ĐẢNG BỊ CẢNH CÁO: SẼ MẤT LÃNH ĐẠO NẾU THUA THAM NHŨNG 

23843106_337991150007845_2198921365636805215_n
Lần đầu tiên tại Quốc hội, Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã bị cảnh cáo sẽ tự diệt nếu không thắng được trận đánh cuối cùng chống tham nhũng.
Phát súng báo động thứ nhất đến tự Đại biểu Dương Trung Quốc của đơn vị Tỉnh Đồng Nai, tại cuộc thảo luận về công tác chống tham nhũng ngày 7/11/2017 và tại cuộc thảo luận sửa đổi Luật phòng, chống tham nhũng ngày 21/11/2017.
Ông Quốc, một trong số rất ít Đại biểu Quốc hội không phải là đảng viên nói:”Nếu muốn tham nhũng thì phải có quyền lực, mà gần như tuyệt đối quyền lực thuộc về Đảng. Không phải đảng viên thì đến chức phó phòng cũng không có. Như thế có nghĩa là trong thực tế ở Việt Nam, tham nhũng đối với người dân về căn bản là miễn dịch.” (Theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
Như vậy, chỉ là đảng viên có chức và có quyền mới có thể tham nhũng. Ai không có quyền và nhất là dân thì không thể tham nhũng được. Nhưng đảng CSVN chỉ có trên 4 triệu đảng viên trên tổng số hơn 90 triệu dân số nên tất nhiên chỉ có một số lãnh đạo và kẻ có quyền mới có thể móc tiền dân và thụt két từ các dự án kinh tế và ngân sách nhà nước.
Số đảng viên tử tế còn lại cộng với người dân là một đa số khổng lồ mà bấy lâu nay, kể từ khi có Luật phòng, chống tham nhũng ra đời năm 2005, lại là nạn nhân của thiểu số cầm quyền nhũng loạn thì nếu không có bênh che và chia chác anh 2 tôi 1, hay tôi 1 anh 3 thì tham nhũng làm sao mà sống mãi vinh quang như bây giờ ?
Vì vậy, Đại biểu Quốc mới cảnh giác:” Với giặc ngoại xâm không có trận nào là trận cuối cùng, nhưng với sự tồn vong của chế độ, của đảng cầm quyền thì đây là “trận đánh cuối cùng”.
Nhà sử học Đại biểu Dương Trung Quốc nói như muốn trưng ra một bài học đã có từ cổ tới kim :””Đảng gương mẫu sẽ giữ được vai trò của mình đối với lịch sử. Đương nhiên lịch sử hết sức nghiêm khắc, chúng ta không làm được việc đó thì chúng ta sẽ tự thải loại khỏi lịch sử”.
Đến ngày 21/11/2017, tại cuộc thảo luận việc sửa Luật phòng, chống tham nhũng cho thêm các tiêu chuẩn ràng buộc trách nhiệm và minh bạch, ông Quốc lại chỉa mũi dùi vào quyền lực của đảng viên trong tệ nạn tham nhũng.
Ông nói: ”Phòng, chống tham nhũng cần tập trung vào những người sử dụng quyền lực để mưu lợi cho mình. Trước mắt, sửa luật phải tập trung vào những người có khả năng liên quan đến luật, có khả năng phương hại đến công quỹ quốc gia.” (theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, 21/11/2017)
Tất nhiên chỉ có những đảng viên có chức, có quyên mới là thủ phạm của quốc nạn tham nhũng đã đến giai đọan hết thuốc chữa. Nhưng Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và các cơ quan báo, đài nhà nước, thi hành lệnh bẻ queo của Ban Tuyên giáo để tuyên truyền, lại tự rêu rao quyết tâm chống tham nhũng của đảng hòan toàn trái ngược với những than phiền của các Đại biểu dân ở Quốc hội.
PHÁT SÚNG THỨ HAI
Vì vậy mà Đại biểu Quốc hội Tỉnh Hà Giang, Thiếu tướng Tự lệnh Phó Quân khu 2, Sùng Thìn Cò, Dân tộc Hmong, mới đòi đảng ra lệnh kẻ tham nhũng phải kê khai tài sản đến ba đời cho dân biết thì may ra mới tìm ra nguồn gốc tài sản của kẻ tham nhũng.
Theo Thời báo Kinh tế ngày 7/11/20917 thì khi nói về tham nhũng, đại biểu Sùng Thìn Cò (Hà Giang) cho rằng:”Khai báo tài sản ít nhất phải khai báo ba đời, công khai treo ở những nơi công chúng có thể nhìn thấy, dân mới giám sát được.”
Vị Đại biểu 58 tuổi người dân tộc Hmong (sinh ngày 13/06/1959) nói:”Người ta có biết ông có cái gì đâu, con cái ông có cái gì, làm sao họ biết nếu anh không công khai. Nên chúng ta phải công khai nhất là các đợt chuẩn bị bầu cử, chuẩn bị đại hội, tài sản cứ giấu diếm sợ người ta biết. Như thế chúng ta không minh bạch
Sau đó, để chứng minh kẻ lãnh đạo phải làm gương thì dân mới tin, ông Sùng Thìn Cò ví von:”Tôi nói một câu chuyện vui với các đồng chí nhưng các đồng chí cũng đừng trách tôi, đừng thù hằn tôi. Tôi đọc một câu chuyện ở Trung Quốc, khi vua đưa trung thần ra pháp trường để chém đầu, trung thần mới nói, trước khi vua chém đầu tôi, tôi hỏi vua tài sản lớn nhất của vua là gì? Vua không trả lời được. Trung thần nói tài sản lớn nhất của vua là lòng dân, vua cứ chém tôi, tôi đi rồi vua cũng đi theo.”
Sau câu nói, không thấy có tiếng động trong phòng họp nên Thời báo Kinh tế Việt Nam viết tiếp: ”Vị đại biểu này cũng so sánh tham nhũng như giặc nội xâm.”
Ông nói:”Tài sản lớn nhất của Đảng, Nhà nước là lòng dân. Nếu chúng ta không trị được giặc nội xâm này thì mất vai trò lãnh đạo của Đảng là vấn đề tất yếu khách quan, chúng ta không trách ai cả, chúng ta chỉ trách chúng ta.”
KHAI XONG GIẤU ĐI
Bên cạnh những lời cảnh giác về vai trò cầm quyền của đảng trước thất bại chống tham nhũng làm lòng dân chán dảng đền tận mang tai, nhiều Đại biểu Quốc hội khác còn mỉa mai công tác kê khai tài sản của các cấp lãnh đạo từ Trung ương về cơ sở như trò diễn kịch bôi bác và hình thức. Bời vì, cho đến nay, việc kê khai tài sản, mỗi năm có cả một triệu người kê khai mà không phát hiện được nguồn gốc của tài sản trị giá hàng tỷ bạc của cán bộ bậc trung thì kê khai làm gì cho tốn công, tốn của ?
Một trong những lý do khai cũng như không vì dân không bao giờ được phép tò mò hay sờ mó đến bản khai báo. Bản khai cùa người phải kê khai làm xong chỉ phải nộp cho Thủ trưởng hay trưởng cơ quan cất đi rồi họ làm báo cáo cấp trên là “hòan tất nhiệm vụ”.
Vì bôi bác và hình thức như thế nên tại phiên họp của Quốc hội ngày 6/11/2017, đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (đoàn Phú Yên) đã nêu ra những kết qủa trái chiều:” Những chuyển biến tích cực trong công tác phòng chống tham nhũng đã nhận được sự đồng tình, ủng hộ của cử tri cả nước. Thế nhưng, các vụ khởi tố điều tra vẫn tăng mạnh so với cùng kỳ, tăng gần 21% về số vụ và trên 28% số bị can. Những biệt thự, biệt phủ vẫn sừng sững và nhiều “củi tươi”, “củi khô” vẫn an toàn sau những ồn ào, gây bức xúc xã hội..”
Nhưng người gây ra ồn ào lại chính là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng khi ông tự khen công tác chống tham nhũng do ông lãnh đạo đã tạo được sự đồng tình trong nhân dân và toàn đảng giống như “cái lò đã nóng lên”, do đó, sẽ đốt cháy những thanh củi dù khô hay tươi mà ông ám chỉ là những kẻ tham nhũng.
Ông Trọng đã lạc quan tếu như thế tại buổi họp của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng tổ chức phiên họp thứ 12, ngày 31/07/2017 tại Hà Nội.
Theo ông Trọng thì: ”Đấu tranh phòng, chống tham nhũng đã trở thành phong trào, xu thế của cả xã hội.” Ông nói:”Tôi cảm thấy kinh nghiệm đầu tiên là 6 tháng đầu năm nay tiếp tục đà của năm 2016 sau Đại hội. Đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực không phải lẻ mẻ từng vụ, từng việc mà bây giờ đã thành phong trào, thành một xu thế, làm có bài bản, phân công cơ quan nào làm, kết quả thế nào, bao giờ xong. Đây là kinh nghiệm rất quý. Tạo ra được xu thế, được phong trào mới là cơ bản.”
Được đà, ông Trọng phỡn trí nói hăng:”Khi tiếp xúc cử tri, tôi hay nói: Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy. Củi khô, củi vừa vừa cháy trước, rồi cả lò nóng lên, tất cả các cơ quan vào cuộc, có ai đứng ngoài đâu. Và không thể đứng ngoài được. Cá nhân nào muốn không làm cũng không thể được, thế mới là thành công” (theo Đài Tiếng nói Việt Nam, VOV, Voice of Vietnam, ngày 31/07/2017)
Nhưng sau lời nói của người cầm đầu đảng là những bằng chứng cụ thể được phơi bày trên mặt báo và tại diễn đàn Quốc hội cho thấy “củi tham nhũng” nào cũng vẫn trơ ra như chưa bao giờ đụng tới.
Bằng chứng như phát biểu của đại biểu Mai Thị Phương Hoa – Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tại phiên họp ngày 6/11/2017. Bà nói:”Có tuyên bản án nghiêm khắc đến đâu mà không thu hồi được tài sản tham nhũng thì chống tham nhũng chưa triệt để, không đạt nghị quyết đề ra”.
Theo bà Phương Hoa thì:” Số tài sản tham nhũng không hề nhỏ, tổng kết 10 năm thi hành luật cho thấy thiệt hại hơn 59.700 tỷ đồng và 400ha đất nhưng thu hồi rất thấp, chỉ 7,82% tiền và tài sản, 54,7% về đất. Những năm gần đây thu hồi có tăng nhưng chưa đạt yêu cầu.”
Đại biểu Mai Thị Phương Hoa cũng cho rằng:” Đa số đối tượng phạm tội tham nhũng có chức vụ, trình độ nên việc phạm tội có sự chuẩn bị và thủ đoạn tinh vi, che giấu tài sản kỹ lưỡng, chuyển đổi, tẩu tán hoặc hợp thức hoá tài sản, có trường hợp tiêu xài hoang phí nên khi bị phát hiện không có khả năng khắc phục hậu quả.” (theo VOV, ngày 06/11/2017)
THU VỀ ĐƯỢC BAO NHIÊU ?
Vì khôn khéo và có quyền nên kẻ tham nhũng trong đảng móc nối giỏi, giấu diếm tài sản tham ô sâu kín, khó tìm nên nhiều sự thật bị đảng che đây đã bị lật ngửa tại diên đàn Quốc hội.
Theo tin của báo chí Việt Nam ngày 07/11/2017 thì tái liệu chính thức cho thấy:”Vụ cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng tại Vinashin, theo quyết định thi hành án thì Phạm Thanh Bình và Trần Văn Liêm phải bồi thường thiệt hại cho Vinashin hơn 989,2 tỷ đồng và lãi chậm trả, nhưng đến tháng 7/2017 chưa thi hành được khoản nào.”
Theo lời đại biểu Nguyễn Văn Hiển (Tỉnh Lâm Đồng) thì các cơ quan điều tra và thi hành án của nhà nước cũng rất thờ ơ và bất lực. Ông nói:”Thu hồi tài sản đang là vấn đề trọng tâm và là một trong những mục tiêu chính trong đấu tranh chống tham nhũng, nhưng hầu như chính sách này chưa được phản ánh trong báo cáo. Cả báo cáo của Chánh án Tòa án nhân dân tối cao và Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đều gần như không có nội dung này, chỉ có một vài dòng nhạt nhòa và không đưa ra giải pháp nào cụ thể, trực tiếp.”
Ông Hiển dẫn chứng:”Báo cáo về công tác phòng chống tham nhũng của Chính phủ cho thấy, các vụ án tham nhũng gây thiệt hại 1.521 tỷ đồng và 77.057 m2 đất, nhưng mới thu hồi được 329 tỷ, 314.000 USD và 3700 m2 đất (thu hồi tiền đạt 22%, đất đạt 4,8%).
Tổng cục thi hành án thụ lý 415 vụ việc thuộc nhóm tội phạm tham nhũng, tương ứng với số tiền phải thu là 6.051 tỷ, trong đó mới mới giải quyết xong 1.124 tỷ, đạt 19%.
Tổng số tiền phải thi hành án của những người đang chấp hành hình phạt tù là 32.000 tỷ, mới thi hành được 2.795 tỷ, đạt 8,75%.” (Theo tin của Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
Như vậy thì có phòng hay chống được tham nhũng đâu mà ông Trọng lại kêu gọi phải kiên trì. Hay là ông biết chiến thuật lãnh đạo thành công nhất của những kẻ bất tài là cứ ỳ ra đấy để xem con tạo xoay vần đến đâu ?
Nhưng nay tình hình có vẻ như không còn cái chân lý thơ ngây như ông Trọng vẫn hy vọng mà đã được cảnh giác bởi hai Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Sùng Thìn Cò.
Phạm Trần
(11/017)

Advertisements

Chủ tịch Đà Nẵng chỉ bị cảnh cáo rồi thôi?

Chủ tịch Đà Nẵng chỉ bị cảnh cáo rồi thôi?
November 21, 2017

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Ông Huỳnh Đức Thơ, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng, bị Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc ký giấy “cảnh cáo” về mặt chính quyền sau hơn một tháng bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN “kỷ luật cảnh cáo.”

Theo báo Tuổi Trẻ, ông Huỳnh Đức Thơ, 55 tuổi, “chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm trong công tác quản lý đất đai và trật tự đô thị.”

Quản lý đất đai là lãnh vực màu mỡ để quan tham của chế độ khai thác tận tình, làm giàu nhanh chóng theo đúng tinh thần “tư duy nhiệm kỳ.” Ông Thơ là một trong những người tiến khá nhanh trên con đường quan lộ.

Hồi Tháng Chín vừa qua, báo chí trong nước từng đề cập đến “hàng loạt” chuyện khuất tất liên quan đến các vụ bán nhà và đất công tại thành phố Đà Nẵng.

Giữa Tháng Chín, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN loan báo kỷ luật “cảnh cáo” về mặt đảng đối với ông Huỳnh Đức Thơ, chủ tịch, và ông Nguyễn Xuân Anh, bí thư Thành Ủy Đà Nẵng, vì “để xảy ra nhiều vi phạm, gây bất bình trong nhân dân.”

Những sai phạm của hai ông đứng đầu thành phố Đà Nẵng về cả mặt đảng và chính quyền bị cáo buộc là “nghiêm trọng, làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của tổ chức đảng và cá nhân, gây bất bình trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, đến mức phải thi hành kỷ luật.”

Với kết luận của ủy ban này, ngay lập tức ông Nguyễn Xuân Anh bị cắt mất ghế bí thư Thành Ủy, trong khi ông Huỳnh Đức Thơ vẫn còn ngồi yên trên ghế chủ tịch.

Ông Huỳnh Đức Thơ bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN hài tội là “Với trách nhiệm đứng đầu Ủy Ban Nhân Dân thành phố, ông Thơ chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm trong công tác quản lý đất đai và trật tự đô thị, chưa chủ động đề xuất với Ban Thường Vụ Thành Ủy nhân sự ở một số cơ quan chính quyền thành phố thuộc diện Ban Thường Vụ Thành Ủy quản lý theo quy định.”

Dân chúng (xã Hòa Liên, quận Điện Bàn) hồi Tháng Ba đã biểu tình chống ô nhiễm môi trường mà công ty nấu kim loại phế thải Dana-Ý thép gây ra. Chịu đựng không nổi, dân biểu tình đòi dẹp, nhưng chính người dân lại bị thông báo đuổi nhà đi nơi khác để nhà máy tồn tại vì chủ nhân của nhà máy chính là chủ tịch thành phố Đà Nẵng.

Ông Huỳnh Đức Thơ từng bị báo chí tố cáo khai gian về tài sản. Ông có nhiều tài sản, cơ sở kinh doanh công nghệ, nhà đất trị giá hàng triệu đô la nhưng những con số thấy nêu trên mặt báo trong nước chỉ là những con số nhỏ. Tuy nhiên, đến nay không thấy ai đả động gì đến chuyện khai đúng khai sai trong bản kê khai tài sản hàng năm của ông Thơ.

Ngày 23 Tháng Ba, báo Giáo Dục Việt Nam tiết lộ, ông Nguyễn Đăng Lâm, cựu phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng (tiền thân của Đà Nẵng ngày nay) gửi một bức “tâm thư” dài năm trang với tựa đề “Đề nghị xem xét những biểu hiện suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng – Huỳnh Đức Thơ.” Bức thư gửi đến những lãnh đạo cao nhất của chế độ.

Trong đó, ông Nguyễn Đăng Lâm tố cáo ông Thơ có rất nhiều tài sản “đặc biệt đáng chú ý là việc ông góp vốn đầu tư ở năm doanh nghiệp, trong đó có doanh nghiệp hoạt động tại Đà Nẵng, bị phản ứng là gây ô nhiễm môi trường, là điểm nóng gây bức xúc dư luận nhiều năm nay.”

Với quyết định “cảnh cáo” ông Thơ, bạn đọc Duu bình luận trên báo Tuổi Trẻ: “Cảnh cáo nhưng vẫn giữ nguyên chức?”

Bạn đọc Minh Luân thì “thủ tướng ký quyết định cảnh cáo ông Huỳnh Đức Thơ. Nhưng rồi sau đó thì sao?” (TN)

Share this :
https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/chu-tich-da-nang-chi-bi-canh-cao-roi-thoi/VN-Canh-cao-Huynh-Duc-Tho

THƯ MỜI LỄ KỶ NIỆM 10 NĂM THÀNH LẬP VOICE ROOM VIỆT NAM CỘNG HÒA

Kính mời Quý Niên Trưởng Các Chiến Hữu và Quý Chatters & Các Bạn trẻ Hậu duệ VNCH Tham dự Lễ Kỷ Niệm 10 năm Thành lập Mái Nhà Việt Nam Cộng Hòa 1/12/2007 -1/12/2017 Vào Lúc 7 giờ sáng giờ Cali (21 giờ VN- 15 giờ Châu Âu – 9 giờ sáng giờ Hoa Thịnh Đốn ngày 1/12/2017 tại VietNamCongHoa Voice Room( Paltalk System) Ban Tâm Lý Chiến VNCH Trân trọng Kính mời THƯ MOI LE 10 NAM VNCH

Phân nửa số đơn tố cáo, khiếu nại gửi Quốc Hội bị bỏ quên

kim ngan 11111111111111
RFA
2017-11-07

Tới phân nửa số đơn thư khiếu nại và tố cáo của công dân gửi đến Quốc hội không được trả lời.

Thông tin này được bà Nguyễn Thanh Hải, Trưởng Ban dân nguyện của Quốc hội Việt nam đưa ra trong một báo cáo tại phiên họp chiều ngày 7 tháng 11 của Quốc hội tại Hà Nội.

Theo báo cáo này, trong thời gian một năm, từ tháng Tám năm 2016 đến tháng Tám năm 2017 có gần 43 ngàn đơn khiếu nại và tố cáo của công dân Việt Nam được gửi đến Quốc Hội, và Ban Dân nguyện Quốc Hội đã chọn ra 7121 đơn khiếu nại và tố cáo mà ban này cho là có đủ tiêu chuẩn để được trả lời. Những đơn được chọn này đã được gửi đi đến các cơ quan có thẩm quyền, nhưng chỉ có hơn 50% số đơn này được trả lời.

Nội dung chủ yếu của các đơn thư khiếu nại và tố cáo này là vấn đề đất đai, trong đó các cán bộ nhà nước cũng như các cấp chính quyền bị tố cáo là đã lạm dụng quyền lực, trục lợi trong việc thu hồi đất đai để phát triển kinh tế.

Tuy nhiên báo cáo của Chính phủ Việt Nam trình Quốc hội lại nói rằng các cơ quan thuộc chính phủ đã giải quyết đến 83% đơn thư khiếu nại và tố cáo trong năm 2017.

Báo cáo không nêu ra rõ là số đơn thư này là do Quốc Hội chuyển qua, hay bao gồm cả những đơn thư mà các cơ quan chính quyền nhận trực tiếp từ công dân.

Báo cáo này cho rằng có đến 75% đơn thư khiếu nại và tố cáo của công dân là không đúng.

Một đại biểu Quốc hội là ông Dương Minh Tuấn của tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu cho rằng trong thời gian sắp tới các cơ quan thanh tra của Chính phủ nên giảm bớt các vụ đi thanh tra mà dành thời gian để giải quyết những đơn thư khiếu nại và tố cáo chưa được giải quyết.

Share this :
http://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/complaints-citizen-no-answer-11072017080304.html

NHÀ VĂN HÓA

23231658_1636629063025283_6638833345075155670_n
Khen ai đẽo đá tạc chỗ này
Khéo đứng to đùng ở mãi đây
Trên cổng đếm đeo dăm cờ xí
Bên trong rồng lộn chỉ riêng mày
Dưới sân nhòe nhoẹt như đám ruộng
Hai bên cỏ mọc , rác phủ đầy
Phải chi quan chức đừng bịp bợm
Lừa gạt dân nghèo , có chi hay … ?!

(Kính xin Bà Chúa Thơ Nôm thứ lỗi)

Ngoc Tuyen
p/s : cái cổng còn hoành tráng hơn cái nhà văn hóa các bác ạ …

Thành phố mang tên Rác

1 (4)

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) – Viết bài này lại thấy ngậm ngùi cho Thủ đô miền Nam Việt Nam Sài Gòn ngày xưa đã có thời được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông.

Sau khi phá bỏ Hiệp định Paris để xua quân cưỡng chiếm miền Nam VN, CSVN đã lấy tên cuộc xâm lược này là chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau đó thành phố Sài Gòn cũng bị cưỡng chiếm mất tên để trở lên thành phố HCM, cái tên của kẻ mà CSVN coi như thần thánh và là cha già của dân tộc VN, cha già của mọi lớp – từ già sắp xuống lỗ cho tới trẻ sơ sinh mới lọt lòng.

HCM là ai thì giờ đây mọi người ai cũng đã biết trừ những kẻ cuồng tín bịt mắt, bịt tai mới không biết HCM là người như thế nào, từ đâu tới, làm những chuyện gì trước khi về chầu Mác, Mao Chủ Tịch.

Ngày xưa trước năm 1975 từ các tỉnh khác về thành phố người ta chỉ cần nói về “Sài Gòn” thế là đủ, bây giờ phải thòng lung tung một dây là về “thành phố Hồ Chí Minh”.

Có đôi lúc buồn tự suy nghĩ tại sao vận nước lại ra nông nỗi này. Câu trả lời chỉ có Trời mới biết tại sao bây giờ VN lại thê thảm tới mức này.

Từ khi Sài Gòn bị cướp mất tên đến giờ, mọi thứ hoàn toàn thay đổi, đường phố một số nơi đã bị mất tên quen thuộc, thay vào đó là những cái tên lạ hoắc như Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng, Đồng Khởi, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Xô Viết Nghệ Tĩnh, Nguyễn Văn Trỗi, Võ Thị Sáu v.v…

Có nhiều cái tên rất lạ mà từ bé tới giờ chưa từng nghe, chưa từng biết như Phan Xích Long, Hàn Thuyên, Ba Vân, Nguyễn Văn Mai, Phan Văn Đạt v.v…

Nhiều DLV rêu rao sao người Việt nước ngoài không về VN mà coi đất nước thay da đổi thịt như thế nào. Đúng thế, Sài Gòn đã thay da đổi thịt quá nhiều khi nhà cao tầng san sát nhau nhìn lên mỏi cổ, khách sạn, nhà nghỉ mọc lên như nấm, các quán ăn giải khát cũng đua nhau ra mắt du khách. Nhưng chịu khó tìm hiểu thì chủ nhân của những nhà cao tầng khách sạn và các quán ăn lớn là những người gốc Bắc sau 1975 di dân vào Sài Gòn định cư luôn, nhất là chủ nhân những kiến trúc cao tầng lại là cán bộ cấp cao hay con cháu của họ đứng tên.

Khi cưỡng chiếm Sài Gòn xong các cán bộ cao cấp có quyền có chức đưa người nhà vào Sài Gòn sinh sống, chiếm những mảnh đất vàng mà nguyên chủ nhân nó đã tìm đường vượt biên hay mua lại với giá rẻ mạt vì người nhà phải di dân đi vùng kinh tế mới, thời gian sau nhà đất có giá họ mua đi bán lại nhiều lần cuối cùng có số tiền khổng lồ họ đã xây dựng cơ ngơi một chỗ nhất định như hiện tại. Một số quan chức có tiền tham nhũng cho người nhà đứng tên xây dựng biệt thự khủng, riêng biệt số này dễ nhận ra. Còn lại những công trình chung thì đi vay vỏ, xin xỏ ngoại quốc về làm.

Thử hỏi số này được bao nhiêu, còn người dân Sài Gòn cũ ở lại phần đông sau mấy chục năm lam lũ cũng đã tích góp được một chút để xây dựng lại căn nhà cũ cho khang trang vì đó là bộ mặt của thành phố, có khi còn phải đi vay ngân hàng để tu sửa lại cho có chỗ ở đàng hoàng vì nhà cửa trước năm 1975 đã xuống cấp trầm trọng.

Đua nhau xây dựng các công trình, nhà cửa mà không có một kế hoạch, một thiết kế, một quy định rõ ràng nên những đường ống thoát nước ngầm trước năm 1975 bị lấp đi hoặc bị nghẽn tắc vì bị cầu đường, đường cáp ngầm, bưu điện thi nhau đào xới lên do đó nạn kẹt xe thường xuyên tại các khu vực này ngày một ùn tắc hơn. Mưa xuống thì cả thành phố ngập nước như một con sông nhỏ, xe cộ chết máy càng gây ách tắc giao thông nghiêm trọng. Nhìn quanh chỗ nào cũng rác rưởi, bãi rác ngập ngụa bầy hầy nhiều nơi giữa thành phố khi mưa xuống trôi đi khắp các nẻo đường nhìn mà thấy rợn người. Chỗ nào cũng thấy kim tiêm và bao cao su trôi lều bều vì trời mưa to ngập quá đầu gối, sân bay quốc tế đôi khi mưa lớn máy bay phải lượn vài vòng cho nước rút mới xuống được.

Tối đến thì đèn đường chỗ mất chỗ còn, ánh sáng không đủ để quan sát nên tai nạn cũng vì thế mà thường xuyên xảy ra nhất là với mấy con hẻm nhỏ.

Ý thức của người dân do chính sách ngu dân của đảng cộng sản còn quá kém nên bạ chỗ nào cũng có thể xả rác hay xả bầu tâm sự trong người ra bất kỳ nơi nào từ các bến xe, gốc cây hay một góc tường nào đó. Cũng không trách họ được vì nhà vệ sinh công cộng cả thành phố cũng chỉ có vài cái.

Không một nơi nào trong thành phố lại thiếu vắng đám ăn mày ăn xin từ nhỏ cho tới lớn, hàng rong, bán vé số, gái điếm, chèo kéo khách đi đường làm mọi người bực bội, khó chịu; nhất là nạn móc túi xảy ra giữa ban ngày như cơm bữa, đây là nỗi kinh hoàng cho khách du lịch trong và ngoài nước.

Trên đây là một số vấn đề mà thành phố mang tên “Rác” (Bác) và cũng là nơi khách du lịch ngoại quốc thường xuyên qua thăm nhưng chắc chắn chưa biết thành phố mang tên “Rác” này thì đi cho biết, qua một lần biết rồi thì xin vẫy tay chào vĩnh biệt không dám ngoái cổ lại nhìn.

Hỡi ơi Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông nổi danh một thuở nay còn đâu giờ được thay thế bằng cái tên thành phố mang tên “Rác” thật chua xót và đau lòng.

08.11.2017

Cánh Dù lộng gió
danlambaovn.blogspot.com

Share this :
http://danlambaovn.blogspot.com/2017/11/thanh-pho-mang-ten-rac.html

-Hậu Đình Hoa của Hoa hậu — PHẠM TÂY SƠN

Nguyễn trung Bảo FB 5-11-2017 Đỗ Mục, một thi hào nổi tiếng đời nhà Đường (618-907), nhân một đêm ghé thuyền trên bến Tần Hoài, gần một quán rượu. Đêm đã khuya, hơi sương mù như khói tỏa trên mặt nước. Bãi cát chiếu sáng lồng trong ánh trăng xanh. Bấy giờ trong quán, khách […]

via -Hậu Đình Hoa của Hoa hậu — PHẠM TÂY SƠN

 Vì sao lá phong đỏ được xem là biểu tượng của Canada?

 

Bạn vẫn thường nghe nhắc tới đất nước Canada rộng lớn với một tên gọi đầy màu sắc “xứ sở Lá Phong”, và tất nhiên bạn cũng không hề xa lạ với quốc kỳ mang hai màu trắng, đỏ và hình ảnh một lá phong lớn ở giữa của quốc gia Bắc Mỹ này. Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao đất nước này lại chọn một chiếc lá để thêu lên quốc kỳ?” và cây phong thực sự có ý nghĩa như thế nào với những người Canada? Đằng sau chiếc lá rực rỡ ấy là những bí ẩn ngọt ngào đang chờ bạn khám phá.

Một vài nét lịch sử

Trước khi chính thức trở thành biểu tượng trên quốc kỳ của Canada vào mùa xuân năm 1965, hình ảnh chiếc lá phong đã trở nên thân thuộc và phổ biến với những người dân Canada từ thế kỉ 18.

Thời kỳ đó, chiếc lá phong là biểu tượng cho những người Canada gốc Pháp sinh sống dọc bờ sông Saint Lawrence, nó xuất hiện trên phù hiệu áo giáp của hai tỉnh bang Ontario (lá phong vàng) và Quebec (lá phong xanh) bắt đầu từ năm 1868, và xuất hiện trên quốc huy của Canada một thời gian sau đó. Năm 1867, Alexander Muir đã sáng tác bản nhạc “The Maple Leaf Forever”, bài ca lá phong đã nhanh chóng trở thành quốc ca trong cộng đồng người Canada gốc Anh. Thêm vào đó, hình ảnh lá phong còn xuất hiện trên tất cả các đồng tiền của nước này trong giai đoạn từ 1876 đến 1901.

Cờ lá phong trong gió (Ảnh: wikipedia)

Theo thời gian, lá phong lặng lẽ đi vào tâm hồn của những người dân nơi đây, dù họ là người gốc Pháp hay gốc Anh. Để rồi, năm 1965, chiếc lá chính thức được chọn để đại diện cho quốc gia, trở thành hình ảnh trung tâm của lá quốc kỳ, theo bản thiết kế của George F. G. Stanley.

Trên lãnh thổ của Canada có tới 10 giống cây phong khác nhau sinh trưởng và phát triển. Tuy nhiên, chiếc lá phong trên quốc kỳ được thiết kế lại một cách tổng thể, mang hình dáng đặc trưng của lá phong nói chung. Chiếc lá này đại diện cho những người dân Canada thống nhất, không phân biệt gốc Anh, hay gốc Pháp, họ cùng chung sống thuận hòa với nhau trên đất nước rộng lớn thường xuyên tuyết phủ (nền trắng), giữa hai đại dương lớn của trái đất Thái Bình Dương và Đại Tây Dương (hai dải đỏ ở hai bên quốc kỳ).

Những chiếc lá phong thu tạo nên một Canada mơ mộng 

Lá phong đỏ vẽ nên cái hồn của mùa thu xứ sở (Ảnh: Le Chalet)

 

Được biết đến là một loài cây có nguồn gốc châu Á và có tới 150 loài khác nhau, nhưng chỉ có 13 loại phong đã du nhập vào Bắc Mỹ. Trong số đó, có 10 loài có thể sinh trưởng một cách tự nhiên ở Canada. Như một mối nhân duyên, cây phong đã hiện diện khắp mọi nơi trên lãnh thổ của đất nước này. Từ những cánh rừng bạt ngàn cho tới những con đường xinh đẹp nơi thành thị, bạn đều có thể bắt gặp sắc màu của lá phong.

 

Những cánh rừng phong bạt ngàn (Ảnh: Easyviaggio)

Sự “phủ sóng” rộng rãi của giống cây gỗ cao lớn này đã khiến nó trở nên thật thân quen với người dân. Đặc biệt, vào mùa thu, khi sắc lá đổi màu từ xanh rồi thành vàng, thành đỏ, khiến Canada mang một diện mạo thật ấn tượng. Những cánh rừng nhiều màu sắc, những con phố giống như bước ra từ những bức tranh đẹp nhất. Đỏ, vàng, da cam, những sắc màu của lá phong khiến cho người Canada khó có thể hững hờ với mùa thu.

Những con đường nhỏ như đi ra từ cổ tích (Ảnh: Pinterest)

Cho đến năm 1996, cây phong mới chính thức trở thành loài cây đại diện cho đất nước này; nhưng đã từ rất lâu trước đó, loài cây này vẫn âm thầm mang đến cho Canada một nét đẹp rất riêng, những sắc màu thật rực rỡ mỗi độ thu về. Đối với người Canada, sắc màu ngọt ngào của mùa thu như một món quà, nhắc nhở con người tích lũy cho mình những điều cần thiết để chuẩn bị cho một mùa đông giá lạnh đang cận kề.

Phải chăng đây chính là một trong những lý do đầu tiên khiến người dân nước này đồng lòng chọn lá phong làm biểu tượng của họ và dành rất nhiều tình yêu cho lá quốc kỳ hai màu trắng, đỏ?

Cây phong ban tặng cho Canada một món quà ngọt ngào và đầy tiềm năng

Không chỉ mang tới cho Canada một vẻ đẹp tinh tế, bầu không khí trong lành, cây phong còn đóng một vai trò quan trọng trong đời sống thương mại và văn hóa của người dân nước này.

Cây phong cung cấp cho người dân ở đây một nguồn gỗ quý với độ chắc chắn lớn, màu sắc trang nhã. Nhưng không ở đâu trên thế giới, cây phong lại hào phóng chia sẻ với con người cả thứ nhựa ngọt ngào của nó như ở Canada. Thứ nhựa này thường được biết đến với tên gọi “nước của cây phong” (tiếng pháp: “eau de l’erable). Chỉ khi mùa xuân đến, cây phong sẽ đẩy loại nhựa ngọt dịu (có chứa từ 2-3% đường) từ rễ lên để tiếp thêm sức sống cho cây, chuẩn bị cho một mùa hoa lá mới.

Thứ quà quý giá của thiên nhiên (Ảnh: Pinterest)

Từ thế kỉ 16, những bộ tộc thổ dân bản địa đã phát hiện rằng, “nước của cây Phong” là một thứ quà quý giá, giúp cuộc sống của họ trở nên ngọt ngào và mạnh khỏe hơn rất nhiều. Bao năm tháng đã trôi qua, nhưng những cây phong vẫn tiếp tục san sẻ nhựa ngọt của mình với con người, giúp Canada trở thành đất nước xuất khẩu Sirop từ nhựa phong lớn nhất thế giới.

Thứ nhựa ngọt ngào của cây phong (Ảnh: montreal.for91days)

Cần đun sôi 40 lít nhựa cây mới tạo nên được một 1 lít sirop. Chính vì vậy người dân ở đây rất trân quý sản phẩm này.

Các loại sirop được phân chia theo màu sắc và độ đậm nhạt. Màu càng đậm, độ ngọt càng cao (Ảnh: Pinterest)

Theo truyền thống, người Canada sẽ dựng những căn lều gỗ trong rừng phong để làm nơi sản xuất sirop. Họ đục những lỗ nhỏ trên thân cây để hứng được nhựa ngọt vào các xô nhỏ được cố định quanh gốc, sau đó đun nóng để cô đặc nhựa trong căn lều gỗ. Nhưng bên cạnh xưởng sản xuất sirop cây phong, mỗi căn lều còn có một phòng ăn rất ấm cúng để có thể đón tiếp các vị khách vào mỗi dịp “lễ hội cây phong”.

Lều gỗ sản xuất sirop cây phong và những thùng nhôm được đặt quanh gốc cây để lấy nhựa (Ảnh: montreal.for91days)

Đối với người Canada, lễ hội cây phong là một dịp không thể bỏ lỡ, nó diễn ra vào dịp giữa tháng ba, đầu tháng tư, thời điểm những tia nắng đầu tiên của mùa xuân bắt đầu. Lễ hội giống như một món quà của thiên nhiên ban thưởng cho sự kiên cường của con người sau một mùa đông giá rét, đầy tuyết phủ.

Trong dịp lễ hội, các gia đình sẽ tìm đến các “lều gỗ” cũng là các xưởng sản xuất sirop từ cây phong để được tận hưởng những món ăn được làm từ mẻ sirop đầu tiên của mùa xuân, đồng thời cùng nhau chia sẻ không khí của một lễ hội truyền thống ấm cúng, đầy âm nhạc và sự tươi vui.

Bên trong căn lều gỗ là một không gian ấm áp, đầy âm nhạc và sự vui vẻ (Ảnh: evasionsgourmandes)

Một món ăn đặc trưng được dùng cùng sirop cây phong (Ảnh: evasionsgourmandes)

Nếu có dịp đến thăm một “lều gỗ” sản xuất sirop, bạn hãy đừng bỏ lỡ dịp thưởng thức chiếc kẹo mút được làm từ sirop cây phong được những người chủ nhà hào phóng trải lên chiếc bàn tuyết trắng. Bạn sẽ được tự mình cuốn từng dải sirop vàng óng vào thanh gỗ nhỏ và thưởng thức món quà mà thiên nhiên dành riêng cho đất nước hiền hòa này.

Sirop được trải lên tuyết sạch, khi nguội sẽ trở thành một thứ kẹo dẻo. Đây là cách thưởng thức sirop truyền thống của người Canada vào mỗi dịp lễ hội (Ảnh: Eater Montreal)

 

Người ta sẽ dùng những chiếc que để cuộn lấy dải sirop đã đông lại trên bàn tuyết (Ảnh: Eater Montreal)

Chiếc kẹo ngọt, dịu mát.

Bức ảnh được chụp tại lều sản xuất sirop nổi tiếng “Chez Dany” (Ảnh: Cabanechezdany)

Nếu muốn có được trải nghiệm ngọt ngào này, hãy tới với Canada vào mùa xuân. Bởi các lều sản xuất sirop sẽ chỉ dành một tháng đầu tiên của mùa xuân, thời điểm tinh khôi nhất ấy để đón tiếp du khách và cùng nhau tận hưởng hạnh phúc của mùa xuân đang về.

Lá phong là một phẩn của bảo vật quốc gia Canada – Những cánh rừng

Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà lá phong trở thành biểu tượng của đất nước Canada và nằm ở vị trí trung tâm của lá quốc kỳ. Canada được biết đến là nước có diện tích rừng đừng thứ ba thế giới, với 400.000.000 hecta rừng trên toàn lãnh thổ, tương đương 10% diện tích rừng của thế giới.

Những cánh rừng này đã biến đất nước này trở thành một trong những quốc gia xuất khẩu gỗ hàng đầu thế giới, xét về cả số lượng và chất lượng. Những thị trường khó tính nhất như Nhật Bản và Hoa Kỳ, cũng như những thị trường lớn như Trung Quốc đều đánh giá rất cao chất lượng gỗ nhập khẩu từ quốc gia có hệ thống đánh giá chất lượng gỗ tốt nhất trên thế giới này. 6% dân số của đất nước được làm việc nhờ vào những hợp đồng đến từ những cánh rừng. Bên cạnh đó, rừng còn mang tới nguồn thu khổng lồ cho ngành du lịch.

Bảo vật của đất nước Lá Phong chính là nhũng cánh rừng (Ảnh: Pinterest)

 

Tuy nhiên, khi khám phá ra tình yêu của người Canada với những cánh rừng của họ, bạn mới thật sự cảm nhận được với họ, rừng là bảo vật thiêng liêng. Mỗi người dân đều mang một tình yêu và trách nhiệm với việc bảo vệ rừng. Các chính sách về khai thác cũng như duy trì sự phát triển bền vững của rừng ở Canada được coi là đi đầu thế giới. Những quy định và luật lệ liên quan đến khai thác và bảo vệ rừng đều được đánh giá là nghiêm khắc nhất trên thế giới.

Với một quốc gia luôn coi “sức khỏe” của rừng là một trong những mối quan tâm hàng đầu, hình ảnh một chiếc lá trên quốc kì của họ cũng không khó để lý giải.

Vậy là một chiếc lá phong đơn giản lại chứa đựng cả sự ngọt ngào trong cảnh sắc, văn hóa và tình yêu thiên nhiên của con người Canada. Phải chăng đó là lý do, người dân nơi đây rất yêu và tự hào về lá cờ mang hình lá phong của họ. Canada cũng vì thế được gọi là xứ sở của lá phong.

Hải Lam

Ông đuổi theo hổ, vô tình phát hiện hang động lạ, tiến sâu vào trong, hóa ra đây là di tích Phật giáo tráng lệ nhất

Ông đuổi theo hổ, vô tình phát hiện hang động lạ, tiến sâu vào trong, hóa ra đây là di tích Phật giáo tráng lệ nhất

IN ĐỜI SỐNG

 

Năm 1819, một người Anh tên là John khi đi săn bắn tại một vùng núi Ấn Độ, lúc ông đuổi chú hổ đến một hang động dưới thung lũng, ông tình cờ phát hiện một hang động rất kỳ lạ dưới vách núi. Tò mò nên ông từ bỏ theo đuổi con mồi mà tiến vào khám phá hang động.

Khi John tiến vào hang động, khung cảnh trước mắt làm ông thực sự bất ngờ.

Ông phát hiện ra rất nhiều hình ảnh điêu khắc độc đáo về Phật giáo được khắc trên tường hang động, nếu những hình ảnh này được công bố chắc chắn sẽ gây sốc cho nhân loại. Thì ra đây là hang động Ajanta, hang động đã có hơn 2 nghìn năm lịch sử và sau đó được công nhận là một trong những hang động quan trọng nhất về những di tích Phật giáo tại Ấn Độ.

Hang động Ajanta là hang động nằm trong thung lũng Waghora thuộc phía đông bắc Mumbai, Ấn Độ, cách vách núi của hang động dốc có độ cao lên đến 500 m.

Hang động này là di tích Phật giáo lớn nhất và quan trọng nhất Ấn Độ.

Được xây dựng từ thế kỷ thứ 2 TCN đến thế kỷ thứ 9 TCN. Theo “Bách khoa toàn thư” thì hang động này là nơi thờ cúng trong gần 9 thế kỷ, sau đó bị bỏ hoang và đến năm 1819 lại được phát hiện một lần nữa.

Đây là hang động tuyệt đẹp của Phật giáo gồm 29 hang động nhỏ chứa các tác phẩm điêu khắc tranh tường vĩ đại.

Kiến trúc hang động bao gồm các chùa thờ Phật (Viharas) và các lăng mộ của các vị thiền sư (Chaitya-grihas) được đào khoét ngay trong lòng núi.

Mỗi hàng động Phật giáo đều được làm từ đá tự nhiên. Bộ sưu tập này phản ánh niềm tin và sự tôn thờ với Đức Phật. Ngày nay khi những giá trị cuộc sống ngày càng thay đổi, thì hang động này không chỉ mang tính nghệ thuật mà còn mang tính thông điệp về một nền văn hóa có nền tảng lịch sử lâu đời.

Hang động này đã được công nhận là di sản văn hóa thế giới và là địa điểm thu hút khách du lịch của Ấn Độ.

Với giá trị về mặt lịch sử và tôn giáo, nhiều người chọn nơi đây là địa điểm đến hành hương.

Ngọc Mẫn

Có phải gửi tiền vào ngân hàng là ham lãi, mang giấc mơ làm giàu?

1 (2)
Nguyễn Tường Thụy
2017-11-06

Tiết kiệm là một chủ trương lớn của nhà nước Việt Nam ít nhất cũng bằng lời nói, chẳng phải bây giờ mà từ rất lâu rồi. Tôi không biết lần đầu nhà nước hô hào tiết kiệm là thời gian nào, chỉ biết là ngay từ khi đang đánh nhau với Pháp. Tôi lớn lên đã nghe nói đến. Lớn tí nữa thì thấy trên các đường phố, nơi công cộng có những khẩu hiệu hô hào tiết kiệm. Hồi năm 197x, có lần đi trên đường phố thị xã Sơn Tây tôi thấy một cái pano viết: “Tiết kiệm nhà nước hô hào /Anh chị đã gửi đồng nào hay chưa?”. Đọc thấy bật cười vì ngồ ngộ về chữ nghĩa nhưng rõ ràng nó phản ánh chủ trương tiết kiệm của nhà nước. Tới thập niên 80 thì thấy nâng tiết kiệm lên thành “quốc sách”, rồi “quốc sách hàng đầu”. Nói thế để biết nhà nước ngày càng coi trọng tiết kiệm, càng nợ nần, càng hô hào mạnh.

Đấy là đề cập tới chuyện nói chứ không phải chuyện làm. Cứ xem các quan lớn phá của dân, ăn chơi trác táng, trụy lạc thì đủ biết họ có tiết kiệm không. Chuyện này các quan biết, dân biết, người lớn tới trẻ con đều biết nên không kể ra ở đây.

Tiết kiệm ngoài hạn chế tiêu pha còn là sử dụng hợp lý đồng tiền, vật tư, lao động trong sản xuất kinh doanh, trong tiêu dùng. Gửi tiền nhàn rỗi lấy lãi suất là một nội dung của tiết kiệm, là hưởng ứng hoặc hợp với chủ trương của nhà nước. Ngân hàng làm tốt điều này thì người gửi và người vay đều có lợi. Và như vậy, đồng tiền được sử dụng hợp lý, không bị nằm chết mà luôn vận động, người gửi có lãi suất và người sản xuất có vốn để kinh doanh.

Thế mà gần đây, việc gửi tiền vào ngân hàng lại bị chỉ trích nặng nề. Trong khi luật sư Lương Thanh Đức cho rằng gửi tiền vào ngân hàng là “kinh doanh”, người gửi ham lãi suất thì phải chịu rủi ro là đúng thì chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành cho gửi tiết kiệm không chỉ là ham lãi nữa mà là mang “giấc mơ làm giàu” cần phải “thức tỉnh” bằng cách cho ngân hàng phá sản.

Nếu chỉ cảnh báo đừng đặt lòng tin vào ngân hàng yếu kém thì không nói làm gì. Nhưng chỉ trích, qui kết người gửi như thế là không nên. Ý kiến của ông Thành và ông Đức nhận được nhiều lời chê bai trên mạng xã hội.

Vậy ngân hàng đã đem lại cho người gửi tiền những gì? Khi mang tiền nhàn rỗi của mình ra ngân hàng gửi, họ đã rất tội nghiệp. Họ phải gửi vì không có khả năng hoặc điều kiện kinh doanh nên không biết làm gì hơn. Cái gọi là lãi tiền gửi chỉ nhằm bù đắp hoặc bù đắp phần nào giá cả tăng do lạm phát, tức là đối phó với sự mất giá của đồng tiền. Vì vậy, không thể nói họ có thể làm giàu từ tiền gửi. Đã xảy ra những chuyện dở khóc dở cười như “12 sổ tiết kiệm trị giá căn nhà: Sau 20 năm còn 3 bát phở”, “Gửi tiết kiệm một chỉ vàng, hơn 30 năm sau nhận lại…20.000đồng”, “Gửi tiết kiệm 2 chỉ vàng sau 34 năm còn 0 đồng”

Còn chuyện tiền gửi bị “bốc hơi”, mất hàng trăm tỉ hiện nay không hiếm, báo chí đã thông tin khá nhiều.

Điều này giải thích tại sao, nhiều người tích trữ vàng, ngoại tệ mà không chịu bán lấy tiền đồng VN gửi vào ngân hàng để lấy lãi.

Gán cho có giấc mơ làm giàu, ham lãi suất nhưng huy động vốn trong dân không dễ

Đợt khủng hoảng tiền tệ năm 1986-1988 do cải cách Giá-Lương-Tiền đã cuốn phăng ghế của một ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng mà trước đó đã có “triệu chứng” Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng. Lạm phát lên tới 774%, một số mặt hàng tăng giá gấp vài nghìn lần so với 10 năm trước. Lãi tiền gửi có lúc lên tới 12% /tháng. Nhiều người không dám gửi tiết kiệm mà đi mua hàng… cất đi như một hình thức giữ của đã gây nên tình trạng thiếu giả tạo, hàng tiêu dùng đã khan hiếm lại càng khan hiếm thêm.

Vốn trong dân hiện nay còn nhiều dưới dạng vàng, ngoại tệ, tiền Việt nhưng thu hút đâu có dễ. Nhà nước đang tính cách huy động nguồn vốn này nhưng chưa biết bằng cách nào. Thế nhưng một ông chuyên gia kinh tế và một ông luật sư lại chỉ trích những người gửi tiền vào ngân hàng là mang giấc mơ làm giàu rồi “dọa” cho ngân hàng phá sản để trị căn bệnh ham lãi. Vừa chỉ trích, vừa “dọa”, điều này tác động rất nhiều đến tâm lý người dân và vì vậy việc huy động tiền nhàn rỗi trong dân đối với các ngân hàng sẽ gặp khó khăn. Tiền không huy động được trong khi doanh nghiệp lại thiếu vốn sản xuất kinh doanh thì nền kinh tế làm thế nào “cất cánh”?

Và như thế sẽ sinh ra khả năng tiền nhàn rỗi trong dân lại tìm đến tư nhân hoặc họ lại tiêu pha cho hết hay mua nhà đất rồi để đấy. Khi đó, nguồn vốn không được tham gia vào quá trình tái sản xuất và lại gây ra tình trạng giá ảo. Sự tin cậy đối với các ngân hàng thương mại sẽ không còn nữa. Cho tư nhân vay dẫu có rủi ro nhưng không rủi ro bằng việc chỉ bảo hiểm tiền gửi với mức 75 triệu đồng/sổ, nhiều người hàng tỉ đồng sẽ bị mất trắng. Nếu như trước đây, người dân tin tưởng ở ngân hàng mà đem tiền đi gửi, từ chối cho tư nhân vay dù lãi gấp nhiều lần vì có nhiều rủi ro thì bây giờ, nếu độ rủi ro khi gửi tiền vào ngân hàng cao hơn thì xu hướng của đồng tiền nhàn rỗi có thể đảo lại. Tạo điều kiện cho dân thực hiện “giấc mơ làm giàu” nhưng đâu có dễ được chấp nhận.

Chính sách bất công, vô lý

Vì vậy mới có nhiều ý kiến cảnh báo về những hệ lụy khi cho ngân hàng phá sản. Đành rằng việc cho ngân hàng phá sản có cơ sở pháp luật nhưng với việc hạn chế số tiền bảo hiểm ở mức 75 triệu đồng rõ ràng là không ổn. Có những điều rất không công bằng ở đây. Vốn chủ sở hữu bị âm, ngoài do nợ xấu, nợ khó đòi còn do tiền người gửi chui vào túi quan chức ngân hàng. Những vụ án ngân hàng đã nói lên điều đó. Làm ăn be bét nhưng lương nhân viên ngân hàng lại cao hơn hẳn nhiều ngành nghề khác. Sinh viên ra trường “chui” được vào ngân hàng là một ước mơ. Tiệc tiễn một ông phó thống đốc ngân hàng nhà nước về hưu vừa rồi xa hoa lãng phí như vậy chỉ là một ví dụ. Tiền ở đâu ra nếu không phải là tiền của người gửi? Ông Bùi Kiến Thành khăng khăng không thể tăng bảo hiểm tiền gửi vì ngân hàng không có tiền. Tại sao không có tiền? Tiền của người gửi đi đâu? Nó đã bị các quan chức ngân hàng sử dụng bừa bãi, đút vào túi riêng hoặc để cho kẻ khác chiếm đoạt. Đến khi phá sản chỉ trả cho khổ chủ một khoản qui định là xong khác nào ăn cướp thì hỏi công bằng ở đâu? Chỉ cần một tuyên bố phá sản, họ đã cướp không của người gửi hàng nghìn tỉ đồng. Không thấy ai nói trách nhiệm của quan chức ngân hàng trước pháp luật như thế nào? Có tịch thu tài sản của kẻ tham nhũng, vô trách nhiệm để phát mại, bù đắp cho người gửi ra không. Họ phủi tay đơn giản như thế chăng?

Các quan chức nhà nước “hơn người” ở chỗ đó. Nếu như chủ doanh nghiệp tư nhân cần có đầu óc kinh doanh, ngày đêm lăn lộn trên thương trường vốn đã không có cạnh tranh bình đẳng, làm ăn thua lỗ phải chịu một mình thì các quan nhà nước không cần trình độ, cứ ung dung ngồi đấy mà đục khoét, làm việc bằng cái đầu cũng rỗng của cấp dưới còn ông ta chỉ biết ký. Doanh nghiệp hết vốn được nhà nước rót tiếp, thua lỗ thì được khoanh nợ, treo nợ, xóa nợ. Thật lạ lùng khi quan chức nhà nước làm chủ tịch cũng được, bí thư cũng được mà giám đốc ngân hàng cũng được. Bằng chính trị cao cấp có thể thạo về xây dựng đảng chứ biết gì về nghiệp vụ ngân hàng mà “dám đốc”. Một điều hết sức vô lý như vậy nhưng đường lối thì vẫn khăng khăng kinh tế nhà nước làm chủ đạo. Phải chăng vì doanh nghiệp nhà nước là phương tiện để làm giàu bất chính cho không chỉ giám đốc mà cho các quan chức nói chung?

Cách gì thì người dân cũng chịu thiệt hại. Đáng tiếc rằng có những người mang tiếng là danh vị này nọ không bệnh vực lại còn chỉ trích họ như những những người xấu tính, vào hùa với kẻ trấn lột như ông chuyên gia kinh tế và ông luật sư trên.