Thứ hai, phía Nhật Bản nhiều lần đề nghị chúng ta, cả với UBND TP và với Chính phủ, là cần tôn trọng các hiệp định vay vốn và tiến độ giải ngân vốn vay.

Bởi điều này liên quan đến kế hoạch thu xếp vốn của nhà tài trợ, không chỉ với riêng metro số 1 mà còn đối với các tuyến khác nữa. Có nghĩa là sự chậm trễ sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hợp tác kinh tế Việt Nam – Nhật Bản.

Thứ ba, nếu các nhà thầu giãn tiến độ thì họ sẽ rút nhân lực, thiết bị tới các dự án trong khu vực mà họ đang triển khai ở Singapore, Malaysia, Indonesia…

Với những hệ lụy như vậy, một lần nữa chúng tôi hết sức tha thiết đề nghị Chính phủ trình Quốc hội xem xét càng sớm càng tốt. Nếu bất khả kháng, chúng ta phải tạm dừng dự án từ đầu năm 2018 thì hậu quả sẽ không lường hết được.

Nguy cơ tạm dừng dự án Metro số 1 TP.HCM: Hậu quả khôn lường! - Ảnh 7.

Bộ Kế hoạch và đầu tư “quên” chỉ đạo của Thủ tướng?

“Về việc ứng vốn ODA dự án đường sắt đô thị TP.HCM tuyến số 1: đồng ý về chủ trương ứng trước vốn trong kế hoạch đầu tư công trung hạn 2016-2020 để thực hiện dự án theo tiến độ, đẩy mạnh giải ngân, hỗ trợ tăng trưởng kinh tế của TP; giao Bộ Kế hoạch và đầu tư chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính, đề xuất cụ thể, báo cáo Thủ tướng trước ngày 30-7-2017.

Về việc điều chỉnh tổng mức đầu tư dự án đường sắt đô thị TP.HCM đối với tuyến số 1 Bến Thành – Suối Tiên và tuyến số 2 Bến Thành – Tham Lương: Bộ Kế hoạch và đầu tư hướng dẫn UBND TP.HCM thực hiện các thủ tục theo quy định, báo cáo cấp có thẩm quyền xem xét, quyết định”.

(Trích thông báo kết luận của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại buổi làm việc với lãnh đạo TP.HCM ngày 23-6, được Bộ trưởng Mai Tiến Dũng ký ngày 5-7).

Vì sao ông Lê Hải Bình rời vị trí Người Phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam?

Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình

Vì sao ông Lê Hải Bình rời vị trí Người Phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam?

© AFP 2017/ Hoang Dihn Nam
VIỆT NAM

URL rút ngắn
131117862617

Ông Lê Hải Bình đã chính thức rời vị trí Người Phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam để đảm nhận chức vụ Phó Giám đốc Học viện Ngoại giao.

Ngày 30/3, tại buổi họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao, ông Lê Hải Bình, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao cho biết, đây là buổi họp báo cuối cùng do ông chủ trì trên cương vị Người Phát ngôn của Bộ Ngoại giao.

Ông Lê Hải Bình đã dành ít phút để cảm ơn các nhà báo, các cơ quan báo chí đã hỗ trợ, đồng hành và hợp tác cùng Vụ Thông tin báo chí — Bộ Ngoại giao và cá nhân ông Lê Hải Bình trong suốt thời gian qua.Trong khuôn khổ buổi họp báo trên, ông Lê Hải Bình thông báo bà Lê Thị Thu Hằng vừa được bổ nhiệm làm Vụ trưởng Vụ Thông tin — Báo chí — Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao thay ông Bình vừa được bổ nhiệm làm Phó Giám đốc Học viện Ngoại giao.

Ông Lê Hải Bình được bổ nhiệm là người phát ngôn Bộ Ngoại giao ở tuổi 37 (năm 2014). Theo phân công của Bộ Ngoại giao, ông Lê Hải Bình sẽ trở lại đảm nhận vị trí Phó giám đốc Học viện Ngọai giao, nơi ông theo học, tốt nghiệp (năm 1999) và bảo vệ thành công luận án tiến sĩ năm 2013.

Ngoài sự nghiệp ngoại giao, ông Lê Hải Bình còn là một võ sư của môn phái Vovinam. Hiện tại, ông Lê Hải Bình là Tổng thư ký Liên đoàn Vovinam Hà Nội. Trong nhiều năm qua, ông đã tổ chức các lớp học võ miễn phí.

Ông từng chia sẻ, môn võ đạo cổ truyền này là sự kết hợp của nhiều triết lý, đạo lý để giáo dục thanh thiếu niên. Hơn nữa, đây cũng là một con đường để quảng bá hình ảnh Việt Nam với bạn bè thế giới bởi sự phát triển sâu rộng, mạnh mẽ của nó.

Cũng tại buổi bọp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao, bà Lê Thị Thu Hằng bày tỏ lời cảm ơn trân trọng về những đóng góp quý báu của ông Lê Hải Bình trên cương vị Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao. Bà Hằng chia sẻ, đây là sự “trở về” với công việc mà bà đã gắn bó rất nhiều năm.

Ông Lê Hải Bình giới thiệu người phát ngôn mới là bà Lê Thị Thu Hằng
Ông Lê Hải Bình giới thiệu người phát ngôn mới là bà Lê Thị Thu Hằng

Thời gian công tác tại Vụ Thông tin — Báo chí trước đây, bà đã cùng các đồng nghiệp phục vụ nhiều hoạt động quan trọng của đất nước. Thời gian tới, bà hy vọng các cơ quan báo chí sẽ tiếp tục đồng hành với Bộ Ngoại giao trong công tác thông tin đối ngoại, thông tin từ Việt Nam ra thế giới. Bà Hằng khẳng định sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp của báo chí để đóng góp tốt nhất cho đất nước.

Được biết, trước khi được cử đảm nhiệm giữ chức Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao, bà Hằng đã từng có gần 20 năm công tác tại Vụ Thông tin — Báo chí (Bộ Ngoại giao) trên nhiều cương vị, từ chuyên viên đến Phó Vụ trưởng Vụ Thông tin — Báo chí, trước khi trở thành Tham tán Công sứ Đại sứ quán Việt Nam tại Vương quốc Anh nhiệm kỳ 2012-2015.

Sau khi kết thúc nhiệm kỳ về nước năm 2015, bà Hằng được bổ nhiệm giữ Quyền Vụ trưởng Vụ Thông tin — Văn hóa (Ủy ban Nhà nước về Người Việt Nam ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao) rồi Vụ trưởng Vụ này.

 

Nguồn: Đời sống & Pháp luật

Thái Lan kỷ niệm 1 năm ngày mất của Vua Bhumibol Adulyadej

AFP

Thái Lan kỷ niệm 1 năm ngày mất của Vua Bhumibol Adulyadej


RFA Tiếng Việt13-10-2017

Tại Thái Lan, vào ngày 13 tháng 10 diễn ra các nghi lễ một năm ngày băng hà của quốc vương Bhumibol Adulyadej.

Nhiều công dân Thái Lan trong ngày 13 tháng 10 mặc trang phục đen đến tại các chùa chiền, cũng như cơ quan Nhà nước và cả sân bệnh viện nơi quốc vương Bhumibol qua đời đúng vào ngày 13 tháng 10 năm ngoái.

Hầu hết mọi văn phòng làm việc đều đóng cửa và vào lúc 3:52 phút chiếu cả nước tiến hành thời khắc im lặng để tưởng nhớ vị vua quá cố mà họ tôn sùng như một vị thánh và được xem là ‘cha già’ dân tộc do những công trạng trong suốt 70 năm trị vì Xứ sở Chùa Vàng.

Trong tháng này, nghi lễ hỏa táng xác quốc vương Bumibol Adulyadej cũng sẽ được tiến hành.

Con trai của vị quốc vương quá cố hiện nay là vua Thái Lan; tuy nhiên nhà vua Maha Vajiralongkorn không nhận được lòng kính trọng và yêu mến của người dân Thái như vua cha.

Trong tuần này, vua Maha Vajiralongkorn, gửi cho dân chúng Thái Lan một lá thư bày tỏ lòng biết ơn đối với chừng 12 triệu người dân Xứ Chùa Vàng đã đến viếng xác vua cha suốt thời gian qua.

UNESCO chọn lãnh đạo mới

UNESCO chọn lãnh đạo mới


Tiếng Việt (VOA)13-10-2017

Cơ quan văn hóa Liên hiệp quốc ngày 13/10 chọn cựu Bộ trưởng Văn hóa Pháp, Audrey Azoulay, làm tân lãnh đạo UNESCO, trao cho bà chìa khóa vực dậy tương lai của cơ quan này sau khi Mỹ rút chân.

Cơ quan văn hóa Liên hiệp quốc ngày 13/10 chọn cựu Bộ trưởng Văn hóa Pháp, Audrey Azoulay, làm tân lãnh đạo UNESCO, trao cho bà chìa khóa vực dậy tương lai của cơ quan này sau khi Mỹ rút chân.

Sau vòng bỏ phiếu thứ năm, bà Azoulay chiến thắng sít sao trước ứng viên Hamad bin Abdulaziz al-Kawari của Qatar và xác nhận cuối cùng sẽ tùy vào sự chuẩn thuận của 195 thành viên trong UNESCO vào ngày 10/11 tới đây.

“Trong thời khủng hoảng này, chúng ta hơn bao giờ hết cần hỗ trợ, tăng cường và cải tổ UNESCO thay vì bỏ rơi tổ chức này,” bà Azoulay phát biểu với báo giới và cho biết bà sẽ hiện đại hóa tổ chức.

“Nếu tôi được xác nhận, điều đầu tiên tôi sẽ làm là phục hồi tính nhiệm cho UNESCO, phục hồi lòng tin của các thành viên và hiệu năng để có thể vận hành,” bà Azoulay nói.

Như vậy, bà Azoulay, người sẽ thay thế bà Irina Bokova người Bulgaria lãnh đạo UNESCO từ năm 2009 tới nay, sẽ phải tìm cách mang lại sức sống mới cho Tổ chức Văn hóa  Khoa Học Giáo dục Liên hiệp quốc có trụ sở tại Paris này.

Mỹ đúng ra cung cấp 1/5 nguồn quỹ tài trợ cho UNESCO, nhưng đã đình trệ từ năm 2011 khi UNESCO chấp nhận Palestine làm thành viên toàn diện.

Ngày 12/10 Mỹ tuyên bố chia tay UNESCO, tố cáo tổ chức này thiên vị chống lại Israel. Israel cũng tuyên bố sẽ rút ra khỏi UNESCO.

Theo Reuters

Chuyên gia nói về cái “cúi đầu động chạm văn hóa Việt” của Giám đốc trạm xăng Nhật

Chuyên gia nói về cái “cúi đầu động chạm văn hóa Việt” của Giám đốc trạm xăng Nhật

© Ảnh: TRẦN CÔNG ĐẠT/ Tuổi Trẻ
VIỆT NAM

URL rút ngắn
 0 15510

Bên lề Tọa đàm về kinh tế vĩ mô quý 3 do Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) tổ chức, đánh giá về việc lần đầu tiên liên doanh dầu mỏ Nhật vào VN, TS Doanh bình luận: Việc tham gia phân phối xăng dầu của liên doanh Nhật Bản, đi kèm với cách thức kinh doanh, văn hóa kinh doanh của họ sẽ khuyến khích và đặt thị trường vào thế cạnh tranh.

TS Lê Đăng Doanh đánh giá:

“Việc tham gia cung ứng bán lẻ xăng dầu tại Việt Nam của liên doanh xăng dầu Nhật Bản và Kuwait dù vẫn còn khó khăn song đó là điểm mới, xét ở góc độ nào đi chăng nữa họ cũng khuyến khích cạnh tranh thị trường, buộc các doanh nghiệp (DN) xăng dầu Việt Nam phải bước vào cuộc cạnh tranh thay vì yên chí độc quyền như trước đây”.

Một ví dụ về cách người Nhật làm về kinh doanh khi họ sử dụng văn hóa kinh doanh quen thuộc của mình như: giám đốc Nhật cầm ô đứng mưa chào khách Việt tại trạm xăng mới mở; nhân viên trạm xăng lau kính xe và cách bán xăng chuẩn đến 0,01 lít, TS Doanh cho rằng: Hành động đứng mưa, cúi chào khách hàng tại cây xăng mới mở của Nhật tại Việt Nam chỉ đơn thuần là hành động bình thường của văn hóa kinh doanh Nhật. Đây là cử chỉ, hành động thúc đẩy cạnh tranh của những DN Việt lâu nay vẫn yên chí với độc quyền. Sự thúc đẩy này là lành mạnh, tốt cho thị trường và người tiêu dùng.

Các nhân viên của trạm xăng Idemitsu Q8 luôn cúi chào mỗi khi khách đến và đi
Các nhân viên của trạm xăng Idemitsu Q8 luôn cúi chào mỗi khi khách đến và đi

“Đây là cử chỉ, là biểu tượng cạnh tranh lành mạnh, văn hóa kinh doanh tôn trọng người dân và tôn trọng thị trường”, ông Doanh nói.

Cùng quan điểm, TS Nguyễn Đức Thành, Viện trưởng Viện VEPR đánh giá: Việc các nhà bán lẻ xăng dầu Nhật Bản được mở trạm xăng tại Việt Nam là diễn biến mới đáng chú ý trên thị trường năng lượng. Trước mắt sự có mặt của các DN xăng dầu Nhật sẽ thay đổi hành vi cả ở người bán là các DN xăng dầu Việt Nam và cả ở người mua.

“Người tiêu dùng có thêm sự lựa chọn và cách mà người Nhật mang đến cho Việt Nam không chỉ có trạm xăng mà còn là cách thức mới khiến DN trong nước buộc phải học hỏi”, TS Thành nói.

Nói thêm về diễn biến mới có phần gay gắt, quyết liệt trong cuộc cạnh tranh giữa các hãng taxi truyền thống và Uber, Grab, TS Thành tâm sự: Chúng ta có sự cạnh tranh, sự cạnh tranh ở đây không phải là giữa hãng taxi này với các hãng taxi khác mà sự cạnh tranh ở đây là về loại hình kinh doanh cũ và kinh doanh mới.

Viện trưởng VEPR nhấn mạnh:

“Sự cạnh tranh mà phần thắng chắc chắn luôn đứng ở phía cái mới, đây cũng là nguyên lý tiến hóa của lịch sử loài người: động cơ đốt trong thay thế động cơ hơi nước, đốt ngoài; thuyền sắt, chạy động cơ sẽ chiến thắng thuyền buồm… Chúng ta đừng dại gì chống lại và không nên miễn cưỡng chống lại nó, hãy tìm cách sống chung”.

“Tôi không thể không xót xa khi thấy các DN Việt bị cạnh tranh, hay có thể đứng trên bờ vực phá sản. Tuy nhiên, là cơ chế thị trường không thể thay đổi được, chúng ta nên tham gia vào loại hình kinh doanh đó, cùng cạnh tranh chứ không phải phá bỏ cạnh tranh. Cơ hội ứng dụng công nghệ phát triển vẫn còn, không phải là vô vọng, nhiều người cứ nghĩ DN ngoại đi trước chúng ta rồi nên chúng ta không thể cạnh tranh điều đó hoàn toàn không đúng”, TS Thành nói.

Ông Thành dẫn chứng chính các loại hình Uber và Grab này có nguồn gốc sâu xa từ các bản hợp đồng giao kết thuê xe đường dài của người dân khi họ thăm thân, du lịch hoặc đi về quê. Đó là hình thức sơ khai, nền móng của Uber và Grab phát triển ngày nay. Ngay cả Grab, họ cũng phát triển từ Malaysia sau đó lan rộng ra khắp Đông Nam Á, cùng xây dựng hệ sinh thái kinh doanh để cạnh tranh. Ở Trung Quốc, các dự án startup (khởi nghiệp) về công nghệ giao thông của giới doanh nhân trẻ nước này cũng đánh bật Uber khỏi Trung Quốc.

Trạm vũ trụ của Trung Quốc sắp lao xuống Trái đất

tram-vu-tru-cua-trung-quoc-sap-lao-xuong-tr225i-dat_2

Các nhà khoa học cho biết những mảnh vỡ từ trạm vũ trụ Thiên Cung 1 của Trung Quốc có thể sẽ rơi xuống Trái Đất trong vài tháng tới.

‘Hiện tại, nó cách Trái Đất khoảng 300km và đang hạ xuống bầu khí quyển. Tôi cho rằng nó sẽ đâm xuống Trái Đất trong vài tháng tới, khoảng cuối năm 2017 và đầu năm 2018’, ông Jonathan McDowell, nhà nghiên cứu vật lý thiên văn nổi tiếng của Đại học Havard, cho biết.

Trạm vũ trụ của Trung Quốc sắp lao xuống Trái đất

Những mảnh vỡ của Thiên Cung 1 sẽ lao vào khí quyển và đâm xuống Trái Đất. (Ảnh: Getty).

Mặc dù đa phần mảnh vỡ từ trạm vũ trụ Thiên Cung 1 sẽ bốc cháy trong không gian, một số bộ phận với khối lượng lên tới 100kg sẽ lao thẳng xuống Trái Đất.

Khả năng những mảnh vỡ này có thể gây thương tích cho con người vẫn đang được tính toán. Trung Quốc đã thông báo cho Văn phòng Hoạt động Vũ trụ của Liên Hợp Quốc (UNDOOSA) về cam kết sẽ theo dõi tình hình sát sao.

Thiên Cung 1 là trạm vũ trụ đầu tiên được Trung Quốc phóng lên quỹ đạo hôm 29/9/2011. Trạm vũ trụ nặng 8,5 tấn này đã tiếp đón 2 phi hành gia và kết nối thành công với 3 tàu vũ trụ của Trung Quốc.

Thiên Cung 1 gặp trục trặc và ngừng hoạt động từ tháng 3/2016. Trạm này vẫn quay quanh quỹ đạo của Trái Đất và mất độ cao nhanh chóng, khoảng 160 m mỗi ngày.

Trước đó, UNDOOSA cảnh báo trạm vũ trụ nặng 8,5 tấn của Trung Quốc sẽ rơi xuống vị trí khoảng giữa 43 vĩ độ Bắc (vĩ độ đi qua Nam Âu) và 43 vĩ độ Nam (vĩ độ đi qua New Zealand).

Đồ họa mô phỏng quỹ đạo của trạm vũ trụ Thiên Cung 1 vào tháng 6/2013. (Đồ họa: Wikipedia).

Người dân được khuyến cáo không nên chạm vào các mảnh vụn bởi chúng có thể chứa chất ăn mòn hydrazine, hóa chất rất độc hại đối với con người. Một số mảnh vỡ của Thiên Cung 1 khi bốc cháy có thể quan sát được bằng mắt thường.

Năm 1991, trạm vũ trụ Salyut 7 của Liên Xô từng lao xuống Trái Đất. Các mảnh vỡ của nó được xác định rơi xuống Argentina, trong đó một vài mảnh thiết bị cháy dở được phát hiện ở thị trấn có tên Capitan Bermudez. Không có báo cáo thương vong được đưa ra.

Một vệ tinh của Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) mang tên Skylab cũng từng lao vào bầu khí quyển để trở về Trái Đất. Các mảnh vỡ của nó được xác định rơi trên biển Ấn Độ Dương và phía tây Australia. Một vài mảnh vỡ được phát hiện ở phía đông nam Perth, Tây Australia và một vài nơi khác.

Trung cộng mở lãnh sự quán ở Đà Nẵng hôm 13/10/2017

Trung cộng mở lãnh sự quán ở Đà Nẵng hôm 13/10/2017

Trung Quốc hôm 13/10 đã khai trương lãnh sự quán của họ ở Đà Nẵng, một thành phố có tầm quan trọng chiến lược ở miền trung Việt Nam.

Một chuyên gia về Biển Đông nói việc mở lãnh sự này “không tác động nhiều” đến tranh chấp chủ quyền biển giữa hai nước.

Đây là tòa lãnh sự thứ hai của Trung Quốc ở Việt Nam, bên cạnh tổng lãnh sự quán ở thành phố Hồ Chí Minh.

Tin tức trên báo chí Việt Nam cho hay người đứng đầu lãnh sự quán Trung Quốc ở Đà Nẵng là bà Hy Tuệ.

Một cán bộ Sở Ngoại vụ Đà Nẵng nói với VOA chiều muộn ngày 13/10 rằng cả sở và tòa lãnh sự đều không có thông cáo báo chí về sự kiện khai trương.

Tòa lãnh sự mới nằm trên đường Trần Trọng Khiêm, quận Ngũ Hành Sơn, cách trung tâm hành chính Đà Nẵng khoảng 7 kilomet. Tuy nhiên, nơi này chỉ cách sân bay quân sự Nước Mặn vài trăm mét theo đường chim bay. Sân bay của quân đội Mỹ trước đây hiện do các đơn vị quốc phòng Việt Nam quản lý.

Thạc sĩ luật Hoàng Việt chuyên nghiên cứu Biển Đông nói “có một chút khó xử” khi Trung Quốc mở lãnh sự quán ở Đà Nẵng.

Thành phố này quản lý huyện đảo Hoàng Sa trên giấy tờ, trong khi thực tế quần đảo này nằm trong tay Trung Quốc từ đầu năm 1974, sau khi Trung Quốc giành lấy bằng bạo lực quân sự từ Việt Nam Cộng Hòa.

Tuy nhiên, ông Việt chỉ ra một thực tế là Trung Quốc hiện vẫn là một đối tác chiến lược của Việt Nam. Ông cho rằng việc mở lãnh sự quán là phù hợp với sự phát triển quan hệ hai nước:

“Việc mở lãnh sự quán đó cũng tốt cho quan hệ của hai quốc gia. Còn vấn đề Biển Đông, chỉ mở một lãnh sự quán không thôi nó không tác động được nhiều, nó không phản ánh được nhiều vấn đề trên Biển Đông lúc này”.

Trước khi Trung Quốc mở lãnh sự quán, ở Đà Nẵng có hai lãnh sự quán của Nga và Lào. Mỹ đã được Việt Nam đồng ý cho mở lãnh sự quán cũng tại thành phố miền trung này từ cách đây khoảng 10 năm nhưng chưa thiết lập cơ quan lãnh sự tại đây.

Thạc sĩ Hoàng Việt bình luận việc lãnh sự quán Trung Quốc bắt đầu hoạt động sau hai năm làm thủ tục cho thấy ảnh hưởng của Trung Quốc “ngày càng mạnh” và “đang lan rộng”.

“Việc bành trường sức mạnh của Trung Quốc thông qua sức mạnh kinh tế rõ ràng là điều không thể chối cãi. Báo chí Việt Nam có cho biết là ở trên rất nhiều vùng đất của Việt Nam mà công nhân của Trung Quốc sinh sống thành khu phố của Trung Quốc. Người dân cần lo lắng ở chỗ này: ảnh hưởng của Trung Quốc ngày càng lớn, trong đó có kinh tế, du khách, các doanh nghiệp của Trung Quốc. Mà khả năng của chính quyền Việt Nam quản lý, kiểm soát những vấn đề đó thì chưa tốt. Nhiều cái không kiểm soát được”.

Theo truyền thông Việt Nam, hiện có 17 đường bay từ Trung Quốc tới Đà Nẵng, với khoảng 90 chuyến bay/tuần. Tuy không có con số cụ thể, giới kinh doanh và dịch vụ ước tính lượng khách Trung Quốc tới Đà Nẵng tăng rất nhanh trong vài năm gần đây. Đà Nẵng cho hay Trung Quốc hiện đầu tư vào 12 dự án tại thành phố.

Trung Quốc khai trương Lãnh Sự Quán tại Đà Nẵng
Trung Quốc khai trương Lãnh Sự Quán tại Đà Nẵng

Cười vui sướng bên sự chết chóc của người dân

Phía sau hình tự sướng này của cô gái là một kỳ quan của đảng là nổi ám ảnh của người thân những nạn nhân vừa bị dòng nước lũ cuốn trôi , là những đau thương mất mát tan nhà nát cửa bởi dòng nước xả đúng qui trình của đảng .

Cười vui sướng bên sự chết chóc của người dân , hình ảnh này chả khác gì đứng trước căn nhà cháy mà tự sướng của một kẻ vô học

https://www.google.com.vn/amp/www.yan.vn/GoogleAMP/AmpIndex/112478

Photo
Shared publiclyView activity

Sinh Vi Tướng – Tử Vi Thần Tác Giả: Nguyễn Lý Tưởng

Sinh Vi Tướng – Tử Vi Thần
Tác Giả: Nguyễn Lý Tưởng
TÀI LIỆU LỊCH SỬ

https://sites.google.com/site/giadinhkqvnch/trang-tai-lieu/sinh-vi-tuong-tu-vi-than

Khởi đi từ việc quân Pháp đã cho tàu chiến đến gây hấn và đánh chiếm nước ta vào thế kỷ 19 và những nhà ái quốc đã hô hào duy tân tự cường, nâng cao dân trí để cùng đấu tranh dành lại độc lập cho đến khi Hồ Chí Minh đem chủ nghĩa Cộng sản áp đặt lên đất nước ta, gây nên cuộc nội chiến giữa những người quốc gia yêu chuộng tự do và những người Cộng Sản chủ trương bành trướng chủ nghĩa duy vật, làm tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng. Kết quả là ngày Quốc hận 30-4-1975 và sự có mặt của gần 2 triệu người Việt Nam ở hải ngoại hiện nay. Vì không thể sống chung với chế độ Cộng Sản độc tài, họ đã bỏ hết nhà cửa tài sản, bỏ cả quê hương mồ mả tổ tiên, bạn bè, người thân v.v. để vượt biển đi tìm tự do. Cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền vẫn được tiếp tục nhằm xóa bỏ chế dộ Cộng Sản tại Việt Nam.

Trong biến cố 30 tháng 4, 1975, Cộng Sản VN đã thắng về quân sự, nhưng chúng không thắng được chí khí bất khuất của quân đội Việt Nam Cộng Hòa và toàn thể nhân dân Miền Nam. Vì thế chúng đã lập ra các nhà tù cải tạo để giam giữ, hành hạ những người đã phục vụ cho chế độ VNCH trước đây. Chúng đã đày đọa anh em chúng ta tận những nơi rừng thiêng nước độc ở miền Bắc. Ðói rét, bệnh hoạn, xa gia đình, xa quê hương, một số anh em đã bỏ xác trong các trại tù tập trung cải tạo, một số sống sót sau hàng chục năm bị ngược đãi, đã được trở về trong cảnh gia đình tan nát, đất nước lầm than.

Nhờ sự can thiệp của Liên Hiệp Quốc, của các quốc gia yêu chuộng tự do và nhất là các phong trào đấu tranh cho nhân quyền trên thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ, nên sau 15 năm dưới chế độ CS, một số các cựu sĩ quan, viên chức của chế độ VNCH cùng với gia đình đã được đoàn tụ với thân nhân ở nước ngoài hoặc được định cư tại Mỹ.

Thực tế đã cho chúng ta thấy rõ, chủ nghĩa CS đã đem lại cho Việt Nam một nền kinh tế suy sụp, dân chúng phải sống trong cảnh nghèo đói, bị áp bức. Nền luân lý, đạo đức, văn hóa của tổ tiên hoàn toàn bị suy đồi, con người sống với nhau không còn tình cha con, tình vợ chồng, tình làng xóm nữa, mà đã trở thành những kẻ gian dối, phản bội, hận thù giai cấp, duy vật, mất niềm tin vào Thượng Ðế, vào các tôn giáo nhất là đạo thờ kính ông bà tổ tiên.

Nhân ngày quốc hận 30 tháng 4, chúng ta không quên công lao và xương máu của chiến sĩ đồng bào đã đổ ra vì tự do, độc lập và để ngăn chận chủ nghĩa CS vô thần.

Trong số những anh hùng vô danh đó, có một số người đã được báo chí, sử sách nêu tên như các tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ và một số sĩ quan, binh sĩ đã lấy tấm thân đền nợ nước, thà chết vinh hơn sống nhục, đã tự tử không chịu đầu hàng, không chịu trao thân cho kẻ thù bắt bớ, giam cầm, tù tội. Tuy thân xác họ ngày nay đã ra tro bụi, nhưng tên tuổi của họ, tinh thần của họ vẫn còn sống mãi trong sử sách, sống mãi trong lòng mọi người.

Cứ mỗi lần kỷ niệm ngày quốc hận 30 tháng 4, báo chí, đài phát thanh và qua các cuộc họp mặt của đồng bào trong các buỗi lễ, các cuộc meeting, người ta lại nhắc nhở đến họ, vinh danh họ.

Người xưa thường nói: “Sinh vi tướng, tử vi thần” nghĩa là khi còn sống làm tướng chỉ huy quân đội, khi chết trở nên thần thánh được nhân dân tôn thờ). Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Ðinh Bộ Lĩnh, Lê Ðại Hành, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Ðạo, Quang Trung v.v. là những anh hùng trong sử sách Việt Nam, tuy đã chết nhưng vẫn còn được sùng kính như những vị thần thánh của các tôn giáo. Họ là những vị thần của dân tộc Việt Nam và sẽ phù hộ cho chúng ta trong cuộc tranh đấu chống xâm lăng, chống CS, đem lại tự do, thanh bình và thịnh vượng cho dân tộc.

Nhân ngày quốc hận 30 tháng 4, chúng ta hãy nhớ đến một số các vị anh hùng đã chứng tỏ tinh thần bất khuất trước kẻ thù, đã nêu gương trung liệt đối với tổ quốc và đồng bào. Hôm nay, chúng tôi xin được phép nói về “Ngày Quốc Hận 30-4” bằng nhắc lại cuộc sống và những giây phút cuối cuộc đời của những vị tướng đã hy sinh mạng sống mình để chứng tỏ lòng trung thành với tổ quốc bất khuất trước kẻ thù:

Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Vùng IV Chiến Thuật tại Cần Thơ

Ông là một người xuất thân từ một dòng họ danh giá ở đất Thừa Thiên (Huế), tổ tiên từ đời nầy qua đời khác có công giúp chúa Nguyễn mở mang bờ cõi trong cuộc Nam tiến, đánh dẹp loạn lạc, đem lại thái bình cho dân chúng. Sử sách còn nhắc đến Quan Nội Tán Nguyễn Khoa Ðăng có công phá được giặc cướp ở Truông Nhà Hồ qua câu ca dao mà dân gian thường truyền tụng:

“Yêu em, anh cũng muốn vô,
Sợ Truông nhà Hồ, ngại phá Tam Giang”

Ðó là lời người con trai ở Ðàng Ngoài nhắn gởi cho người con gái ở Ðàng Trong và người con gái đáp lại:

“Phá Tam Giang ngày rày đã cạn,
Truông nhà Hồ Nội Tán dẹp yên”.

Nguyễn Khoa Nam lớn lên là một người con hiếu thảo, đạo đức, một học sinh tốt, một sĩ quan có tinh thần trách nhiệm. Ông ở bất cứ đơn vị nào cũng được anh em binh sĩ và cấp chỉ huy kính phục. Với nhiều công lao trên các chiến trường, từ thiếu úy ông đã được thăng dần lên tới Thiếu Tướng và được làm Tư Lệnh Quân Ðoàn IV, bộ chỉ huy đóng tại Cần Thơ, chịu trách nhiệm bảo vệ khu vực Miền Tây (Ðồng bằng sông Cửu Long) là nơi dân cư đông đúc, ruộng đất phì nhiêu, là một vùng chiến lược quan trọng.

Ngày 30 tháng 4, 1975, sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, trao quyền lại cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương rồi trốn chạy ra ngoại quốc, cụ Trần Văn Hương cũng từ chức vào trao quyền lãnh đạo quốc gia cho Ðại Tướng Dương Văn Minh. Dương Văn Minh đã phản bội lại lời cam kết bảo vệ tổ quốc, bảo vệ đồng bào, đã tuyên bố đầu hàng CS mà không có một nỗ lực chiến đấu nào mặc dầu quân đội vẫn còn, lãnh thổ vẫn còn, chưa mất hết tất cả. Trước lệnh buông súng đầu hàng của Dương Văn Minh, Tướng Nguyễn Khoa Nam đã bình tĩnh, tập họp quân đội dưới cờ, thông báo tình hình. Sau đó ông đã ngồi tại văn phòng tư lệnh, dùng súng tự sát để trở về với tổ tiên anh hùng, cương quyết không để cho tấm thân làm tướng phải bị sỉ nhục bởi quân thù.

Tất cả sĩ quan, binh lính và đồng bào nghe tin đó đều không cầm được nước mắt. Tướng Lê Văn Hưng, Tự Lệnh Phó cũng đã tự tử theo vị chỉ huy của mình để tỏ rõ cái chí bất khuất của một vị tướng lãnh anh hùng của quân đội VNCH. (Ghi chú của Tòa Soạn: Theo các nhân chứng và tài liệu đáng tin cậy, Tướng Hưng tự sát TRƯỚC Tướng Nam. Căn cứ vào bài viết của Bà Phạm Thị Kim Hoàng, phu nhân của Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng thì ông tự sát hồi 8 giờ 45 tối 30/4/75, lúc đó Tướng Nam còn sống, có gọi điện thoại chia buồn và an ủi. Sách Nguyễn Khoa Nam cho biết Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam tự sát vào khoảng 7 giờ sáng ngày 1/5/75).

Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng

Sinh năm 1933 tại Hóc Môn, Gia Ðịnh, xuất thân từ trong một gia đình trung lưu, nhưng gương mẫu đạo đức, được cha mẹ giáo dục nên người trung, tín, hiếu, để. Là học sinh giỏi tại trường Trung Học Huỳnh Khương Ninh, Ða Kao, Saigòn, lớn lên trong cảnh chiến tranh, ông nhập ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1954 trước hiệp định Genève (20-4-1954), tốt nghiệp sĩ quan và phục vụ quân đội dưới thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm từ 1954 đến 1963 chỉ huy từ đại đội đến tiểu đoàn. Năm 1967, ông chỉ huy Trung Ðoàn với cấp bậc Trung tá, năm 1968 lên Ðại Tá, năm 1971 tư lệnh sư đoàn 5. Năm 1972 ông có công bảo vệ tỉnh Bình Long, giải tỏa áp lực Việt Cộng bao vây tỉnh nầy và được báo chí thời đó gọi là “anh hùng tử thủ Bình Long-An Lộc”, tiêu diệt hàng chục ngàn lính Việt Cộng. Năm 1973 tư lệnh sư đoàn 21 Bộ binh ở miền Tây. Năm 1974 ông làm Tư Lệnh Phó Quân Ðoàn IV dưới quyền tướng Nguyễn Khoa Nam.

Ngày 30 tháng 4, 1975, sau khi được tin Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng Việt Cộng, các tướng ra đầu hàng hoặc chạy trốn, Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lịnh vùng IV tự tử, Chuẩn tướng Lê Văn Hưng trở về nhà gặp vợ con và bạn bè, sĩ quan, binh sĩ dưới quyền, ông đã tự tử tại tư dinh của Phó Tư Lệnh Quân Ðoàn vào lúc 8 giờ 30 tối hôm đó để lại một người vợ và bốn ngươi con, ba gái, một trai.

Thiếu Tướng Phạm Văn Phú

Xuất thân từ một gia đình trung lưu tại miền Bắc Việt Nam. Sau khi học hết chương trình Trung học, ông tình nguyện vào trường võ bị Ðalat, là trường đào tạo sĩ quan hiện dịch, mãn khóa với cấp bực thiếu úy và được chọn vào binh chủng nhảy dù, một binh chủng thiện chiến của quân đội.

Năm 1954, trong lúc tình hình chiến sự rất sôi động tại các chiến trường miền Bắc, ông được thả dù xuống căn cứ Ðiện Biên Phủ, nơi có khoảng hai mươi ngàn lính Pháp Việt đang trấn giữ và bên ngoài có khoảng 60.000 lính Việt Minh đang bao vây tấn công. Tại đây ông được thăng Trung Úy tại mặt trận. Ngày 7 tháng 5, 1954, căn cứ Ðiện Biên Phủ bị Việt Minh chiếm, ông và các sĩ quan, binh sĩ bị Cộng Sản bắt làm tù binh. Sau hiệp định Genève 20-7-1954, nhờ sự can thiệp của Ủy Hội Quốc Tế kiểm soát đình chiến tại Ðông Dương can thiệp, ông và các bạn được trao trả và được trở về miền Nam.

Dưới thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, ông giữ chức vụ Tham Mưu Trưởng của Lực Lượng Ðặc Biệt do Ðại Tá Lê Quang Tung chỉ huy. Sau 1963, ông được đưa ra Quảng Ngãi giữ chức vụ Tư Lệnh Phó Sư Ðoàn 2 Bộ binh. Năm 1966, ông được thuyên chuyển về Huế làm Tư Lệnh Phó cho Chuẩn tướng Ngô Quang Trưởng tại Sư Ðoàn 1 Bộ Binh. Sau Tết Mậu Thân 1968, ông làm Tư lệnh biệt Khu 44 tại Ðồng Tháp Mười, năm 1970, ông trở về Huế làm Tư lệnh Sư Ðoàn 1 Bộ binh với cấp bậc Chuẩn Tướng, sau đó được thăng Thiếu Tướng. Sau các trận đánh của VC vào vùng giới tuyến Quảng Trị mùa hè 1972, ông được về làm Chỉ Huy Trưởng Trung tâm Huấn Luyện Quang Trung gần Saigon, sau đó lại về làm Tư Lệnh Vùng II Chiến Thuật, Bộ Chỉ Huy đóng tại Pleiku, vùng núi rừng Cao Nguyên miền Trung.

Sau hiệp định Paris 1973, Việt Cộng lợi dụng quân Mỹ rút, đã tăng cường xâm nhập quân lính, xe tăng từ Bắc vào Nam theo đường Trường Sơn và dọc biên giới Lào đã tạo áp lực nặng nề cho vùng cao nguyên Pleiku, Ban mê thuột. Năm 1974, Việt Cộng đánh chiếm tỉnh Phước Long và vùng Ba Biên Giới Việt-Miên-Lào, tháng 3, 1975, Việt Cộng tấn công vào thị xã ban Mê Thuột đồng thời chiếm Quảng Trị. Trước tình hình đó, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh cho Tướng Phạm Văn Phú triệt thoái khỏi Pleiku để giữ vùng Duyên Hải. Quyết định sai lầm đó đã khiến cho cả một quân đoàn VNCH tan rã, hàng triệu cán bộ, công chức và gia đình cũng như đồng bào phải bỏ nhà cửa, tài sản chạy thoát thân, gây nên tình trạng hỗn loạn toàn miền Trung.

Nhân đà thắng lợi đó, Cộng Sản Hà Nội ra lệnh đem quân ào ạt tiến vào miền Nam…Ngày 30 tháng 4, 1975, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đang nằm điều tri tại bệnh viện Ðồn Ðất (Grall) Saigòn, nghe tin Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã trốn ra khỏi nước, Phó Tổng Thống Trần Văn Hương trao quyền cho Dương Văn Minh và Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, tướng lãnh, sĩ quan, các cấp chính quyền, dân chúng mạnh ai nấy chạy thoát thân, ông quyết định tự tử để trọn lòng trung với quốc gia. Trước mặt vợ con, bạn bè ông đã nói lời từ giả, căn dặn mọi người đừng hợp tác với CS, sau đó ông uống thuốc độc tự tử, không để cho CS bắt ông lần thứ hai. Vợ con, bạn bè của ông, những người đã chứng kiến giây phút đau lòng đó không ai là không cảm thương cho một vị tướng khi sa cơ thất thế, chỉ có đem cái chết đền nợ non sông mà thôi.

Sau khi ông chết rồi, Việt Cộng đã tịch thu hết nhà cửa, tài sản của ông khiến cho vợ con phải cảnh không nhà của, tiền bạc, đành tìm đến nương tựa bà con bạn bè rất nhục nhã. Người biết chuyện, không ai mà không thương mến ông.

Thiếu Tướng Trần Văn Hai

Xuất thân từ một gia đình trung lưu, sau khi học hết Trung Học, tình nguyện vào quân đội, trải qua các đơn vị được tiếng là một người tư cách, gương mẫu, tận tụy phục vụ cho quốc gia. Ông cũng có tác phong một người cách mạng, ngày từ tuổi trẻ ông đã gia nhập đảng Ðại Việt để tranh đấu giải phóng dân tộc khỏi ách thực dân, xây dựng cho đất nước một chế độ tự do dân chủ.

Ông đã từng giữ các chức vụ Tỉnh Trưởng, Tư Lệnh Biệt Ðộng Quân và Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia. Trải qua các chiến trường, ông chứng tỏ là một cấp chỉ huy có khả năng và trong sạch. Sĩ quan và binh sĩ dưới quyền ai cũng thương và phục ông.

Ngày 30 tháng 4, 1975, sau khi nghe tin Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng và Việt Cộng trên đường tiến vào Saigòn, ông trở về nhà tắm rửa sạch sẽ, thay áo quần mang đầy đủ quân phục, huy chương và quân hàm Thiếu Tướng, rồi cho gọi vợ con, thân nhân lại, nói rõ ý định và tự tử bằng súng. Trước khi chết, ông cũng đã chuẩn bị chỗ nằm xứng đáng với danh giá của một vị tướng. Ðược tin đó, bà con bạn bè cũng như nhiều người đã từng phục vụ dưới quyền ông rất thương tiếc và chạy đến thăm viếng. Cùng với cái tang của đất nước, gia đình ông cũng chịu một đại tang của người chồng, người cha, người anh đã sống cuộc đời trong sạch, gương mẫu đạo đức, nêu cao tiết nghĩa, trung thành với quốc gia dân tộc. Những hạng người như thế, trên đời nầy đã dễ gì có được.

Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ

Sinh trưởng trong một gia đình Nho học, danh giá tại thị xã Sơn Tây, dòng họ Lê nhiều người đỗ đạt, đã từng giữ chức vụ lớn trong chính quyền quốc gia như Trung Tướng Lê Nguyên Khang v.v…

Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ là con đầu trong một gia đình gồm hai em gái cùng mẹ và một em trai cùng cha khác mẹ, hiện còn ở Việt Nam. Ông gia nhập quân đội và được đưa vào học trường Ðập Ðá Huế, tốt nghiệp với cấp bậc chuẩn úy (1951), về phục vụ tại tiểu đoàn 19 BVN dưới quyền chỉ huy của Ðại Úy Ðỗ Cao Trí (sau nầy là Trung Tướng), lên đại úy được đi làm quận trưởng Bến Cát (Bình Dương) sau lên đến Trung Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 8 thuộc Sư Ðoàn 5, năm 1972 Phụ Tá hành Quân cho Tướng Lê Văn Hưng tại An Lộc. Ông là người đầu tiên dùng M.72 hạ xe tăng của Việt Cộng tại mặt trận Bình Long An Lộc, từ đó binh sĩ mới thêm tin tưởng trong việc sử dụng loại vũ khí mới nầy.

Sau đó được thăng cấp Ðại tá về làm tư lệnh phó Sư Ðoàn 21, bị thương trong khi ngồi trên trực thăng quan sát hành quân, máy bay bị bắn rơi, gãy chân phải nằm bệnh viện. Khoảng 1974 về làm Tư lệnh Sư Ðoàn 5 thay tướng Trần Quốc Lịch.

Trung Tá Văn, Tham Mưu Phó Chiến Tranh Chính Trị Sư Ðoàn 5, đã kể lại cho ông Lê Nguyên Hoàng (anh con bác của Tướng Lê Nguyên Vỹ) giờ phút cuối của chuẩn tướng như sau:

Ngày 30 tháng 4, 1975, khi nghe tin Dương Văn Minh đầu hàng thì chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ đã họp Bộ Tham Mưu và các trưởng phòng lại và nói với anh em rằng:”Mặc dầu có lệnh trên, nhưng tôi cương quyết không đầu hàng. Tôi sẽ có cách tự xử trí riêng đối với tôi. Anh em ai lo thân nấy, chạy được thì chạy”. Trong khi bên ngoài, Việt Cộng bắc loa kêu gọi đầu hàng nhưng ông vẫn bình tĩnh và ra lệnh cho nhà bếp tổ chức một bữa tiệc rượu mời anh em. Sau khi ăn uống no say, ông đứng dậy đi vào phòng bên cạnh.

Lát sau có tiếng súng nổ, mọi người chạy vào thấy ông ăn mặc quân phục tề chính, mang huy chương và quân hàm chuẩn tướng nằm chết trên giường. Ông đã dùng súng bắn xuyên cằm lên đầu, tự tử. Tất cả sĩ quan đều có mặt khi Việt Cộng vào, tướng Việt Cộng thấy như vậy đã nói :”Ðây mới xứng đáng là con nhà tướng”.

Anh em xin đem chôn tại sân bộ tư lệnh bên cạnh cột cờ, nhưng Việt Cộng không cho. Cuối cùng phải đem chôn trong vườn cao su, ở ngoài đồn.

Trong lúc chiến trận xảy ra thì vợ con của ông đã chạy theo dòng người di tản ra ngoại quốc. Hai ngày sau khi ông chết, người vợ của Trung Tá Tuân (quận trưởng Bến Cát, là anh ruột bà Lê Nguyên Vỹ) đi gặp Việt Cộng, nói dối là vợ của ông Lê Nguyên Vỹ, xin nhận xác chồng về chôn. Bà con đã đào mộ, lấy xác đem về chôn ở Hạnh Thông Tây, có lập bia mộ rõ ràng. Năm 1987, bà mẹ của ông ở Bắc vào cùng ông Lê Nguyên Hoàng đi cải táng, lấy cốt của chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ đem thiêu để mang về thờ ở từ đường họ Lê tại quê nhà ở Sơn Tây. Ông Lê Nguyên Hoàng đã quan sát kỹ thấy sọ của chuẩn tướng có vết đạn xuyên qua.

Chúng tôi viết lại mấy dòng nầy, qua lời kể của ông Lê Nguyên Hoàng hiện đang sinh sống tại thành phố Garden Grove, California.

Nhân ngày quốc hận 30 tháng 4, chúng tôi xin đốt nén hương tưởng niệm các bậc anh hùng “sinh vi tướng, tử vi thần” và những sĩ quan, binh sĩ cũng như những người yêu nước và đồng bào vô tội đã chết trong ngày 30 tháng 4, 1975 và trong suốt cuộc chiến từ 1945 đến nay. Sau ngày 30-4-1975, máu của những người yêu nước vẫn còn đổ ra trong các cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Gương trung dũng của quí vị là gương sáng cho muôn đời noi theo.

Nguyễn Lý Tưởng

Sinh Vi Tướng, Tử Vi Thần
Câu chuyện ở Trại Cải Tạo Hoàng Liên Sơn như sau:

Cùng nằm chung trại với chúng tôi, có nhiều Tướng Lãnh VNCH lắm. Có những vị Tướng lúc nào cũng giữ tư cách Tướng, anh em rất nể phục. Nhưng cũng có những Tướng Lãnh rất là nhàm chán. TướngDương Văn Đức là một trong ba Tướng … mồ côi, tức là không có thân nhân thăm viếng (Hai vị Tướng kia là Tướng Lam Sơn (Phan Đình Thứ) và Tướng Hồ Trung Hậu).

Từ khi còn ở ngoài đời, sau vụ đảo chánh TT Diệm, sau vụ các Tướng Lãnh chỉnh lý lẫn nhau, Tướng Đức đã được coi như là một Tướng … Mát giây (điên). Chính tôi đã mục kích một lần, ông đứng ở góc đường Hồng Thập Tự và Thống Nhất, ngay góc Dinh Độc Lập, mà chửi bới Tướng Thiệu. Tuy nhiên, ông chửi bằng tiếng Pháp, nên tôi không rõ ông chửi những gì?

Trong một buổi sinh hoạt đặc biệt của trại tù, để kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, một Đại Tá Việt Cộng, tên là Cao Nham, đã được Bộ Nội Vụ của chúng chỉ định đến trại để nói chuyện với các trại viên về chiến thắng này. Từ sáng sớm, anh em đã phải thức dậy lo quét dọn, xếp ghế ngồi để chờ tên cán ngố này đến. Cũng như thường lệ, anh em chúng tôi, dù là ở trong trại tù, vẫn giữ quân phong quân kỷ của riêng mình, nên các Tướng Lãnh được xếp ngồi trước, rồi mới tới hàng Tá, Úy …

Tên Nham (nhở) nói chuyện vung cán cuốc, văng nước miếng tùm lum, ba hoa về cái mà chúng gọi là chiến thắng ĐBP. Nham vung tay la hét: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng thần thánh. Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng to lớn của đảng cộng sản việt nam. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đánh nhào Đế Quốc Pháp.”

Trong khi hoa chân múa tay, y để ý thấy Tướng Đức có cuốn sổ tay, đã lúi húi ghi chép những lời nói của y. Y thấy vậy lại càng sung sướng, nghĩ bụng: “Tên Tướng này … học tập tốt, nó phục tài ăn nói của mình nên mới ghi chép kỹ lưỡng như vậy, chứ thường thì mấy thằng tù cải tạo đâu có thèm để ý gì tới những lời nói của mi`nh!” Vi` thế, thay vì nói có hai tiếng, tên này hăng tiết chó mà nói thêm cả tiếng đồng hồ nữa. Khi nói xong, y theo thông lệ là tự vỗ tay khen thưởng một mi`nh, rồi trịnh trọng hỏi các anh em Cải Tạo: “Các anh ngồi hàng đầu, chắc là cấp bậc “Tướng”, phải không? Khi được xác nhận như vậy, hắn vừa nói vừa chỉ tay vào Tướng Đức: “Tôi thấy có anh gi` đây này, học tập tốt lắm, ghi chép cẩn thận! Có vậy mới mong được chóng về với gia đình chứ! Anh tên là gì nhỉ?”

Tướng Đức vẫn ngồi, trả lời lên:
• “Tôi tên Đức”

Tên Nham hăng hái:
• “Anh đã ghi được những gì trong bài nói chuyện của tôi? Anh có thể đọc lại cho tất cả hội trường cùng nghe được hay không?”

• “Ấy, không được đâu! Tôi ghi chỉ cho một mình tôi thôi! Để tôi hiểu một mình tôi thôi, không ai được biết đâu!”

Nham nghĩ rằng, Tướng Đức còn khiêm nhường, nên thúc dục:
• “Anh cứ việc đọc cho mọi người cùng nghe đi!

Nếu có thiếu sót gì thì tôi bổ túc thêm cho anh, có gì đâu mà phải ngại ngùng! Đảng và nhà nước biết các anh chưa thấu triệt được những cái ưu việt của xã hội chủ nghĩa, nên không bắt lỗi gì đâu! Vì thế các anh mới phải học tập, chứ nếu các anh đã quán triệt rồi, đâu cần gi` nữa! Cứ đọc cho mọi người nghe đi, tôi bảo đảm, không làm phiền gì anh đâu !

Tướng Đức nhắc lại:
• “Tôi đã nói tôi viết thì chỉ có một mình tôi hiểu, một mình tôi đọc mà thôi! Tôi sợ đọc lên, mỗi người lại một ý kiến, phiền lắm! Thôi, cán bộ cho tôi miễn đi !

Tên Nham đang ở lúc cao hứng, đâu dễ gì buông tha:
• “Thôi, nếu anh không muốn đọc, cứ đưa đây cho tôi vậy ! Tôi sẽ xem qua và đọc lại cho mọi người nghe để cùng hiểu cho rõ!

Tướng Đức nói lần cuối:
• “Được, tôi đồng ý đưa cho cán bộ xem. Nhưng tôi nói trước, đây là ý kiến riêng của tôi đó nha!

Người khác muốn đọc, ráng mà hiểu, ráng mà chịu, đừng có đổ thừa tui”

Một tên quản giáo vội vàng chạy lại nhận cuốn sổ tay của Tướng Đức, khúm núm đưa lên cho tên Nham. Tên này hớn hở tiếp lấy, sửa soạn đọc những lời vàng ngọc của y mà Tướng Đức đã ghi.

Mọi người hồi hộp chờ đợi! Không biết Tướng Đức đã ghi những gì ở trong đó! Tên Nham vừa mới há miệng ra định đọc, thì mặt mày y đột nhiên tái xám lại! Miệng y mở ra mà không đóng lại được nữa, cứ há hốc ra, khoe những cái răng đen thui bám đầy khói thuốc lào! Tay y run lên, nước miếng từ trong miệng chẩy ra nhễu nhão! Mặt y đanh lại, cặp mắt quắc lên căm hờn! Y thở không ra hơi, nói không ra tiếng! Cả hội trường nín thở theo y ! Một lúc sau, tên Nham mới bật ra được vài tiếng lắp bắp:

• “Bắt … Bắt … lấy tên phản động này! Bắt ngay lập tức! Đánh … Đờ … Đờ … Đánh cho nó chết rồi đem chôn! Nó … Nó … dám hỗn láo với cách mạng! Nó dám chửi đảng cộng sản! Bắt … Bắt! Các đồng chí đâu? Bắt nó ngay lập tức cho tôi!”

Những tên vệ binh đứng gác chung quanh vội vàng chạy lại chỗ Tướng Đức, chĩa súng vào ông, lên đạn rốp rốp, làm như chúng bắn ông ngay lập tức.

Tướng Đức vẫn ngồi yên, bình tĩnh trả lời tên Nham:
• “Đánh chết rồi … đem ra … ăn thịt thì mới đáng nói! Chứ đánh chết rồi đem chôn thì có gì là lạ đâu! Tôi đã nói trước cho cán bộ rồi, tôi viết thì chỉ mình tôi đọc thôi, ai muốn đọc thi` nấy ráng chịu!

Cán bộ cứ muốn đọc thi` tôi đưa! Sao cán bộ còn bắt lỗi tôi làm chi?”

Tên Nham lại một lần nữa phùng mang trợn mắt, lắp bắp nói chẳng nên lời! Y ta cứ đứng đó, mặt mày tím bầm lại, mắt trợn trắng lên mà nhi`n Tướng Đức, như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta vậy.

Trung Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi, với tư cách là Trưởng Phòng tù cải tạo, vội vàng đứng lên xin cho Tướng Đức:
• “Xin cán bộ bỏ qua cho, không nên chấp nhất những ghi chú của anh Đức làm gì, anh bị … MÁT đấy mà, trong trại ai cũng biết cả!”

Tên Nham gằn giọng hỏi lại:
• “Mát là cái gì?”

• “Mát tức là . . . điên, là khùng đó mà! Hồi xưa, anh Đức đã chứi cả Tổng Thống Thiệu, Phó Tồng Thống Kỳ nữa đó! Ông Thiệu cũng đã giận dữ đòi bỏ tù anh Đức. Nhưng khi biết anh ta bị khùng, nên lại tha!

Xin cán bộ cứ hỏi tất cả anh em ở đây thì biết!”

Thế là cả trại nhao nhao lên, ai cũng nói:
• “Anh Đức … Mát đấy mà, cán bộ chấp làm chi!”

Tên Nham thấy cả trại đồng lên tiếng, cho rằng Tướng Đức … khùng, không lẽ y còn chấp nhất làm chi! Một người khùng, dù có chửi đảng cộng sản, cũng không có gì đáng nói. Nếu cho Tướng Đức là tỉnh, lời ông ta chửi sẽ bay đi khắp các trại tù khác, coǹ nguy hiểm gấp mấy!

Suy tính một hồi, hắn … dịu giọng:
• “Thôi, nếu các anh nói anh Đức này khùng điên, thì tôi cũng chẳng chấp nhất anh ấy làm gì! Các anh đem anh ta về trại, trị bệnh cho anh ta chóng khỏi, để mà học tập cho tốt!”

Rồi y chậm rãi xé nhó cuốn sổ tay của Tướng Đức đi.

Thế là buổi lễ kỷ niệm chiến thắng ĐBP của bọn VC bế mạc không kèn không trống!

Mấy ngày hôm sau, nhân một dịp đi làm lao động, vào lúc nghỉ trưa, anh em đã tụ họp chung quanh Tướng Đức để hỏi là, ông đã viết cái gi` trong cuốn sổ tay, mà làm cho tên việt cộng tức giận tột cùng như vậy?

Tướng Đức chậm rãi trả lời: “Mấy em có nhớ cái thằng VC đó nó nói gì không? Nó nói: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng thần thánh”, goa (Qua) móc sổ ra ghi: “CON CẶC!” Rồi đóng sổ lại. Tới khi nó nói tiếp: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là một chiến thắng vĩ đại của đảng Cộng Sản VN” goa lại móc sổ ra ghi: “CON CẶC!” Rồi lại xếp sổ lại. Rồi nó lại nói: “Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đánh nhào Đế Quốc Pháp”, goa lại móc sổ ra ghi: “CON CẶC!” Rồi lại đóng sổ lại.

Nó muốn đọc, goa đã nói trước rồi, không nên đọc, goa chỉ viết cho goa đọc mà thôi. Nhưng nó cứ muốn đọc, thì ráng mà chịu, bắt lỗi goa đâu có được!”

Tất cả anh em có măt lúc đó đều cười nghiêng cười ngửa vi` những ghi chú mà Tướng Đức đã ghi trong sổ tay của ông. Hèn chi khi tên Nham há miệng ra định đọc những giòng chữ này thì bị mắc quai.

Hắn ta tức tối xám mày xám mặt lại mà không biết làm gì! Cả bọn đã cười như chưa bao giờ được cười, không cần biết lúc đó đang đứng ở đâu? Và có ai rình mò gì hay không? Ai cũng muốn nói ra, viết ra câu trả lời giống như Tướng Đức đã trả lời, nhưng đã không dám nói, không dám làm. Chỉ cỏ Tướng Đức mới dám nói, dám viết!

Một người trong bọn lại hỏi thêm:
• “Trung Tướng không sợ nó trả thù, nó … giết Trung Tướng hay sao?”
Tướng Đức đã khẳng khái trả lời, không có vẻ mát chút nào hết: “SINH VI TƯỚNG, TỬ VI THẦN! Khi còn sống thì goa làm Tướng, có chết đi thi` goa cũng thành Thần, sợ chi cái tụi gủy (quỷ) này! Hồi còn cầm quân đánh VC, goa cứ đem quân đi gọm tụi nó lại một chỗ, rồi kêu pháo binh bắn tụi nó tan nát ra! Trận nào không gom được tụi nó, goa kéo lính về nghĩ khoẻ, chẳng chết người nào hết! Chỉ tiếc rằng hồi đó goa gom tụi nó hổng hết, để nay mới bị như dzầy! ”

Hào hùng thay lời nói của Tướng Dương Văn Đức! Trong chốn tù tội, có những ai dám viết ra những giòng chữ ngạo mạn, chửi bọn VC như Tướng Đức đã làm? Tính mạng đang ở trong tay bọn VC khát máu, đà có bao nhiêu người đã ngang nhiên trả lời bọn VC, như Tướng Đức đã trả lời bọn chúng? Tôi nghe xong câu chuyện, cho rằng Tướng Đức xứng đáng được duyệt xét và chấp nhận là … “Đã phục vụ Tổ Quốc Việt Nam Cộng Hoà” Tiếc rằng Tướng Đức đã không có dịp qua định cư tại với Vợ con. Bọn VC không dám giết Tướng Đức ở trại tù cải tạo, chúng đã thả ông ra và tìm cách giết ông một cách lén lút, rất là hèn hạ. Chúng đã cho người đi rình mò và đánh chết ông, dìm xác ông ở dưới cầu Hàng Xanh.

Sinh Vi Tướng – Tử Vi Thần – Gia Đình KQVNCH
Sinh Vi Tướng - Tử Vi Thần - Gia Đình KQVNCH
sites.google.com
Shared publiclyView activity