TÀI LIỆU MẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN.

200w

 

Kính mời sinh viên và các quý vị trí thức khác xem tài liệu mật của chính quyền cộng sản Việt Nam để thấy rõ chính quyền này tôn trọng quý vị và nhân dân đến mức nào. Tất cả mọi nỗ lực phê bình chế độ đều không thể nào nói rõ được bản chất của chế độ bằng chế độ tự bộc lộ bản chất của chính mình.

Quốc Việt

———— ——— ——— — ———————————————–

Tài-liệu Mật của Việt Cộng Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận

Nguyễn Tâm Bảo
Lưu trữ theo chế độ tài liệu tuyệt mật.

Thưa các đồng chí,

Đảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:
1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ.
Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.
2. Phải giữ cho cái gọi là ‘phong trào dân chủ đối lập’ không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng. Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều ‘lãnh tụ’ mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều ‘nhân sĩ trí thức’ mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động ‘chống cộng cực đoan’ có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là ‘đấu tranh dân chủ’. Cụ thể như thế nào thì tôi đã có dịp trình bày…
3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để ‘dân trí cao’ không đồng nghĩa với ‘ý thức dân chủ cao’. Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần ‘entrepreneurship’ – khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ.
4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là ‘co-optation’)…. Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như mặt trận Tổ quốc, công đoàn, hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí… phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng… Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi – dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng….Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân.
Trong trường hợp này thì việc thả Nguyễn Việt Tiến và việc bắt giam hai nhà báo là sai lầm. Lẽ ra chúng ta phải không tiếc một số ít các đồng chí tham lam quá mức, biến họ thành dê tế thần để giành lại niềm tin của nhân dân, hoặc ít nhất cũng làm họ giảm bất mãn, trong nỗ lực chống tham nhũng của chúng ta.
Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc – vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức.
Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia.
Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Đông ở phương Đông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang ‘The Prince’ nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler,Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềm linh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này.
Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo ‘dân chủ tự do’ cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác.
Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.
Bác Hồ (hay có thể là bác Lê Nin) đã dạy: người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Đối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả… và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ.
Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp…. Đặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu ‘không thành công cũng thành nhân’ – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra. Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như ‘dân chủ’, ‘nhân quyền’, ‘tự do’ … thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như ‘ổn định xã hội’, ‘tăng trưởng kinh tế’, ‘xóa đói giảm nghèo’….
Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như ‘đa nguyên’, ‘đa đảng’, ‘pháp trị’, ‘khai phóng’…thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân Trị của đấng Minh Quân – nhưng ở đây Minh Quân phải được hiểu là đảng cộng sản – cũng như đề cao những ‘giá trị Á châu’ một cách khéo léo.
* Phát Huy dân chủ cơ sở – tập trung. Chúng ta cũng phải phát huy ‘dân chủ cơ sở’, ‘dân chủ tập trung’, ‘dân chủ trong đảng’… để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân.
Phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có hon đa – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đô la thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu.
Đặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của ‘dân chủ’ theo cách có lợi cho chúng ta: ‘dân chủ’ nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân (phần nào thôi) qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài.
Đối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như ‘nhân quyền’, ‘dân chủ’… rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện….
Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa ‘thể chế chính trị’ và ‘phát triển kinh tế’. Hai phạm trù ‘dân chủ’ và ‘phát triển’ có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải ‘dân chủ hóa’.
Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng ‘tháo ngòi nổ’ của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về ‘nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ’. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Đó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là ‘coordination goods’, tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Đó là nghệ thuật ‘đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích.
* Giới trẻ và sinh viên học sinh
Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết.
Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói ‘tinh thần dân tộc’ vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.
Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình.
Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp.. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp.
Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như ‘dân oan biểu tình’, ‘công nhân đình công’… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.
Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.

* Trí thức
* Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp ‘vừa trấn áp vừa vuốt ve’ từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.
* Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần ‘phò chính thống’ của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.
* Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.
* Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.
* Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.
* Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng.
Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?
———— ——— ——— —
Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc.
Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược… thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được.
Đó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước.
Chúc các đồng chí chân cứng đá mềm và luôn nhớ lời dạy của Hồ Chủ Tịch:
‘Khó khăn nào cũng vượt qua, Kẻ thù nào cũng đánh thắng’.

Advertisements

Lãnh đạo Nha Trang bất ngờ vì biển hiệu khắp TP tựa như ‘phố Tàu, nước Nga’

Lãnh đạo Nha Trang bất ngờ vì biển hiệu khắp TP tựa như ‘phố Tàu, nước Nga’

https://video2.dkn.tv/static/embed/ec8/cded57.html
Phó chủ tịch TP Nha Trang (Khánh Hòa) tỏ ra bất ngờ về thông tin tràn ngập biển hiệu, bảng quảng cáo bằng tiếng Trung Quốc và Nga trên địa bàn chứ không giữ được vẻ thuần Việt.

Sau bài “Đến Nha Trang mà ngỡ như đang ở phố Tàu, nước Nga” trên Zing.vn, ông Nguyễn Sỹ Khánh, Phó chủ tịch TP Nha Trang, tỏ ra bất ngờ trước tình trạng thành phố này ngập biển hiệu tiếng nước ngoài.

“Tôi đã trực tiếp xem thông tin mà Zing.vn đăng tải. Tôi cũng không hiểu tại sao lại như vậy, vì thành phố kiểm tra liên tục. Báo nêu làm tôi cũng sốt ruột…”, ông Khánh nói.

Việc kiểm tra buông lỏng

Vị phó chủ tịch thành phố biển thừa nhận có một thời gian bỏ bê, lơ là việc kiểm tra nên sai phạm ngày càng nghiêm trọng. “Tôi đã yêu cầu phòng văn hóa kiểm tra lại thông tin báo nêu. Lập tức lập kế hoạch tổng kiểm tra, rà soát. Lần này kiên quyết, chứ để tình trạng như vậy không ổn”, ông Khánh cương quyết.

Với những du khách lần đầu đến Nha Trang sẽ rất ngạc nhiên bởi dọc các con phố, biển hiệu toàn bằng tiếng nước ngoài, từ nhà hàng, khách sạn, quán ăn, dịch vụ chăm sóc sức khỏe, đến tờ rơi quảng cáo.
4 năm về trước, để đáp ứng nhu cầu của “làn sóng Nga” ồ ạt đến Nha Trang – Khánh Hòa, các biển hiệu được viết hoàn toàn bằng tiếng nước này.
Khoảng 3 năm trở lại đây, khách Trung Quốc đến Nha Trang tăng đột biến. Từ đó, các cửa hàng, dịch vụ được mở ra, biển hiệu bằng tiếng Trung Quốc bắt đầu “chiếm ưu thế” so với tiếng Nga.
Một số cửa hàng chọn cách vừa phục vụ khách Nga, vừa khách Trung Quốc nên biển hiệu được ghi 2 thứ tiếng. Tuy nhiên, những cửa hàng như thế này chỉ xuất hiện ở trung tâm thành phố, nơi tập trung phục vụ 2 dòng khách nói trên.
Còn ở ngoại thành hoặc xa trung tâm, do chỉ phục vụ khách Trung Quốc, các nhà hàng, quán ăn ghi biển hiệu chủ yếu bằng tiếng Tàu. Trong ảnh là một nhà hàng trên đường Phạm Văn Đồng (TP Nha Trang).
Theo luật Quảng cáo, biển hiệu phải viết bằng tiếng Việt; trường hợp muốn thể hiện tên viết tắt, tên giao dịch quốc tế, tên, chữ nước ngoài phải ghi ở phía dưới, kích thước nhỏ hơn tiếng Việt.
Một cửa hàng trên đường Nguyễn Thiện Thuật (TP Nha Trang) giới thiệu dịch vụ của cửa hàng hoàn toàn không có tiếng Việt, chỉ có tiếng Trung Quốc và Nga..
Những cửa hàng có biển được ghi chi chít bằng tiếng nước ngoài như thế này tràn ngập ở Nha Trang. “Ở Sài Gòn cũng có phố Tây, nhưng biển hiệu tiếng nước ngoài không nhiều như ở đây. Mỗi lần ra Nha Trang du lịch mà cứ ngỡ như đang ở phố Tàu, phố Nga. Rất buồn”, anh Nguyễn Mạnh Hùng, du khách ở TP.HCM nói.
Một số hộ kinh doanh chuyên phục vụ khách Trung Quốc nên tên trái cây, đơn giá đều được thể hiện hoàn toàn bằng tiếng Trung.
Theo một cán bộ Sở Văn hóa, Thể thao tỉnh Khánh Hòa, đơn vị này có kiểm tra thường xuyên, nhưng khi đi đến nơi, những tờ rơi, biển hiểu tạm thời bị cất đi nên rất khó xử lý.
Một quán giải khát trên đường Trần Quang Khải chuyên bán cho khách Nga và Trung Quốc. “Mình bán cho ai thì ghi tiếng của nơi đó để dễ cho khách đến mua. Mấy cái này cũng đi thuê người ta viết, chứ mình có biết tiếng Trung hay tiếng Nga đâu”, chị Nhuần bán trái cây nói.
“Trên thực tế, những cửa hàng chuyên bán cho khách Trung Quốc họ không in tiếng Việt. Bởi họ nghĩ ít tiếp khách Việt nên không cần thiết ghi. Nhiều lần kiểm tra, nhắc nhở, nhưng sau đó họ không khắc phục”, cán bộ Sở Văn hóa, Thể thao tỉnh Khánh Hòa nói.
Ma trận tiếng nước ngoài trong một con hẻm trên đường Nguyễn Thiện Thuật. “Ở đây từ khách trọ, đến dịch vụ ăn uống chỉ phục vụ người nước ngoài, không có người Việt nên không cần phải ghi tiếng Việt. Phiền phức mà không cần thiết”, chủ một quán ăn trong hẻm 120, đường Nguyễn Thiện Thuật, chia sẻ.
Các biển như thế này được dựng, dán ở khắp các con hẻm ở khu phố Tây Nha Trang. Dù rất mất mỹ quan, tuy nhiên khồng hề có sự kiểm tra, cũng như nhắc nhở của phường, thành phố hoặc cơ quan quản lý văn hóa cấp tỉnh ở Khánh Hòa.
“Nhu cầu người Trung Quốc thuê phòng trọ rất lớn. Tôi mới xây một dãy 30 phòng trọ, vừa xong thì có người Trung Quốc đến thuê thời hạn 6 tháng, trả tiền một lần. Không biết họ làm gì, nhưng rất kín tiếng, ít giao tiếp với người lạ lắm”, ông Bình, chủ một khu trọ ở phường Phước Long (TP Nha Trang) cho biết.
Dịch vụ cho thuê xe máy được ghi bằng tiếng Nga.
“Sắp tới sở sẽ đưa tiêu chí thi đua xét công nhận hộ gia đình văn hóa, tổ dân phố văn hóa việc chấp hành quy định về viết đặt tên biển hiệu, bảng quảng cáo”, ông Nguyễn Khắc Hà, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao tỉnh Khánh Hòa, nói.
Lanh dao Nha Trang bat ngo voi hinh anh TP giong
Chi chít chữ Trung Quốc trên một biển hiệu ở TP Nha Trang. (Ảnh: An Bình)

Cũng theo ông Khánh, một trong những nguyên nhân để xảy ra sai phạm tràn lan lâu nay là khách Trung Quốc đến Nha Trang rất nhiều, nhu cầu kinh doanh cũng vì thế tăng lên. Phần nữa do công tác kiểm tra buông lỏng, không cương quyết.

“Chủ trương của thành phố khi thấy sai sẽ nhắc nhở, yêu cầu họ khắc phục. Khi tái kiểm tra mà họ không khắc phục thì mình mới xử phạt, chứ phạt ngay thì căng quá”, ông Khánh nói và khẳng định lần này sẽ làm đến nơi đến chốn, chứ không phải làm cho có.

Chấn chỉnh tour 0 đồng

Một thực tế mà các cấp chính quyền ở Khánh Hòa thừa nhận là khách Trung Quốc ồ ạt sang đã kéo theo nhiều nỗi lo về quản lý, chất lượng dịch vụ.

Tại buổi đối thoại với các doanh nghiệp phục vụ du lịch, nhằm tháo gỡ các khó khăn, vướng mắc khi đón khách Trung Quốc mà tỉnh Khánh Hòa vừa tổ chức, ông Lâm Duy Anh Cường, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Khánh Hòa, nói thẳng lượng khách Trung Quốc tăng trưởng ở tỉnh này đã đến mức báo động vì quá tải dịch vụ, cơ sở lưu trú.

“Các tour giá rẻ, tour 0 đồng đang gây ảnh hưởng đến uy tín ngành du lịch. Doanh thu thực tế địa phương cũng không được hưởng vì các tour này khép kín”, ông Cường nói.

Lanh dao Nha Trang bat ngo voi hinh anh TP giong
Một điểm kinh doanh chuyên bán cho khách Trung Quốc nằm khuất trong con hẻm ở xã Phước Đồng. (Ảnh: An Bình)

Còn theo chủ các khách sạn ở Nha Trang, khách Trung Quốc quá đông, công suất phòng từ 3-5 sao luôn đạt cao nhưng giá phòng lại đi xuống.

“Khách sạn 5 sao từ năm 2013 có giá trung bình khoảng 220 USD/phòng, đến năm 2017 chỉ còn 110 USD, giảm gần 50%. Giá giảm kéo theo chất lượng dịch vụ giảm”, ông Lê Văn Sơn, Tổng quản lý khách sạn Liberty Central Nha Trang nói.

Không hưởng lợi từ khách tour 0 đồng

Trong khi đó, một số hộ kinh doanh ở TP Nha Trang họ cho rằng khách Trung Quốc chỉ mua sắm ở những điểm nằm trong chuỗi tour 0 đồng, chứ không mua bên ngoài.

“Họ sang đây ở khách sạn được đã thuê trọn gói từ 6 tháng đến một năm. Hàng hóa thì mua ở những địa điểm mà chỉ dành cho khách Trung Quốc. Người kinh doanh như chúng tôi hoàn toàn không hưởng lợi gì từ số khách này”, bà Nguyễn Thị Hường, chủ cửa hàng bán hải sản trên đường Hoàng Diệu bày tỏ.

Theo tìm hiểu, hiện chuỗi nhà hàng, điểm kinh doanh chuyên phục vụ khách Trung Quốc tập trung nhiều ở các phường, xã ngoại thành TP Nha Trang như, Phước Đồng, Vĩnh Ngọc, Vĩnh Thạnh….

Lanh dao Nha Trang bat ngo voi hinh anh TP giong
Xe khách loại lớn chở khách Trung Quốc đến điểm bán hàng trên đường Nguyễn Tất Thành. (Ảnh: An Bình)

Ông Đặng Lợi, Chủ tịch UBND xã Phước Đồng (TP Nha Trang), cho biết phường nắm được trên địa bàn có 10 cửa hàng chuyên bán cho người Trung Quốc. Những nơi này mỗi ngày có hàng trăm người được xe khách loại lớn chở đến.

“Xã cũng đã kiểm tra, phát hiện có 3 cơ sở sai phạm trong hoạt động kinh doanh và đã đình chỉ. 7 cửa hàng còn lại đang hoạt động bình thường”, ông Lợi nói.

Người nước ngoài đến Nha Trang ‘làm chui’?

Ông Nguyễn Văn Danh, Giám đốc Sở LĐTB-XH tỉnh Khánh Hòa, cho rằng hiện có rất nhiều người nước ngoài đang tạm trú tại địa phương và nghi vấn làm việc “chui”.

“Để xử lý các trường hợp trên, một sở không thể làm được mà phải là cơ quan công an, chính quyền địa phương. Còn chiếu theo quy định, sở muốn kiểm tra phải có kế hoạch và báo trước 3 ngày. Khi đến kiểm tra thì đúng hết, đầy đủ hết. Nếu có lao động ‘chui’ thì họ cũng trốn hết chứ còn đâu nữa…”, ông Danh trần tình.

Trước thực trạng trên, ông Lê Thanh Quang, Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa, yêu cầu các cơ quan chức năng, cùng các doanh nghiệp trong tỉnh phải chấn chỉnh ngay tour 0 đồng.

“Đây là một loại hình cạnh tranh không bình đẳng, lách luật, làm ảnh hưởng đến chất lượng, hình ảnh du lịch Việt Nam”, ông Quang nói.

Hoàng Kỳ

Vào làm công an nghĩa vụ cũng ‘chạy’ tiền

Vào làm công an nghĩa vụ cũng ‘chạy’ tiền
April 3, 2018

PHÚ THỌ, Việt Nam (NV) – Một vụ lừa đảo “chạy” vào ngành công an vừa được Viện Kiểm Sát tỉnh cáo buộc phạm tội với những tình tiết kỳ lạ. Bị can là một cán bộ công an, trong khoảng bốn năm đã nhận tiền của 18 trường hợp để chạy vào ngành công an.

Ngày 3 Tháng Tư, Viện Kiểm Sát tỉnh Phú Thọ đã hoàn tất cáo trạng truy tố ông Phạm Thế Anh (35 tuổi), cán bộ công an huyện Hạ Hòa, về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Báo Tiền Phong dẫn tài liệu của cơ quan điều tra cho hay, mặc dù ông Thế Anh không có nhiệm vụ, quyền hạn trong việc tuyển người vào ngành công an, nhưng từ Tháng Hai, 2011, đến Tháng Mười Hai, 2015, ông Thế Anh đã nhận tiền của 18 người với tổng số tiền trên 6.5 tỷ đồng (hơn $284,883) để “xin” việc cho con em của họ được vào làm việc, trường học, thậm chí đi nghĩa vụ trong ngành công an.

Cụ thể, ông Thế Anh và anh Hiểu, quê tỉnh Nghệ An quen biết nhau. Biết ông Anh đang công tác tại công an huyện Hạ Hòa, anh Hiểu nhờ xin cho con trai mình vào công tác trong lực lượng công an. Ông Anh nhận lời và yêu cầu gia đình anh Hiểu chi 310 triệu đồng (hơn $13,586). Tiếp đó, anh Hiểu giới thiệu chị gái là Nguyễn Thị Tư, ở Nghệ An, liên hệ với ông Anh, xin cho con trai vào học trường trung cấp công an với số tiền “chạy” chỗ là 350 triệu đồng…

Ông Anh còn nhận của chị Nguyễn Thị Hiền, ở huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, 500 triệu đồng (hơn $21,918) để xin cho con chị này đi nghĩa vụ cảnh sát. Song đến cuối năm 2015, ông Anh vẫn không lo được việc, cùng lúc gia đình chị Hiền nhận tin dữ cậu con trai mắc căn bệnh ung thư. Từ đó đến nay, chị Hiền mòn mỏi mong nhận lại số tiền để chữa bệnh cho con nhưng ông Anh không trả…

Qua điều tra, đến Tháng Năm, 2017, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra-Công An tỉnh Phú Thọ đã khởi tố vụ án, bắt giam ông Phạm Thế Anh về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Điều đáng nói trong số hơn 6.5 tỷ đồng trên, có hơn 1 tỷ đồng (hơn $43,836) ông Anh nhận của 10 người và lo được cho họ trúng tuyển đi nghĩa vụ công an. Số tiền này, cơ quan điều tra cho rằng, “bị hại đã thỏa mãn nguyện vọng và đó là thỏa thuận dân sự nên không cấu thành tội phạm và không đề cập việc xử lý hình sự.”

Làm việc với cơ quan điều tra, ông Thế Anh khai đã đưa cho một số lãnh đạo và cựu lãnh đạo công an huyện Hạ Hòa, mỗi người 50 triệu đồng (hơn $2,191) để xin đi nghĩa vụ công an cho một số trường hợp; đưa từ 10 đến 20 triệu đồng cho cán bộ cơ quan y tế công an để xin xác nhận đủ sức khỏe cho các trường hợp đi nghĩa vụ công an.

Ngoài ra, ông Thế Anh cũng khai đưa từ hàng chục đến hàng trăm triệu đồng cho một số cán bộ lãnh đạo Trung Tâm Huấn Luyện và Bồi Dưỡng Nghiệp Vụ-Công An tỉnh Phú Thọ, cùng nhiều cán bộ công an ở Phú Thọ, Quảng Trị, Lào Cai… để xin suất đi nghĩa vụ cho các trường hợp mà bị can này giới thiệu.

Tuy nhiên, kết luận của cơ quan điều tra cho rằng “việc đưa, nhận tiền của ông Thế Anh và những người liên quan đều không có căn cứ. Hơn nữa, một phần tiền còn là thỏa thuận dân sự xin đi nghĩa vụ công an của các bị hại. Chính vì thế, cơ quan điều tra không đề cập xử lý đối với những người liên quan.”

Theo báo Lao Động, trước đây, dư luận từng rúng động khi ở Quảng Bình, để làm cấp dưỡng cũng phải chạy tiền, vừa mới rồi, là vài trăm triệu đồng chạy một chỗ đứng trên bục giảng, và giờ thì đi công an nghĩa vụ cũng có người sẵn sàng bỏ tiền. Liệu còn cái gì, còn chỗ nào người ta không chạy? (Tr.N)

Photo
Shared publiclyView activity

Đây là những người lính VNCH đã tham gia trận cầu Tân Cảng ba ngày cuối cùng

Đây là những người lính VNCH đã tham gia trận cầu Tân Cảng ba ngày cuối cùng
Giờ này cho dù các bạn đang ở đâu , nơi góc biễn ven trời hay long đong phận người nơi nào đó trong Quốc nội
Tổ Quốc Ghi Ơn các Anh
Người dân Miền Nam cũng chưa bao giờ quên các anh

Image may contain: 4 people, text

‘Mẹo sống trong nhà tù CSVN’ của các nhà hoạt động từng bị giam

‘Mẹo sống trong nhà tù CSVN’ của các nhà hoạt động từng bị giam
April 1, 2018

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Luật Sư Lê Công Định và bốn nhân vật từng bị giam trong nhà tù CSVN vừa công bố văn bản chia sẻ “mẹo sống trong nhà tù CSVN” của chính họ.

Ngoài ông Định từng đi tù hơn ba năm, bốn nhân vật còn lại lần lượt là các nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Già (mãn án tù ba năm hồi Tháng Mười Hai, 2017), Phạm Thanh Nghiên (từng bị bốn năm tù giam), Đặng Bích Phượng (từng bị bắt lên đồn công an chín lần, một lần bị tạm giữ năm ngày, bị giam ở Trại Giam B14 Hỏa Lò ba ngày) và Ngô Duy Quyền (chồng của Luật Sư Lê Thị Công Nhân, bị câu lưu hồi năm 2011 và 2016).

Văn bản của những nhân vật nêu trên viết: “Năm anh chị em chúng tôi, những người đã từng vào tù mà chẳng có tội gì, ngay cả xét theo thứ luật của những kẻ bỏ tù chúng tôi. Nghiệm lại chúng tôi thấy các bản án đó chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là răn đe, tạo sợ hãi nơi những ai còn có lòng với đất nước và còn cảm được nỗi đau của bà con chung quanh. Hiện nay, hình ảnh ‘tù đày’ như cái hang đen ngòm. Chẳng ai biết chuyện gì xảy ra trong đó, ngoài hình ảnh người bị còng tay dẫn vào. Và khi không biết thì nỗi sợ nhân gấp đôi, gấp ba.”

“Chính vì thế mà chúng tôi muốn chia sẻ với các bạn những gì chúng tôi đã trải qua, từ cảm xúc, suy tư, đến cả một ít mẹo sống tù. Hy vọng những dòng chữ chân thành này sẽ giúp bạn không còn thấy ‘cái hang đen ngòm’ kia quá ghê gớm nữa; sẽ giúp bạn chuẩn bị đối đầu với những kẻ xấu và đối diện với cảnh tù vì tương lai dân tộc,” văn bản ghi.

Văn bản này dẫn lời bà Đặng Bích Phượng: “Khi họ (công an, điều tra viên, chính quyền CSVN) đã cố tình khép tội ai đó, thì mọi lý lẽ đều vô nghĩa. Trong giai đoạn hiện nay, chưa một phiên tòa nào xử người muốn thực hiện quyền biểu đạt của mình, mà công lý được thực thi (từ việc đơn giản nhất là xử công khai nhưng đến người thân cũng không được vào dự phiên tòa). Bởi vậy khi thực hiện quyền con người trong chế độ độc tài này, phải biết chấp nhận cái giá phải trả.”

Ông Ngô Duy Quyền được ghi nhận ý kiến: “Tôi nhận thấy những hành xử của họ (công an) không hề dựa trên bất cứ cơ sở luật pháp nào. Những lý lẽ của họ chỉ là những lý sự cù nhầy, lươn lẹo và trơ trẽn của những kẻ sai ác nhưng lại nắm quyền hành. Họ chỉ còn duy nhất một thứ chiếm ưu thế áp đảo đó là bạo lực. Sau này, tôi tiếp tục tham gia nhiều cuộc biểu tình, chứng kiến các phiên tòa đấu tố những người bất đồng chính kiến hay cùng bạn hữu đến thăm viếng tư gia các cựu tù nhân lương tâm và trải qua thêm cả chục lần bị bắt bớ câu lưu. Phải thú nhận rằng, mỗi lần đối mặt với những hành xử bạo lực côn đồ của đám công an mật vụ thì cảm giác e sợ, hồi hộp hầu như chẳng bớt đi nhưng không vì thế mà tôi chùn bước hay thay đổi ý tưởng ban đầu.”

Ông Nguyễn Ngọc Già thì chia sẻ chi tiết hơn: “Nếu phải vào tù, ngay từ đầu, phải cho tất cả bạn tù biết, bạn không phải ‘tù bậy bạ.’ Ở Chí Hòa, cai ngục dung dưỡng tình trạng ‘đại bàng’ và ‘đầu mâm,’ cùng tình trạng ‘hối lộ,’ ‘chạy án’… rất hổ lốn và bạn đang sống như trong rừng rậm. Môi trường sống rất bẩn thỉu, họ giam cả người HIV/AIDS giai đoạn cuối (vì chơi ma túy) chung với người không bệnh. Khi cần thiết, bạn cũng cần hung tợn lên, nhưng tránh đánh nhau, vì sẽ rơi vào bẫy.”

“Người tù nên vui vẻ, ca hát, kể chuyện tiếu lâm, nói chuyện, chia sẻ những vấn đề thời cuộc hiện nay (thông qua việc đọc báo Nhân Dân và xem VTV)… Đừng kìm nén trong lòng, đừng xầm xì và lấm lét, câm bặt khi thấy bóng dáng công an. Bởi lâu ngày uất khí tích tụ, sẽ gây cho bạn đau dạ dày và trầm cảm nặng,” ông viết.

Bà Phạm Thanh Nghiên nêu ý kiến: “Bạn không cần căm thù hay khinh ghét công an (điều tra viên) nhưng không bao giờ được tin họ. Cảnh giác với những lời khen của họ. Khi bạn thích được nghe điều tra viên, cai tù khen tức là bạn dần đánh mất khoảng cách với phe độc tài. Điều này rất nguy hiểm. Phải tỏ thái độ một cách quyết liệt khi họ nói xấu về bạn bè hay những người đấu tranh khác. Đây cũng là một trong những cách để công an đo lường nhân cách của bạn. Thích được khen, thích được hơn người khác chỉ là biểu hiện của một con người yếm thế, đố kỵ và dễ bị đốn ngã.”

“Chế độ CSVN thường hay đánh tráo khái niệm, vì thế, cần rạch ròi mọi khái niệm với họ trước khi tranh luận. Ví dụ ‘nhà nước’ với ‘đất nước.’ Điều tra viên sẽ buộc tội bạn chống lại nhà nước tức là chống lại đất nước và nhân dân. Tù nhân thường được cai tù, điều tra viên rỉ tai, tuyên truyền rằng bạn là ‘phản động,’ chống đảng CSVN (tức là chống nhà nước, đất nước) cho nên họ rất ác cảm với những người như bạn. Hãy cắt nghĩa cho họ hiểu các khái niệm trên và nhiều vấn đề khác,” bà viết.

Về phần mình, Luật Sư Lê Công Định chia sẻ trải nghiệm của ông: “Cơ quan an ninh thường sử dụng các ‘biện pháp nghiệp vụ’ trong quá trình làm việc hay điều tra. Các biện pháp đó thật ra chỉ là dụ dỗ, lừa dối, khích bác, đe dọa hay đánh đập mà thôi. Họ được đào tạo kỹ và giỏi bấy nhiêu ‘biện pháp nghiệp vụ’ đó mà thôi. Thiếu tỉnh táo và sợ hãi sẽ khiến chúng ta dễ dàng tin hoặc đầu hàng họ. Cách bảo vệ tốt nhất của chúng ta trước các ‘biện pháp nghiệp vụ’ như vậy chính là ‘quyền im lặng.’ Hãy im lặng, kể cả khi bị đánh đập. Khi họ phải dùng đến biện pháp đánh đập chúng ta, họ đang chứng tỏ sự đuối lý và thất bại của mình. Vì vậy, cứ tiếp tục im lặng!”

Ông cũng đưa ra lời khuyên cho các blogger và Facebooker gặp rắc rối vì đưa thông tin “không theo ý chính quyền:” “Cơ quan an ninh luôn yêu cầu bạn ký xác nhận tài khoản blog, Facebook, tài khoản email và các bài viết/thông tin đăng trên đó. Bất kể mọi lời dụ dỗ, lừa dối, khích bác, đe dọa hay hành động đánh đập nào từ phía cơ quan an ninh, chúng ta cần tuyệt nhiên không cung cấp mật khẩu, không thừa nhận tài khoản và nội dung bài viết/thông tin trong đó, cũng như không ký tên xác nhận trên bất cứ bài viết/thông tin, tài liệu hoặc chứng cứ nào do họ đưa ra hoặc in từ các tài khoản đó hay từ nguồn khác, bởi chữ ký của chúng ta sẽ là cơ sở pháp lý chống lại chính chúng ta. Tất nhiên cơ quan an ninh có thể quy chụp rằng chúng ta chống đối họ, nhưng hãy bình tĩnh trả lời rằng: ‘Các ông đang xâm phạm ‘quyền im lặng’ luật định của công dân!’” (T.K.)

Share this :
https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/meo-song-trong-nha-tu-csvn-cua-cac-nha-hoat-dong-tung-bi-giam/

Ai là kẻ bán nước?

Ai là kẻ bán nước?

Viết Từ Sài Gòn
2018-04-01

Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Share this :
https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/who-betray-the-country-04012018222805.html

CHÍNH NGHĨA THẮNG CHỦ NGHĨA?

CHÍNH NGHĨA THẮNG CHỦ NGHĨA?
( Tỉnh trưởng Định Tường đấu lý với cán bộ CS công khai tại Mỹ Tho)
Chính nghĩa là việc làm đúng với lẽ phải. Bất cứ cá nhân hay tổ chức nào có chính nghĩa, thì được nhân dân nhiệt liệt ủng hộ và nhận được sự đồng thuận của toàn dân trong xây dựng một chính lực trong việc phát triển đất nước. Nguợc lại, cá nhân hay thế lực nào dựa vào bạo lực dựa vào tà thuyết ( CN Marx-Lenin) hay quyền lực của ngọai bang, đến khi bước ra nắm chính quyền mà không qua sự đồng thuận của quốc dân thì sẽ bị coi là không có chính nghĩa, tức là ở vào tình trạng phi chính nghĩa hay bất chính, đó là trường hợp của HCM. Chính nghĩa là con đường vương đạo (lấy trí nhân thay cường bạo-Nguyễn Trãi) trong chính trị, một truyền thống đạo lý có từ ngàn xưa của Việt tộc chúng ta.Quy luật tự nhiên của tạo hóa, gà sinh ra gà, cuốc sinh ra cuốc và cáo sinh ra cáo. Tương tự như vậy, thói thường, bất chính tất nhiên sẽ sinh ra hàng ngàn thứ bất chính khác. Một HCM bất chính dâm loạn, tàn độc…nên phát sinh ra một đám người bất tài kém đức, vô đạo trong cái gọi là đảng csVN, nên giờ đây đất nước hết sức bất hạnh khi nằm trong tay một bọn người buôn dân bán nước, chúng là một bầy sâu đang đục ruỗng quê hương.
Bất chính còn là cha đẻ của bất công, bạo ngược và tham tàn. Bất công, bạo ngược và tham tàn sẽ làm cho nhân dân bất mãn, căm giận và thù ghét. Từ ngàn xưa, từ Đông sang Tây, ở bất kỳ quốc gia nào, khi mà nhân dân đã không còn đồng thuận với thế quyền hay bất mãn với chế độ, nếu không được giải tỏa, thì những bất mãn này sẽ biến thành lòng căm thù, rồi nổi loạn chống lại chính quyền. Đó chính là một quy luật tự nhiên trong việc thay đổi lịch sử. Câu nói “thượng bất chính, hạ tắc loạn” là do quy luật này mà ra. Vì thế mà từ ngàn xưa, các dân tộc Đông Phương luôn luôn đặt chính nghĩa lên hàng ưu tiên

số 1 đối với những người hay đảng phái chính trị một khi có ý định bước ra nắm quyền quản lý quốc gia.

Chính nghĩa đó đã được Tổng Thống VNCH Ngô đình Diệm của nền đệ nhất xây dựng và phát triển từ những ngày đầu lập nước 26.10.1955 và được nền đệ nhị cộng hòa bồi đắp cho đến khi cái bất chính lên ngôi làm xáo trộn trật tự xã hội và nhiều tang thương cho đất nước đến ngày hôm nay.
Riêng cái chế độ phi nghĩa VNDCCH do HCM dựng nên trong 5 măm ( từ năm 1945 đến đấu năm 1951) không có một quốc gia trên thế giới công nhận và thiết lập bang giao. Vì HCM cướp chính quyền nên y đã làm mất chính nghĩa ngay từ đầu, nắm quyền bính nhưng không qua lá phiếu đồng thuận của nhân dân. VNDCCH là một chế độ áp đặt nên hoàn toàn mất đi tính chính nghĩa – từ đó không có quốc gia nào công nhận.
Còn nhớ ngày nào bác đứng đây
Tuyên ngôn độc lập của trời tây
Độc Lập- Tự Do- và Hạnh Phúc
Dân tộc mừng vui ngây ngất say.
Nhưng mà chủ nghĩa tự Liên xô
Pha lẫn cuồng điên của khựa Mao
Bác lại tròng lên đầu dân tộc
Độc ác, phi nhân, đẫm máu đào.
(Hai chín ngày quốc tang, thơ Phan Huy)
Tính tới thời điểm 14/9/1958, trên thực tế VNCH cũng đảm bảo được 3 tiêu chuẩn về dân số, lãnh thổ, chính phủ; và tiêu chuẩn có năng lực tham gia vào mối quan hệ chính thức với nhiều quốc gia khác. Theo danh sách các nước công nhận VNCH cho tới ngày 7/8/1958 lưu ở Văn khố quốc gia Úc (NAA) có tới 62 nước chính thức hoặc hàm ý công nhận VNCH. Danh sách này ở trang 40-42 (và 44,45) trong hồ sơ “Saigon – Vietnam relations with other countries general [re Republic of Vietnam also known as South Vietnam]” gồm 157 trang số hiệu NAA: A4531, V221/5, có thể truy cập trực tuyến ở recordsearch.naa.gov.au.
VNCH trong việc xây dựng đất nước đã không dùng bất cứ tà thuyết nào của ngoại bang trong việc xây dựng đất nước, VNCH chỉ biết dùng triết lý nhân bản, chính nghĩa dân tộc và truyền thống Việt đạo để xây dựng quốc gia và chính lực dân tộc.
VNCH xây dựng trên nền tảng đó nên có chính nghĩa và được nhiều quốc gia trên thế giới đã hết lòng ũng hộ một quốc gia tân lập như VNCH ngay từ năm đầu thành lập. Trong năm 1955 sau cuộc trưng cầu dân ý bằng cách phổ thông đầu phiếu, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm được nhân dân miền nam tín nhiệm là người đứng đầu chính quyền (dân cử). Sau đó đã có 35 quốc gia công nhận và đã thiết lập ngoại giao với VNCH.
Tới đây người viết nhắc lại một câu chuyện đấu lý của một Tỉnh Trưởng với các cán bộ cộng sản tại Định Tường, một cuộc đấu lý lịch sử trong cuộc chiến quốc cộng giửa chính nghĩa và nhũng con người phi nghĩa csVN. Thời tỉnh trưởng Nguyễn Trân, để truy quét nằm vùng làng báo thân cộng trong tỉnh Định Tường, ông đã tung một mẻ lưới của cảnh sát, bắt giữ hết những ký giả vc đem về giam tại Mỷ Tho, gồm có những người nằm vùng trong những tờ báo như sau: Triệu Công Minh (báo Tiếng Dội), Lương Ngọc (Trời Nam), Nam Thanh (Lẻ Sống), Đồng Văn Nam, Phương Ngọc, Phan Ba (Buổi Sáng), Nguyễn Bảo Hoá (Ánh Sáng), vợ Nguyễn Bảo Hoá là dược sĩ Mã Thị Chu (Tiếng Chuông), LS Nguyễn Văn Diệp, đạo diễn Lê Dân, Mai Thế Đông (giám đốc cải lương). Sau cuộc truy lùng trong các nhà báo nêu trên, chính quyền tỉnh Định Tường đã bắt giam hàng loạt cán bộ nằm vùng cấp thành ủy, như GS Nguyễn Văn Chì, Lê Văn Chí, Trần Văn Hanh, Nguyễn Trường Cữu, Cổ Tấn Lương, Bùi Đức Thịnh, bà Bình Minh, đa số là giáo sư tư thục.
Để nêu cao chính nghĩa VNCH, Tỉnh Trường Mỷ Tho ( Định Tường) Nguyễn Trân tổ chức tranh luận công khai tại rạp hát Viễn Trường, Mỷ Tho ngày 16.6.1958 trước 2000 thính giả tham dự. Cuộc tranh luận giửa Tỉnh trưởng Nguyễn Trân trong 6 giờ liền với 11 ký giả VC và 3 cán bộ cao cấp của cs, trong đó có tên Nguyễn Bảo Hoá và vợ là dược sĩ Mã thị Chu. Đề tài tranh luận là: “nếu nhận thấy CNCS là sai và biết ăn năn hối cải thì được thả ra”.
Sau 6 tiếng đồng hồ đấu lý các cán bộ cộng sản và các ký giả thân cộng đã đuối lý trước ông Nguyễn Trân, đám VC này nhận thua và được ông thả ra, nhưng thay vì chúng ăn năn về hồi chánh với chính quyền VNCH, nhưng toàn bộ dông tuốt vô bưng, xem như Tỉnh Trưởng Nguyễn Trân đã quá vương đạo với kẻ thù nên vô tình thả cọp về rừng. (nguồn: sách của Đoàn Thêm Hai mươi năm qua 1945.1964- trang 235). Chưa bao giờ người cộng sản dám tổ chức một cuộc đấu lý công khai với phe thua cuộc VNCH trên diển đàn công khai trong hay ngoài nước về các vấn đề dân chủ hay hòa giải dân tộc với phe thua cuộc, chứng tỏ bên “thắng cuộc” đồng nghĩa với bên phi nghĩa, nên họ rất ngại đối điện với “phe thua cuộc”nhưng đây chính nghĩa.
Câu chuyện này hầu hết những người lớn tuổi ở Mỷ tho nếu còn sống đều biết: “chính nghĩa VNCH đối đầu công khai với các cán bộ cộng sản về CNCS trước người dân Mỷ Tho vào năm 1958. Đây là một cuộc so tài giửa nhà cầm quyền và giặc trong tinh thần hết sức nhân bản và vị tha. Bản chất của phe thua là như thế!! Còn bản chất của người cộng sản như thế nào ? nên để đồng bào trong nước ngày nay trả lời thay cho người viết.
Nguyen Thi Hong 1.4.2018

Mỹ đưa sang Úc số thủy quân lục chiến ở mức kỷ lục, thách thức Trung Quốc

Mỹ đưa sang Úc số thủy quân lục chiến ở mức kỷ lục, thách thức Trung Quốc
Có 1.581 thủy quân lục chiến Mỹ sẽ được triển khai trong vòng 6 tháng ở vùng phía bắc xa xôi của Úc trong khuôn khổ chương trình huấn luyện « Sáng kiến Bố trí Lực lượng ». Đây là con số kỉ lục của thủy quân lục chiến Mỹ đến tập huấn tại Úc, tăng 27% so với đợt luân phiên năm 2017. Mục đích của Washington là nhằm kìm hãm sự hung hăng của Trung Quốc trong khu vực.

Trong thông cáo ngày 23/03/2018, được South China Morning Post trích dẫn, bộ trưởng Quốc Phòng Úc Marise Payne nhấn mạnh: «Quân đội Mỹ đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo an ninh và ổn định ở khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương và chương trình Sáng kiến Bố trí Lực lượng sẽ là một phần không thể thiếu để duy trì ổn định và an ninh trong những thập niên tới».

Được bắt đầu từ năm 2011 trong kế hoạch «xoay trục» sang châu Á của Mỹ, hoạt động luyện tập trên là chỉ dấu quan trọng về cam kết của Washington dưới thời tổng thống Donald Trump và ý định của ông trong việc ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực, hiện đang căng thẳng vì tranh chấp tại Biển Đông.

Thủy quân lục chiến Mỹ sẽ luyện tập với các đồng nghiệp Úc, Singapore, Indonesia, Nhật Bản, Malaysia và Thái Lan, cũng như một vài nước đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc ở Biển Đông. Theo SCMP, hoạt động này sẽ khiến Bắc Kinh phẫn nộ.

Chương trình luyện tập này cũng sẽ làm suy yếu quan hệ Bắc Kinh-Canberra. Từ lâu, Úc, một đồng minh của Mỹ, luôn giữ vị thế trung lập trong mọi tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông để duy trì quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Tuy nhiên, quan hệ song phương đã xấu đi trong những tháng gần đây, sau khi thủ tướng Malcolm Turnbull lên án Trung Quốc đã can thiệp vào công việc nội bộ của Úc, khiến Bắc Kinh phải lên tiếng phản đối.

Image may contain: 48 people, crowd

PHIM NÓI BIỂN ĐÔNG THUỘC TRUNG QUỐC VẪN DUYỆT CHIẾU Ở VIỆT NAM

Phim nói Biển Đông thuộc Trung Quốc vẫn duyệt chiếu ở Việt Nam?

Dù đưa ra thông điệp độc chiếm Biển Đông, phim Điệp vụ Biển Đỏ của Trung Quốc vẫn ‘lọt lưới’ kiểm duyệt của cơ quan chức năng rồi được trình chiếu rộng rãi ở nhiều hệ thống rạp tại VN.

 

Đoàn chiến hạm trong một cảnh phim Điệp vụ Biển Đỏ

Ảnh:  Chụp lại từ phim
Từ ngày 16.3 vừa qua, phim Điệp vụ Biển Đỏ, do Công ty CGV VN phát hành, bắt đầu được công chiếu tại nhiều hệ thống rạp ở VN. Dựa trên một sự kiện có thật xảy ra tại Yemen vào năm 2015, bộ phim kể về việc Trung Quốc triển khai tàu chiến cùng đội đặc nhiệm Giao Long đến giải cứu kiều dân nước này ở châu Phi.
Sau khoảng 120 phút với nhiều màn chiến đấu nhằm khoe khoang sức mạnh quân sự, phim đến hồi kết thúc với hình ảnh đoàn tàu chiến Trung Quốc đi qua một vùng biển được chú thích bằng dòng chữ “South China Sea” (tức Biển Đông). Tại đây, hạm đội Trung Quốc phát loa yêu cầu một tàu chiến khác phải “rời khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Trung Quốc”. Thông điệp này hoàn toàn sai lệch, xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền của VN đối với Biển Đông. Chính vì thế, nhiều khán giả đã vô cùng bức xúc.
Sự ngụy biện của CGV
Đến chiều qua (24.3), ông Nguyễn Hoàng Hải, Giám đốc phát hành phim của CGV VN, cho biết đã ngừng chiếu Điệp vụ Biển Đỏ tại các rạp kể từ chiều cùng ngày. Giải thích lý do ngừng chiếu, ông Hải cho biết: “Phim này đã chiếu được 10 ngày nay và cũng không đông khán giả lắm, nên chúng tôi quyết định ngưng chiếu để xếp lịch cho phim khác ra rạp”.
Bên cạnh đó, ông Hải cho rằng: “Nội dung phim rất bình thường như các phim ngoại khác về việc giải cứu con tin. Khi xem 2 phút cuối có cảnh về Biển Đông, tôi cũng có để ý trước nhưng xem kỹ thì tôi thấy rất bình thường vì Biển Đông trong cảnh này rất mơ hồ, không rõ hải phận của nước nào. Tôi nghĩ người xem nhạy cảm quá, nên suy diễn là biển của VN chứ trong phim không nói gì”.
Tuy nhiên, với những gì diễn ra trên phim thì sự bức xúc của nhiều khán giả về việc Trung Quốc tuyên truyền sai lệch là chính xác, chứ không phải “suy diễn” như đại diện CGV VN phát biểu. Cụ thể, nếu “không rõ hải phận nước nào” có nghĩa là chưa chắc bối cảnh diễn ra tại tọa độ đã được phân định của Trung Quốc, tại sao phim dám nói chung chung là “South China Sea” như cách Bắc Kinh đưa ra bản đồ “đường lưỡi bò” để thâu tóm cả khu vực Biển Đông. Cách “úp mở mờ ám” này không khác gì cách Bắc Kinh vẫn luôn ngang ngược tuyên truyền về chủ quyền Biển Đông. Xét ở tổng thể bộ phim, tình tiết này gần như chẳng ăn nhập với diễn biến chính thì tại sao phải cố “câu kéo” đưa vào nếu không nhằm xuyên tạc sự thật.
Thêm vào đó, tại đoạn cuối ở trên, hạm đội Trung Quốc có cả tàu mẹ đổ bộ lớp 071 mà nhiều hình ảnh có mang theo cả tàu đệm khí đổ bộ. Chỉ khoảng 2 tháng trước, vào cuối tháng 1 (thời điểm phim Điệp vụ Biển Đỏ được đẩy mạnh quảng bá để chuẩn bị ra rạp – NV), chuyên trang Navy.81.cn (trực thuộc tờ PLA Daily – cơ quan ngôn luận của quân đội Trung Quốc) đưa tin 6 tàu đổ bộ vừa tham gia cuộc tập trận trên Biển Đông. Trong số tàu đổ bộ tham gia tập trận có 2 chiếc thuộc lớp 071 mang tên Tỉnh Cương Sơn và Côn Lôn Sơn. Bình luận về cuộc tập trận trên, tờ Hoàn Cầu thời báo dẫn lời chuyên gia quân sự Lý Kiệt tuyên bố cuộc tập trận gửi thông điệp tới các bên khác rằng Trung Quốc có khả năng bảo vệ cái gọi là chủ quyền và lợi ích ở Biển Đông. Chính vì thế, trò tuyên truyền sai lệch trong phim Điệp vụ Biển Đỏ rất tương thích với cách Trung Quốc ngang ngược tuyên bố chủ quyền ôm trọn Biển Đông.
Trách nhiệm ở đâu ?
Chiều 24.3, Thanh Niên cũng liên lạc với đạo diễn Vũ Xuân Hưng, Chủ tịch Hội đồng duyệt phim quốc gia thuộc Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch). Đạo diễn Vũ Xuân Hưng cho biết ông đã nắm được những thông tin phản ánh về bộ phim Điệp vụ Biển Đỏ. Trước những thắc mắc liên quan đến bộ phim, Chủ tịch Hội đồng duyệt phim quốc gia hứa sẽ trả lời bằng văn bản vào hôm nay (25.3).
Cũng vào chiều 24.3, ông Khuất Duy Tân, Trưởng phòng Phổ biến phim (Cục Điện ảnh), cho biết Cục chưa có bất cứ quyết định gì về việc rút bộ phim Điệp vụ Biển Đỏ khỏi các rạp tại VN, việc rút bộ phim nếu có là do quyết định từ phía CGV. Như thế, Cục Điện ảnh vẫn giao quyền “tự quyết” cho đơn vị phát hành phim, bất chấp việc phim thể hiện rõ sự tuyên truyền sai lệch nguy hiểm như trên. Điều này chẳng khác nào một sự thờ ơ, trong khi trách nhiệm ban đầu để bộ phim Điệp vụ Biển Đỏ được phát hành tại VN rõ ràng thuộc về Cục Điện ảnh.
Câu hỏi đặt ra là tại sao Cục Điện ảnh tạo ra lỗ hổng cho bộ phim trên được chiếu ở VN để tuyên truyền sai lệch về chủ quyền đất nước?
Dùng điện ảnh gửi thông điệp dọa nạt
Gần đây, song hành cùng việc bành trướng ảnh hưởng trong làng điện ảnh thế giới từ việc thâu tóm các hãng phim cũng như hệ thống rạp ở nước ngoài, Trung Quốc không chỉ gửi gắm hình ảnh “lãnh đạo” thế giới, mà còn đưa ra thông điệp dọa nạt. Mới đây là phim Chiến lang 2 do Ngô Kinh làm đạo diễn kiêm thủ vai chính. Bộ phim không chỉ đơn thuần là cuộc giải cứu những người Trung Quốc tại châu Phi, mà còn nêu rõ thông điệp rằng: “Ai khiêu chiến với Trung Quốc thì đều bị tiêu diệt, dù mục tiêu ở xa tận đâu”. So với thực tế, đây cũng là thông điệp mà nhiều tướng lĩnh và một số cơ quan truyền thông Trung Quốc vẫn “lên gân” khi bàn về các vấn đề tranh chấp chủ quyền.

Bà Đốc phủ Phải, người phu nữ sưu tầm đồ xưa nức tiếng ở Nam Kỳ

Bà Đốc phủ Phải, người phu nữ sưu tầm đồ xưa nức tiếng ở Nam Kỳ
Nguyễn Thanh Thuận
Bà Đốc phủ Hà Minh Phải là người phụ nữ sưu tầm cổ ngoạn ở Nam Kỳ vào đầu thế kỷ 20 được nhiều người biết danh. Cụ Vương Hồng Sển, cố học giả, nhà sưu tầm và viết nhiều sách về cổ ngoạn nổi tiếng trong Nam cũng nhận định “Người biết chơi đồ xưa trong Nam, tôi chỉ biết một là bà Hà Minh Phải, quen gọi là Đốc phủ Phải”. Tuy nhiên, các tài liệu, sách vở nhắc về bà không được mấy dòng và ngay cả tên thật của bà cũng không mấy người biết rõ. Trong bài viết này, cúng tôi xin cung cấp một số thông tin về bà, hy vọng về sau sẽ được quý đọc giả bổ chánh thêm.

Bà Phủ tên thật là Nguyễn Thị Loan, sanh năm Giáp Tý (1864) tại làng Hòa Phước (nay là xã Tân Phước, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp). ông nội bà là Cai tổng Nguyễn Văn Tuyết (1797 – 1863), ông Tuyết có 3 người con trai đều làm Bá hộ, trong đó có thân phụ của bà là ông Nguyễn Văn Khuê, sau làm cai tổng An Thới, huyện Vĩnh An. Bên ngoại bà thì có ông cố là quan Khâm sai cai cơ, Phó quản Đồ gia Bắc Thành trào Gia Long, ông ngoại bà là quan Hùng Dõng tướng Nguyễn Công Nhàn, trải thờ 3 trào Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức rất được vua trọng dụng. Thân mẫu là bà Nguyễn Thị Trinh (1840 – 1939) – ái nữ của quan Hùng Dõng.

Vốn sanh trong gia đình hai bên nội ngoại đều là quan lại, gia thế khá giả nên bà sớm được giáo dục nghiêm cẩn theo nếp nhà Nho với tam tòng tứ đức. Theo như các hậu duệ kể lại, bà rất ham thích sưu tầm các món đồ xưa, nhà lại có điều kiện nên việc tích trữ cổ ngoạn của bà cũng được song thân ủng hộ.
Bà Nguyễn Thị Loan lớn lên trong bối cảnh Nam Kỳ lúc đó đã là thuộc địa của Pháp. Ông ngoại bà – Hùng Dõng tướng Nguyễn Công Nhàn – ngày trước khi thành Mỹ Tho thất thủ (1861) đã rút quân về thôn Long Hưng ở huyện Vĩnh An, phủ Tân Thành để gây dựng căn cứ chống Tây cho đến lúc mất 6 tỉnh (1867) phải bỏ mình tại đây một cách bí mật. Con cháu dẫu có tiếc thương cũng không dám xây cất mộ phần phô trương, thậm chí người con trai ông cũng phải đổi họ để tránh bị Pháp truy lùng. Các kỷ vật của ông như sắc phong, bằng cấp, ấn tín, các phần thưởng vua ban… được con cháu chia nhau mỗi nơi giữ một ít để phụng tự. Vốn sẳn tính hiếu cổ và tâm nguyện muốn lưu giữ các kỷ vật của ông ngoại, bà Nguyễn Thị Loan đã lần lượt đi đến những nơi có giữ những vật trên để sưu tầm. Có thể nói, công cuộc sưu tầm nầy chính là con đường dẫn dắt bà đi vào nghề chơi cổ ngoạn. Và cũng có lẽ do đam mê ấy nên bà lấy chồng rất trễ và kết duyên với ông Đốc phủ hàm Hà Minh Phải khi cả hai đã luống tuổi. Từ khi lấy ông Phủ Phải, bà Nguyễn Thị Loan cũng được người đương thời gọi bằng bà Phủ Phải.

Khoảng thập niên 1920 – 1930, bà và ông Phủ Phải có khẩn đất ở Ba Rẹt, lập nên làng Mỹ Tú – Sốc Trăng. Tại đây, bà cho cất một ngôi đình rất lớn để thờ ông ngoại bà, quan Hùng Dõng tướng Nguyễn Công Nhàn, dân gian quen gọi đình Bà Phủ. Nguyên trước đây, ông Nguyễn Công Nhàn được dân làng Hòa Phước (sau nầy nhập vô làng Tân Phước), huyện Vĩnh An, phủ Tân Thành thờ tại đình như vị Thành hoàng làng. Bà Nguyễn Thị Trinh, con gái ông Nguyễn Công Nhàn mang sắc phong của ông giao cho đình để nhân dân phụng tự. Đến khoảng năm 1928 – 1930, quân Pháp thường xuyên hành quân ngang đình và hay cướp bóc, đốt phá nhà cửa dân chúng, đình chùa. Sợ sắc phong bị hủy hoại, bà Phủ Phải đã xin phép ban hội tề cho bà thỉnh sắc ông mang về Sốc Trăng cất đình thờ. Bắt đầu từ đó, bà cất công đi sưu tầm các di vật liên quan đến ông ngoại để lưu giữ. Có lần, bà đến ngôi nhà thờ ông Nguyễn Công Nhàn do ông Nguyễn Công Chấn (con trai ông Nguyễn Công Nhàn) lập, được ông Ba Luân (con ông Chấn) gìn giữ để xin thỉnh quả ấn quan của ông Nguyễn Công Nhàn về thờ. Mặc dù là chỗ bà con với nhau (ông Luân với bà Phủ Phải là chị em cô cậu) nhưng do quả ấn là kỷ vật của ông nội để lại nên ông Ba Luân không đồng ý cho bà Phủ thỉnh đi. Bà ở nhà ông Luân chơi ít hôm rồi về. Một thời gian sau, ông Ba Luân giở hộp ấn ra lau thì phát hiện quả ấn đã không còn.

Một món cổ ngoạn khá nổi tiếng thuộc sở hữu của bà Phủ Phải mà sau nầy lưu lạc qua nhiều chủ, sau đó tới tay cụ Vương Hồng Sển, được cụ Sển đặt cho cái tên rất “lạ tai” đó là chiếc chén men ngọc tên “Tham thì thâm”. Chiếc chén cổ thời nhà Thanh được thiết kế khá đặc biệt: phủ bên ngoài là lớp men xanh ngọc, trong lòng chén có tượng một ông tiên nhỏ đứng thẳng men xanh thẫm. Dưới chân bên trái của ông tiên có khoét một cái lỗ, dưới đáy chén cũng có khoét thêm một lỗ thoát nước nữa. Điều thú vị là khi đổ rượu hoặc nước trà vào trong chén từ từ đến ngang miệng ông tiên nước vẫn giữ đầy nguyên, nhưng nếu tiếp tục đổ thêm rượu hoặc trà vào chén đến mũi của ông tiên nước sẽ lập tức thoát ngay ra ngoài không còn một giọt. Nó thoát thẳng theo lỗ hổng dưới chân tượng ông tiên. Người dùng trà hay rượu bằng chén nầy phải biết rót vừa phải thì mới còn để uống, nhược bằng tham mà rót quá đầy thì sẽ bị chảy hết ra ngoài. Do đó mà cụ Vương mới đặt cho nó cái tên nghe lạ tai như vậy. Không rõ chén trên được bà Phủ Phải mua từ đâu nhưng theo nhà sưu tập Trần Đình Sơn (tức Cao Sơn), người đã tặng cái chén trên cho cụ Vương thì sau khi bà Phủ Phải mất, đến năm 1975, bộ sưu tập của bà phân tán ra ngoài và ông đã đến liên hệ tại nhà của một hậu duệ bà Đốc phủ Phải trên đường Cao Thắng, Q.3, TP.HCM để mua 3 món đồ cổ, trong đó có cái chén cổ trên mà sau này ông tặng cụ Vương như đã nói trên. Món vật quý giá nầy được cụ sển rất yêu thích, trước khi mất, cụ đã hiến tặng toàn bộ bộ sưu tập của mình cho Bảo tàng Lịch sử Thành phố Hồ Chí Minh, trong đó có chiếc chén “tham thì thâm”. Trong sổ liệt kê các cổ vật hiến tặng cho nhà nước, cụ Vương Hồng Sển ghi chú về chiếc chén cổ mang số thứ tự 1260 như sau: “Chén Tham thì thâm của bà Đốc phủ Hà Minh Phải, về cháu rể là luật sư Trần Văn Tốt và sau rốt về Cao Sơn và Cao Sơn biếu 12.6.1985”. Tuy được cụ Vương giao lại cho Bảo tàng quản lý nhưng rất tiếc là đến năm 2008, chiếc chén quý trên lại bị mất mà không rõ nguyên nhân!

Không chỉ sưu tầm các món cổ ngoạn, bà Phủ Phải còn tìm mua lại những món đồ “ngự dụng” của các vua nhà Nguyễn. Chẳng hạn như vào tháng 3 năm 1953 thực dân Pháp cho phép vua Thành Thái (bị đày ra đảo Réunion từ năm 1917) về thăm lăng tẩm cha mẹ, ông bà ở Huế sau đó lại phải trở vào Sài Gòn và mất tại đây ngày 24/3/1954. Trong khoảng thời gian cựu hoàng Thành Thái sống tại Sài Gòn, một số vật “ngự dụng” của ông được bà Phủ Phải săn tìm và mua lại sau đó, trong đó có chiếc xe hơi mà vua đã từng ngồi. Việc trên cũng được cụ Vương ghi chép lại như sau: “…Không kể lúc Tây mới qua, vài chục năm sau mới trổ mặt có xe hơi ở Sài gòn nhưng có để khoe của và chưng chơi, chớ cầu kỳ chưa có bắc phà cũng chưa, lộ còn trái đá đỏ, có đường đâu mà chạy! Vỏn vẹn Nam kỳ có một trăm chiếc công xa, xe quan thống đốc sáu máy hiệu Delage, số đăng bộ là C.20. Một người cầu kỳ nhứt, sắm xe may mùng trồng lên xe cất trong ga ra năm nầy qua năm kia không bao giờ cho xe chạy đó là bà hàm đốc phủ Hà Minh Phải, người đàn bà biết giá trị độ xưa trong Nam bạc nhứt và chiếc xe ấy là xe của phế đế Thành Thái, bà gìn giữ xe nầy như một món “ngự dụng” không hơn không kém…” (Sài Gòn Tạp pín lù – Vương Hồng Sển)

Tại Sài Gòn, bà Phủ Phải có nhiều nhà, phố, tuy nhiên chúng tôi hiện chỉ biết hai nơi: một là ở đường Trần Hưng Đạo, nơi hiện nay là nhà mồ và nhà thờ cụ Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký. Thông tin nầy được cụ Vương Hồng Sển nhắc trong sách Sài Gòn Năm Xưa: “Ông Sĩ Tải nhà ở chỗ nền nhà bà Đốc phủ Phải, đường Trần Hưng Đạo, nơi đây là xưởng dạy cắt may cắt y phục Âu Tây (trại Yên Thế)”. Tại ngôi nhà nầy, ngày 6 tháng 12 năm 1937 đã diễn ra một sự kiện rất long trọng đó là lễ “Bách châu niên” tức kỷ niệm 100 năm ngày sanh học giả Trương Vĩnh Ký do chánh quyền sở tại mà đại diện là Thống đốc Pagès, các thân hào, nhân sĩ và chủ nhà là bà Đốc phủ Phải đứng ra tổ chức được báo giới đương thời mô tả rất chi tiết trên nhiều mặt báo như Lục Tỉnh Tân Văn, La Patrie Annamite,… xin được tóm lược một số chi tiết về buổi lễ tại đây trong bài viết “Kỷ niệm tại Chợ Quán” như sau:

“…Tại Nhà Thờ và Nhà mồ cụ Sỉ Tải ở Chợ quán, cuộc lễ cử hành một cách long trọng đặc biệt quan Thống Đốc Pagès, ông Lê Văn Đức, ông Hồ Đắc Hàm và ông Trương Vĩnh Tống đọc diễn văn rất dài và rất cảm động. Viên chức và thân hào Tây Nam còn đông lắm, không sao kể cho xiết hết được.
Làm lễ ở nhà thờ xong, thì quan Thống đốc và các quan đi bộ lại nhà bà Đốc phủ Hà Minh Phải.
Tới trước cửa ngỏ, bà Đốc phủ Phải và gia quyết ra mắt, rồi quan Thống đốc lấy kéo cắt giây chằn mãnh vải trước tấm bản đồng. Vải rơi, tấm bản lộ hình ra, có khắc câu chữ như vầy :
Ici a vécu Petrus Ký Trương Vĩnh Ký.
Nhạc trường mù đánh bản Marseillaise tiếp nước.
Ông Jacques Đức lên diễn đàn.
Vào trong sân rộng rãi, mát mẻ, ghế lã sắp hàng dài. Phía trước có cái liễn đàn tạm.
Quan Thống đốc và các quan an vị, thì ông Jacques Lê văn Đức bước lên diễn đàng, nhơn danh đồng bào Nam kỳ, kể lịch sử cụ Petrus Ký…
… Sau cùng ông Jacques Đức đọc diễn văn rồi, bà Hà Minh Phải mời quan Thống đốc và các quan, các vị thân hào vào nhà ăn bánh dùng rượu.
Bữa tiệc thân ái, quan khách chuyện trò rất là vui vẻ.
Khi dùng rượu rồi bà Đốc Phải đưa quan Thống đốc và các quan lên lầu coi đồ xưa chơi.
Kế chụp hình để làm kỷ niệm, đọan lại nhà mồ đặt tràng hoa…”

Ngôi nhà thứ hai là nơi bà phủ Phải thường ở nhứt là số 2 đường An Điềm, Chợ Lớn. Theo lời kể của những hậu duệ (kêu bà bằng bà cố) thì do bà Phủ không có con nên rất thương các cháu nội, ngoại của anh chị bà. Bà thường cho lái xe xuống Sa Đéc, Lai Vung rước các cháu lên nhà ở đường An Điềm chơi, mỗi lần ở cả tháng rồi cho xe đưa về lại nhà. Bà nhiều lần xin anh trai bà là ông cả Nguyễn Nghi Xuân cho bà nhận hai người cháu con ông Xuân làm con nuôi nhưng ông không chịu. Vậy nên sau đó bà phải nhận con người khác về nuôi, đó là ông bác sĩ Hà Minh Phòng sau nầy.

Bà Phủ mất ngày 25 tháng 7 âm lịch năm Canh Dần (1950), thọ 87 tuổi. Đám tang bà tổ chức rất lớn, phần mộ táng tại nghĩa địa gia đình ở Phú Thọ – Gia Định. Sau khi bà mất, toàn bộ phần gia sản được giao cho ông Hà Minh Phòng thừa kế. Số lượng gia sản lớn đến độ khi chánh quyền đến làm thủ tục kê biên phải mất rất nhiều ngày mới xong. Tất cả các thân quyến được bà di chúc lại phải đến thị thực quá trình kê biên. Theo họ tộc cho biết, chỉ riêng phần hột xoàn (kim cương) của bà chứa đầy trong các ô, hộp gỗ khảm xà cừ, còn về đồ cổ thì không biết bao nhiêu mà kể. Cũng do bà quá giàu có nên tương truyền khi bà mất, con cháu có để hột kim cương rất lớn trong miệng bà trước lúc khâm liệm. do vậy mà dẫn đến việc về sau mộ phần bà bị kẻ gian đào trộm, đến cả hộp sọ cũng không còn. Trong di cảo ghi chép trước khi mất, cụ Vương Hồng Sển viết: “Người biết chơi đồ xưa trong nam, tôi chỉ biết một là bà Hà Minh Phải, quen gọi là Đốc phủ Phải, thì mộ bà này đã bị kẻ trộm đào lấy luôn đầu lâu, vì chúng khi đào, mò trong mồm, không tìm được hột kim cương bà ngậm trong miệng nên đã rinh sọ bà đi rồi”. (Tạp bút 1996– VHS).

Tài liệu tham khảo
1. Vương Hồng Sển (1960), Sài Gòn năm xưa, Nhà sách Khai Trí.
2. Vương Hồng Sển (1997), Sài Gòn Tạp pín lù , Nhà xuất bản Văn Hóa.
3. Hội KHLS Đồng Tháp – Ban quản lý đền thờ Hùng Dõng tướng Nguyễn Công Nhàn (2017), Kỷ yếu hội thảo khoa học Hùng Dõng tướng Nguyễn Công Nhàn thân thế và sự nghiệp, Nhà xuất bản Tổng Hợp

Image may contain: 1 person, standing
LikeShow More Reactions

Comment

Comments