Bút Phật Diệt Ma Tăng -THÍCH NHẤT HẠNH👹: “Phật sống” sắp…CHẾT‼️❗️

THÍCH NHẤT HẠNH👹: “Phật sống” sắp…CHẾT‼️❗️

()()()

Trong hằng chục năm Hạnh được con nhang ngu xuẩn coi là phật sống với đủ điều huyền thoại,dù Hạnh xào nấu đẻ ra một cách tu(hú) lai căng mang danh PG. Thế nhưng tới giờ này thì huyền thoại phật sống đã sụp đổ. Hạnh chẳng hề có dấu hiệu gì là kẻ đắc đạo thoát tục, làm chủ được bệnh khổ sinh tử. Mà Thích Nhất Hạnh đã như cái tên mà chúng tôi tiên báo từ năm 2005 là THÍCH BẤT HẠNH❗️Y nay bị liệt lào,tay chân co quắp,miệng mồm,mặt mũi méo xệch… lưỡi rút teo câm không nói được và gần như mất tri giác. Dù “phật sống” rất tham sống sợ chết quyên góp hằng triệu Usd sang Mỹ chữa chạy,chứ chẳng chịu buông bỏ thế gian để vãng sanh về với Phật.

“Phật sống” gần…CHẾT❗️🍺🍺🍺

Đó là quả báo⚖️nhân quả công bằng❗️

Vì y có tội với dân tộc này không nhỏ.

Tờ báo nổi tiếng tại Mỹ là Time từng viết

…. Nhiều người đã từng xem Thầy Thích Nhất Hạnh như một vị Phật sống, với sự kính trọng và ngưỡng mộ hoàn toàn, giờ đã vô cùng thất vọng khi thấy Thầy nối giáo cho nhà cầm quyền cộng sản,”ông Ái nói. Bill Hayton, cộng sự của chương trình châu Á tại Học viện Quan hệ Quốc tế Hoàng gia Luân Đôn, giải thích rằng nhiều người trong cộng đồng người Việt sẽ không tha thứ cho bất kỳ thỏa hiệp nào với Hà Nội.“ Trong mắt họ, Thầy Thích Nhất Hạnh là một kẻ bán mình sẵn lòng hợp tác với những giới hạn [tôn giáo/nhân quyền] do Đảng Cộng sản áp đặt.” (Trích Time)

()()()

Thích Bất Hạnh quả là bất hạnh❗️

Quảng Bình và Tập đoàn FLC lừa dối người dân, âm thầm xây cáp treo phá hoại hệ sinh thái Sơn Đoòng?

📽📽Khẩn thiết xin mọi người hãy share bài này để tập đoàn FLC ngưng ngay dự án cáp treo phá hoại hang sơn đoong 5 triệu năm tuổi . Một khi cáp treo được làm xong thì lượng du khách sẽ tới đó lên tới 2000 người /1 ngày .Chỉ riêng việc mọi người thở trong hang sơn đoong cũng đủ để phá hoại nó .Chưa tính còn ăn uống xả rác mà mọi người biết văn hoá nguoi việt nam rồi đó . Nghĩ tới là thấy sợ .Người ta 1 năm chỉ cho tối 500 người đi tham quan hang sơn đoong . Nếu có tập đoàn FLC nhúng tay vào thì sẽ ko còn hang sơn đoong để chúng ta tham quan nữa.Hang sơn đoong có 6 người vừa là chuyên gia vừa là tình nguyện viên đã giành rất nhiều năm mỗi ngày ra vào hang chỉ để lau từng viên đá trong hang nên các bạn anh hùng bàn phím ơi , các anh chị nhà báo thân yêu ơi , các hot face ơi hãy giúp Quang hay nói chính xác hơn giúp đât nước chúng ta có 1 kỳ quan mà không nơi nào có sẽ được bảo tồn mãi mãi . Hãy giúp Sơn Đoong với mục tiêu chỉ 500 khách tham quan 1 năm chứ không phải là hơn 6 triệu khách 1 năm . Quá khủng khiép .Chỉ cần mỗi người 1 share mà thôi . Khẩn thiết cầu xin Oishi Snackcay Bài Bùi Tống Thị Thu Hải Vu Ngoc Trang Phan Lương Trường Linh Lê Lê Bảo Thoa Đoàn Lại Vân Anh Vũ Nhật Duy Anh Phan Anh Kiet Nguyễn Tú Anh Kim Ngan Thi Nguyen Minh Tuấn Nguyễn Ngọc Phuc Quang Dam Quế Trân Uyên Nguyễn Thị Hồng Trang Lê Đặng Đài Trang Tuan Thang Quyen Kpa DC Đào Công Tâm Vũ Tường Quân Trương Quỳnh Như Trương Du Kỵ Khánh Đan Nguyễn Thị Cua Trường Khanh Hieu Pham Vy Truyền Thông Tương Tác Thúy Minh Cat Nhi share và tag bạn bè nhé mọi người .Quảng Bình và Tập đoàn FLC lừa dối người dân, âm thầm xây cáp treo phá hoại hệ sinh thái Sơn Đoòng? 25/01/2018 Năm 2014, tập đoàn Sun Group từng đề xuất xây dựng dự án tuyến cáp treo Sơn Đoòng (trong quần thể di sản Phong Nha – Kẻ Bàng), tuy nhiên dự án đã phải tạm dừng do vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của các chuyên gia khoa học và dân chúng. Đến năm 2017, tập đoàn FLC của Trịnh Văn Quyết đã không bỏ lỡ miếng ngon béo bở, khởi động lại dự án dưới sự hỗ trợ đắc lực từ một số quan chức tỉnh Quảng Bình. Ít ai biết rằng, cả tay đại gia này lẫn Quảng Bình từng chơi chiêu hỏa mù thông tin để bịt miệng dư luận, nhằm thuận đường ngày đêm âm thầm khai quật Sơn Đoòng, bất chấp việc phá hoại hệ sinh thái quý giá nơi đây.

Quảng Bình và Tập đoàn FLC lừa dối người dân, âm thầm xây cáp treo phá hoại hệ sinh thái Sơn Đoòng?Hiện nay Quảng Bình được ví như “Vương quốc hang động của thế giới”, với trên 300 hang động karst được phát hiện và khám phá. Trong số đó Sơn Đoòng được công nhận lớn nhất thế giới, Hang Én lớn thứ 3 thế giới. Cả hai đều nằm ở vùng lõi cần bảo vệ nghiêm ngặt của vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, nơi có tới 2.744 loài thực vật và trên 1.000 loài động vật đang sinh sống. Tuy nhiên, có những kẻ chẳng quan tâm đến hệ sinh thái ấy quý giá như thế nào, vẫn quyết tâm phá hoại nó cho bằng được chỉ vì cái gọi là “phát triển kinh tế – xã hội”.
Đầu năm 2017, một đại diện cơ quan có thẩm quyền của tỉnh Quảng Bình đã lên tiếng khẳng định “tập đoàn FLC đang khảo sát việc triển khai dự án xây dựng cáp treo dẫn lên hang Sơn Đoòng”. Tỉnh cũng hùng hồn tuyên bố “quan điểm của tỉnh là ủng hộ chủ trương xây dựng cáp treo ở Phong Nha – Kẻ Bàng để khai thác du lịch, góp phần phát triển kinh tế – xã hội của tỉnh”.

Nếu ngày càng nhiều du khách vào tham quan thì liệu Sơn Đoòng có giữ được vẻ nguyên sơ vốn có không?Ngay sau đó, một làn sóng phản đối mạnh mẽ dự án tuyến cao treo đã xuất hiện trên mạng xã hội, và phần lớn người dân đều yêu cầu được giữ nguyên sự nguyên sơ của hang động lớn nhất thế giới này. Lúc này, thái độ của tỉnh Quảng Bình quay ngoắt 180 độ, chối bay chối biến những gì đã tuyên bố, và báo chí cũng chỉ có một bài ngắn tủn trích lại lời tuyên bố đó mà không hề có một cuộc điều tra, xác minh nào cả: “Tỉnh chưa có chủ trương cũng như chưa có kế hoạch xây cáp treo vào hang Sơn Đoòng”. Bẵng đi một thời gian, khi dư luận đã lắng xuống, bỗng dưng Phó Bí thư tỉnh Quảng Bình – Trần Công Thuật lên tiếng “dọn đường” cho việc xây dựng cáp treo bằng tuyên bố: “Đa số ý kiến đồng tình và cho rằng cần có tuyến cáp treo để phát triển du lịch ở khu vực này”.
Nhưng trên tất cả những bảng bỏ phiếu liên quan đến cáp treo Sơn Đoòng/ Phong Nha – Kẻ Bàng trước giờ, kết quả đều là ngược lại. Ngay trong chính bài báo này của VnExpress: Vietnamese province holds fast to plan to build controversial cable car in cave kingdom, đã có 94% độc giả bỏ phiếu chống (“No”) với cáp treo (bạn cũng có thể tham gia bỏ phiếu bằng cách kéo xuống cuối bài báo và chọn câu trả lời của bạn). Bản thân những phóng viên đã đến tận địa bàn Phong Nha và phỏng vấn người dân, thì số người phản đối cáp treo chiếm đa số. Vậy lãnh đạo Quảng Bình lấy bằng chứng đâu để khẳng định điều đó? Hay chính họ và tập đoàn FLC đã bỏ phiếu “ủng hộ” và tự nhận đó là ý kiến của toàn dân?

Có tới 94% người bỏ phiếu phản đối xây dựng cáp treo tại Sơn ĐoòngVề phía doanh nghiệp là Tập đoàn FLC, tập đoàn này khi vấp phải sự phản đối lại lật lọng cho rằng: “không muốn làm nhưng tỉnh mời gọi nhiều”. Nếu không muốn làm, tại sao FLC lại cho người đến đó khảo sát? Một dự án lớn đến như vậy chẳng nhẽ FLC lại dễ dàng đồng ý chỉ vì “cả nể” trước nhiều lần kêu gọi của tỉnh chăng? Thật vô lý hết sức.
Chưa kể, khi liên hệ với thực tế, chúng ta đều biết FLC của Trịnh Văn Quyết từng dính hàng loạt vụ bê bối liên quan đến các dự án bất động sản phá hoại thiên nhiên, phá rừng phòng hộ, phá nơi làm ăn của ngư dân, lũng đoạn thị trường chứng khoán…, thì chuyện Quyết từ chối thò bàn tay nhơ nhớp bẩn thỉu của mình vào hòn ngọc quý của nhân loại là điều khó tin. Mà sự thật với Quyết chính là, “kim cương đen” này phải được mang từ đáy biển lên, để chúng còn vục mặt vào kiếm chác. Như vậy, cũng giống Sun Group, FLC đang chọn con đường phá hoại di sản thiên nhiên của đất nước, mà cái giá phải trả sau này không hề rẻ.

Trịnh Văn Quyết trấn an dư luậnThật vậy, chính Trịnh Văn Quyết còn khẳng định: “việc xây dựng tuyến cáp treo sẽ làm tăng công suất hàng nghìn khách du lịch/ngày (so với 600 người/năm vào Sơn Đoòng hiện nay) và mang lại hiệu quả kinh tế cao”. Kinh tế cao nhưng ai là người được hưởng, FLC, lãnh đạo Quảng Bình hay người dân?
Và sau một thời gian phát ra những tiếng nói trấn an dư luận rằng: “chưa nhận được sự đồng thuận sẽ không triển khai”, “dự án cáp treo chưa được duyệt”, đến giờ người dân vẫn không hề biết chính xác tỉnh Quảng Bình và FLC có đang triển khai dự án cáp treo đầy mạo hiểm ấy hay không? Hay họ đã cố tình tung hỏa mù để lừa đảo toàn bộ chúng ta, âm thầm triển khai để đến khi mọi chuyện đã trở thành sự đã rồi, thì không ai có thể phản bác, buộc phải chấp nhập vì dự án ấy đã tiêu tốn hàng nghìn tỷ?
Đáng chú ý, không chỉ là người dân Việt Nam, những chuyên gia trên thế giới cũng bất bình trước dự án cáp treo này. Tim Doling, tác giả người Anh nghiên cứu về du lịch và lịch sử Việt Nam cho biết: “Nhân danh hiện đại hóa và phát triển kinh tế, những cảnh đẹp tự nhiên độc đáo bị tàn-phá-có-hệ-thống, dù đây mới chính những lý do khiến khách nước ngoài đến thăm đất nước này”. Theo cách nói của Tim Doling, tức là nếu xây cáp treo, lượng du khách sẽ không tăng, ngược lại sẽ giảm đi vì vẻ đẹp tự nhiên đã bị tàn phá?

Trong khi thế giới rầm rộ lên tiếng bảo vệ Sơn Đoòng thì hành động của tỉnh Quảng Bình và FLC làm chúng ta cảm thấy thật xấu hổDường như rất thấu hiểu được cách làm giàu của các mafia chính trị và mafia kinh tế tại Việt Nam, Pamela McElwee, Giảng viên trường ĐH Rutgers cho biết: “Chỉ có tiếng nói của những người có quan hệ, có thế lực hoặc giàu có thì mới được nghe thấy. Và lợi ích đến từ những sự đổi chắc này (giữa bảo tồn & phát triển) cũng chỉ thường gắn liền với những người ấy”.
Một thông tin đáng chú ý khác là, hiện nay mỗi người đi tour Sơn Đoòng phải trả khoảng 650 đô la Mỹ cho Vườn Quốc Gia (VQG), một năm cỡ 500-700 người (~450,000 USD), phí trả cho Vườn khi đi tour hang Va (khoảng 700 khách/ năm) là 1.3 triệu đồng, hang Én (khoảng 1,300 khách/ năm) là 1 triệu đồng.Trong khi đó, lượng khách đại trà vào các hang đang được VQG khai thác không hề nhỏ, nhất là vào các dịp lễ Tết. Phí vào động Phong Nha, hoặc Thiên Đường là 250,000đ/ khách, hang Tối là 450,000 đ/ khách, vào dịp 2/9 năm ngoái, trung bình một ngày có khoảng 12,000 khách vào động Phong Nha. Tất cả các phí này 100% chạy vào Ban quản lý VQG PNKB, vì tỉnh giao toàn bộ quyền thu-chi cho Vườn.
Tính sơ sơ, nguồn thu của VQG không nhỏ chút nào, ngoài các chi phí nhân sự, điều hành, thì ai cũng hiểu các loại phí này được sử dụng cho các công tác bảo tồn và gìn giữ rừng quốc gia. Tuy nhiên, nhìn vào những sự kiện xảy ra gần đây, nhất là tỉnh và VQG năm lần bảy lượt hồ hởi mời chào mời các nhà đầu tư vào khảo sát xây dựng cáp treo vào vùng lõi (khu vực cần tuyệt đối được bảo vệ), thì chúng ta cũng phần nào hiểu được nguồn thu này có khả năng không được dùng cho công tác bảo tồn.
Ta muốn Việt Nam mình xanh như màu của núi rừng Phong Nha, hay đỏ như vệt nước “bí ẩn” tại Vũng Áng vừa qua? Nếu tỉnh Quảng Bình muốn xây cáp treo để thu hút 1-1.5 triệu khách đến hang, thì trước mắt hãy dọn sạch nạn ô nhiễm môi trường đi! Còn Trịnh Văn Quyết, những vụ bê bối trong kinh doanh của y chưa đủ để y tỉnh ngộ sao, liệu ai có thể tin lời của kẻ chuyên đi lừa đảo hòng trục lợi cho bản thân như y!
Chúng ta không chỉ cố gắng cứu một Sơn Đoòng. Chúng ta cần lên tiếng để cứu tất cả những cánh rừng đang thoi thóp, những hệ sinh thái, cảnh quan thiên nhiên đang bị đe dọa nghiêm trọng (Sapa, Phú Quốc, Bạch Mã, Sơn Trà), để cứu nguồn sống đang ngày bị ô nhiễm của chúng ta.
(VnExpress / Vietnambiz / Tuổi trẻ) http://redvn.info/quang-binh-va-tap-doan-flc-lua-doi-nguoi-dan-tham-xay-cap-treo-pha-hoai-sinh-thai-son-doong.html?fbclid=IwAR1oDxAV7hjey-L62M0T6BnO-86EwvDyvSvJXpr5VF30hCbFOy5RfKHJikw

Thuở Sài Gòn xài nước phông tên

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên

4h ago

Trang Nguyên

Nhiều người sống thời thập niên 60 và trước đó, chắc còn nhớ các vòi nước phông-tên công cộng trên những con phố Sài Gòn. Hình ảnh người dân xếp hàng hoặc có khi tranh nhau hứng từng thùng nước gánh về dùng trong sinh hoạt. Hình ảnh đó vừa lạc hậu nghèo nàn, lại vừa hiện đại trong thời buổi dân chúng nhiều nhà còn dùng nước giếng đào, không cần qua thanh lọc khử trùng. Thuở đó, nước máy công cộng là một điều gì đó rất mới mẻ, sạch sẽ. Và thật khoái chí làm sao đưa tay hứng từng bụm trong lành đưa vào miệng để dòng nước mát rượi trôi qua cổ họng trong lúc chờ hứng đầy đôi thùng nước vào những lúc chiều hôm.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên

Có được vài đôi thùng nước mang về nhà là điều khó khăn cho nhiều người dân xóm nhỏ của tôi. Nhưng lạ một điều, tôi chưa bao giờ thấy ai phàn nàn chính quyền sao không lo cung cấp nguồn nước máy cho dân trong xóm mà chỉ mở đường nước cho người dân sống ở mặt tiền đường. Chuyện bình thường ở huyện, chẳng gì phải ầm ĩ, đào đường ống trước nhà mặt tiền thuận lợi thi công và mặt tiền đường cũng là bộ mặt đô thị, phải lo trang điểm bộ mặt trước, chuyện sau lưng thì hẳn tính sau, không năm này đặt đường ống thì sang năm sau, năm sau nữa, rồi nhà nào cũng được xài nước máy.

Chuyện nước máy tôi đang nói đến vào thuở giữa thập niên 60, khi nhà máy nước Thủ Ðức đã xây dựng hoàn thành (1966). Nước máy được cung cấp rộng khắp đến Phú Nhuận, Gò Vấp, Q.11 hay Q.6. Thế trước đó nữa thì sao, chẳng lẽ dân Sài Gòn ở các quận trung tâm không xài nước máy? Nước máy thật ra đã có từ rất lâu nhưng chỉ phục vụ cho những nhà mặt tiền khu trung tâm. Nhiều người lớn tuổi ở Sài Gòn còn nhớ cái thủy đài đầu tiên Pháp khánh thành năm 1886 nằm ở góc xéo Công trường Quốc tế tức Hồ Con Rùa (ngày nay là Công ty Cấp nước Sài Gòn – Sawaco). Nước được bơm thủ công lên bể chứa từ các giếng cạn gần đó để phục vụ cho các công sở, nhà các quan chức Pháp cùng một ít dân cư người Việt khá giả tại khu vực trung tâm Sài Gòn khi ấy chỉ lèo tèo vài con đường đất.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên
Thủy đài đầu tiên ở Sài Gòn xây năm 1886 nằm ở góc xéo Hồ Con Rùa ngày nay. (Nguồn: Anhxuasaigon)

Mãi đến nửa thế kỷ sau, người Pháp mới bắt đầu cho xây các phông-tên công cộng dọc theo các con phố chính để người dân đến lấy nước sinh hoạt. Những phông-tên này chính là các giếng khoan trực tiếp do công ty Société Layne France et Cie khảo sát và khoan thẳng vào tầng nước ngầm sâu trên trăm mét. Vào thời điểm ấy dân Sài Gòn-Chợ Lớn bắt đầu sử dụng nước ngầm rộng rãi hơn mặc dầu số giếng khoan đưa vào sử dụng chỉ có 30 cái trong khi dân số Sài Gòn đầu thập niên 1930 đã lên đến ba trăm ngàn người. Muốn lấy nước phải dùng tay kéo cần bơm lên xuống một hồi, nước mới trào lên vòi.

Việc lấy nước khó khăn như vậy khiến nhiều nhà buôn bán hay công chức không có thời gian chờ đợi lấy nước nên thuê người gánh nước cho khoẻ. Từ đó nghề gánh nước mướn ra đời. Nghề này kéo dài cho đến đầu thập niên 1970, khi người dân từ các nơi nhập cư về Sài Gòn khiến dân số tăng cao đến hai triệu người, vượt gấp bốn lần theo quy hoạch thành phố “Paris nhỏ ở Viễn Ðông” của người Pháp đề ra khi thành lập thành phố Sài Gòn năm 1874. Dân số nhập cư bùng nổ, nhu cầu tiêu dùng nước sinh hoạt cấp bách, chính quyền cho mở đường nước máy vào các khu xóm khắp Sài Gòn để phục vụ dân sinh.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên
Một phông- tên nước công cộng bơm bằng tay hồi năm 1931 trên đường Nguyễn Huệ cho người dân lấy nước. (Nguồn: Anhxuasaigon)

Dường như trong bất cứ xóm nào cũng có người làm nghề gánh nước mướn, nhất là những người nhà quê chân ướt chân ráo lên Sài Gòn định cư, chưa tìm kiếm được công việc, đành đi gánh nước thuê đắp đổi qua ngày. Cũng có những người chuyên làm nghề này coi như một công việc ổn định. Công việc quanh năm suốt tháng, do đó mới có chuyện tranh giành phông-tên công cộng, cãi vã nhau người đến trước kẻ đến sau, thậm chí vài chị em gánh nước “nóng mặt” đập lộn bằng đòn gánh.

Tôi nhớ, trên đường Tô Hiến Thành gần nhà thờ Thánh Tâm, đầu hẻm xóm tôi có một vòi nước phông-tên công cộng. Thỉnh thoảng sau giờ học, tôi thường ra đây hứng một hai đôi nước về đổ đầy cái khạp da bò dành cho việc nấu ăn mặc dầu trong nhà nước mưa lúc nào cũng chứa đầy bốn năm khạp lớn. Công việc gánh nước thực ra là của mấy bà chị, nhưng đôi khi tôi làm cho vui để biết công việc gánh nước ra sao. Sức tôi chỉ gánh được nửa đôi thùng nước, từ phông-tên vào xóm đi qua một đoạn đường chưa đầy trăm mét mà tôi phải dừng lại nghỉ mấy lần, thế mới biết công việc gánh nước thuê quả là nhọc nhằn, mỗi ngày phải gánh xệ vai mấy chục đôi nước đầy để kiếm vài chục đồng bạc.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên
Phông-tên công cộng là nơi lấy nước sinh họat. Nhiều người mang đồ ra giặt như sân nhà của mình là chuyện thường nhật ở Sài Gòn thập niên 1960. (Nguồn: Anhxuasaigon)

Cuộc sống vất vả, kiếm được đồng tiền lại càng khó khăn hơn, phải giành chỗ trước để còn thời gian trở lại phông-tên lấy nước cho kịp chủ cần, cho nên tính khí mấy chị gánh nước thuê thường hay cộc cằn, dễ nổi nóng. Tôi hay gọi đùa mấy chị miệng mồm đi trước gánh nước theo sau là nàng “La Phông-tên”. Miệng mồm la ó chửi lộn tranh giành với ai chứ không hiểu sao, có mấy chị lúc nào cũng ưu ái nhường thùng cho thằng nhóc con mặt đực ra chịu khó đứng chờ tới lượt mình lấy nước. Có lần, một chị gánh nước thuê nói với tôi: “Sao đứng khờ ra đó, người ta chen ngang đặt thùng trước mặt mà không chịu đá cái thùng nó ra. Ở đời, đừng có hiền quá người khác ăn hiếp”. Nghe thì nghe vậy với nụ cười cảm ơn vì có người quan tâm tới mình nhưng lòng tôi lại nghĩ, “đá cái thùng nó ra, nó đá đít mình lỡ té dập mặt thì má nhìn không ra”.

Rồi cái ngày có nước máy trong xóm tôi đến đột ngột cùng lúc chương trình hỗ trợ an sinh hào phóng dành cho dân chúng của chính quyền cấp từ Quỹ viện trợ của Liên Hiệp Quốc. Bà con trong xóm ghi tên, kháo nhau mỗi nhà được tặng vài ba bao xi-măng, vài tấm tôn fibro để xây bể nước, lợp lại mái nhà hứng nước mưa xài thêm trong khi chờ thi công đào đường lắp đặt hệ thống ống cái, ống con dẫn vào các con hẻm nhỏ. Nhu cầu cung cấp nước sạch khi ấy là cấp thiết, trong khi ngành y tế dán bích chương đầy đường cổ động bà con ăn sạch uống sạch, nấu chín nước giếng trước khi dùng và hạn chế dùng nước mưa hứng từ mái nhà fibro xi-măng. Thế là nhiều bà con trong xóm tôi sau khi nhận xi-măng, tôn fibro đem bán lại cho mấy ông thầu xây dựng lấy tiền xài chơi, coi như trúng số lô an ủi, lại còn được tặng thêm đồng hồ nước gắn trong cái thùng đúc bằng xi-măng. Người dân không cần xài nước phông-tên công cộng nữa, nghề gánh nước mướn tàn lụi.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên
Xây dựng tuyến đường ống cấp nước tại trung tâm Sài Gòn năm 1966.

Theo tài liệu cấp nước Sài Gòn thời đó, nhờ nguồn viện trợ của người Mỹ, chính phủ tiến hành thiết kế và xây dựng các thủy đài chung quanh thành phố nhằm điều áp lưu lượng nước chảy đến đường ống của tất cả các khu vực dân cư ở xa sau khi nhà máy nước Thủ Ðức hoàn thành. Các thủy đài lần lượt xây từ năm 1965 đến năm 1969, hầu hết đều cao và to hơn các thủy đài thời Pháp. Toàn bộ thủy đài sử dụng van tự động, khi sử dụng nhiều, thủy đài tự mở van cung cấp; khi sử dụng ít, lượng nước dư tự động bơm ngược lên thủy đài. Tuy nhiên, theo nhiều thông tin báo chí, từ khi xây dựng xong các thủy đài do kiểm tra có rò rỉ nên không đưa vào vận hành cho đến năm 1975.

Chuyện hư thực thế nào chẳng rõ, nhưng sau 1975 nguồn nước máy sinh hoạt chảy rất yếu. Có lần tôi hỏi một anh công nhân ghi đồng hồ nước trước đây làm cho Công ty Sài Gòn Thủy cục về nguyên nhân các thủy đài xây xong do rò rỉ mà không vận hành. Anh nói, không hoàn toàn đúng như vậy. Hầu hết các thủy đài vận hành một thời gian sau mới phát hiện một hai cái rò rỉ nên sở cung cấp nước dừng vận hành để sửa chữa. Nước chảy yếu là do thiếu áp suất điều tiết từ trạm bơm Thủ Ðức, công suất không đủ đẩy nguồn nước xa hơn. Muốn nước chảy khá hơn, cần phải đào âm xuống đất và hạ đường ống đồng hồ nước xuống ngang bằng ống dẫn.

Thuở Sài Gòn xài nước phông-tên
Tháp điều áp nước tại nhà máy nước Thủ Đức năm 1969. (Ảnh: George Lane)

Thế là ở góc hành lang nhà tôi có một cái bể âm xuống đất chừng ba bốn tấc do chính tay tôi làm. Nước từ đường ống rỉ rả suốt ngày tuy không nhiều nhưng còn đỡ hơn cái vòi nước trên cao chỉ nhỏ giọt cầm chừng. Thời buổi khó khăn, chẳng ai phàn nàn chuyện nước nôi chi cả miễn đừng cúp nước là được. Cũng như chuyện chưa có nước máy mấy năm trước đây thôi, người dân xóm nhỏ của tôi đi ra phông-tên công cộng gánh nước về nhà mà miệng vẫn cười vui.

Trang Nguyên
Đăng lại từ bài viết cùng tên
Đăng trên báo Trẻ Online (baotreonline.com)

Nguồn: https://trithucvn.net/van-hoa/thuo-sai-gon-xai-nuoc-phong-ten.html

THÔNG ĐIỆP CHÍNH TRỊ CỦA TRUMP KHI CHỌN ĐÀ NẴNG ĐỂ GẶP KIM JONG UN

THÔNG ĐIỆP CHÍNH TRỊ CỦA TRUMP KHI CHỌN ĐÀ NẴNG ĐỂ GẶP KIM JONG UN

Trước tiên xin chia buồn cùng với các fan cuồng cộng bởi lý do Trump chọn Đà Nẵng để gặp Ủn lần 02 vào ngày 27 và 28/02/2019. Các chú bò đỏ cứ mặc sức hoan hỷ đi vì các chú bò này suốt đời vẫn là “những con bò vui nhộn, những con bò hạnh phúc” kia mà. Rồi sau đó hãy banh tai mà nghe tui nói ra đây.

Tui sẽ kể cho nghe một loạt các mục đích của “sát cộng” Donald Trump khi lão quái ni chọn Đà Nẵng để gặp Ủn như sau:

I. Về học thuyết xóa sổ cnxh quái thai:

1. Quý vị có còn nhớ học thuyết Truman của chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống thứ 33 của Mỹ là Harry S. Truman có đúng không ?

Học thuyết này đã chính thức đánh dấu sự chuyển hướng chính sách của Mỹ từ hòa hoãn sang ngăn chặn đối với Liên Sô, trở thành một nền tảng quan trọng của chính sách đối ngoại Mỹ thời kỳ Chiến tranh Lạnh.

2. Tiếp theo học thuyết Truman là “Thuyết Domino” dưới thời tổng thống Tổng thống thứ 34 của Mỹ là Dwight D. Eisenhower.

Đây là một học thuyết chính trị – đối ngoại của chính phủ Mỹ trong cao trào của Chiến tranh Lạnh và “chủ nghĩa chống cộng”. Mục tiêu của nó là ngăn chặn sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản tại châu Á mà trọng tâm là nguy cơ phát triển của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Dương, cụ thể là tại Miền Nam Việt Nam.

3. Tiếp thời tổng thống thứ 40 của Mỹ là ông Ronald Reagan, thuyết Domino được ông ta vận dụng để giải thích cho các can thiệp của Mỹ giúp đỡ các lực lượng Contras chống lại phong trào của mặt trận Sandinista (thân cộng sản) tại Trung Mỹ.

4. Đến thời tổng thống thứ 45 của Mỹ là ông Donald Trump, học thuyết Truman, thuyết Domino cũng được ông Trump vận dụng triệt để có biến tấu để đánh trận cuối cùng xóa sạch chủ nghĩa xã hội quái thai mà Bắc Hàn và Việt Nam sẽ là hai quân cờ domino đầu tiên tại Đông Á mà Trump chọn để làm cho nó đổ khiến các quân domino kế tiếp nó đổ theo và phá hủy toàn bộ trạng thái ban đầu của hệ quân “domino chủ nghĩa xã hội” trên toàn cầu.

II. Về thông điệp chính trị khi Trump chọn Đà nẵng gặp Ủn:

1. Đà nẵng với bán đảo Sơn Trà là con mắt của Biển Đông, hiện nay Đà nẵng gần như đã hoàn toàn rơi vào tay Trung cộng với sự hiện diện dày đặc của tình báo Hoa Nam và lực lượng PLA núp trong Quân khu 5. Mọi thứ sẽ đảo lộn nếu CIA được quyền “tảo thanh – ém quân” tại đây trong sứ mạng đảm bảo an ninh cho tổng thống Trump.

2. Đà Nẵng là nơi Mỹ đổ bộ đầu tiên vào ngày 08/3/1965 với sự mệnh thực thi thuyết Domino tại miền Nam Việt nam. Nhưng lý do để Mỹ đổ bộ vào Đà nẵng, chính thức can thiệp quân sự vào miền Nam lại là sự kiện Kon Tum diễn ra đêm 01 rạng ngày 02/02/1964 khi đặc công Quân khu 5 tấn công khủng bố dân sự là khu cố vấn phái bộ Mỹ MAAG tại thị xã Kon Tum làm chết 130 cố vấn Mỹ, phá tan toàn bộ nhà cửa.

Trước việc khủng bố trên, Quốc hội Mỹ đã thúc ép Tổng thống kế nhiệm ông John F Kennedy sau khi ông này bị ám sát là ông Lyndon Johnson can thiệp quân sự vào miền Nam bởi trước đó ông Lyndon Johnson không muốn điều này.

Như vậy ngày Việt cộng khủng bố cố vấn dân sự Mỹ tại Kon Tum vào 02 THÁNG HAI năm 1964 là ngày đánh dấu sự mở đầu can thiệp quân sự của Mỹ vào Việt Nam.

3. Bên cạnh việc Trump gặp Ủn lần 02 tại Đà nẵng để bàn chuyện giải giáp hạt nhân thì có 01 tình tiết quan trọng khác là Trump sẽ trao cho Ủn bằng chứng Trung cộng chơi trò “gắp lửa bỏ tay người” qua vụ ám sát anh trai cùng cha khác mẹ Kim Jong Nam tại Malaysia có sự tham dự của Đoàn Thị Hương người Nam Định, Việt Nam.

Sở dĩ Trung cộng tổ chức ám sát Kim Jong Nam rồi đổ vấy cho Kim Jong Un là vì kể từ khi Ủn nối nghiệp cha, qua những lời trăn trối của cha Ủn biết được cha mình là Kim Jong Il bị Trung cộng đầu độc nên Ủn muốn thoát khỏi tay Trung cộng. Bằng chứng là:

– Ủn không thèm sang Bắc Kinh từ khi lên làm lãnh đạo cho đến trước khi Trump dọa có chìa khóa hạt nhân to hơn Ủn;

– Rút ban nhạc trứ danh về nước dù chỉ còn 04 giờ nữa ban nhạc Moranbong sẽ công diễn tại Bắc Kinh;

– Phóng tên lửa ngay trong lúc Tập chủ trì quảng bá dự án vành đai – con đường tại Bắc Kinh;

Trước thái độ “tự diễn biến” của Ủn, Trung cộng ra chiêu “đốt đường – chặt cầu” của Hàn Tín để cắt đường lùi của Ủn bằng cách ám sát anh trai Kim Jong Nam. Chiêu “cắt đường lùi” này buộc Ủn phải tiếp tục bám vào Trung cộng vì nhân loại kinh tởm, xa lánh Ủn bởi tội danh giết cả anh trai mình. Chiêu này phía Việt cộng cũng dính đòn bởi sự kiện “bắt cóc” Trịnh Xuân Thanh và suốt chết Trần Đại Quang.

Lưu ý một điều là Kim Jong Nam bị Trung cộng tổ chức ám sát vào ngày 13 THÁNG HAI năm 2017.

4. Ngày 27 THÁNG HAI năm 2019 là ngày Trump gặp Ủn tại Việt Nam để trao bằng chứng Trung cộng ám sát Kim Jong Nam cũng là ngày mà cách nay 05 tháng Trần Đại Quang đem đi chôn do bị suốt chết, Quang được chôn ngày 27/9/2018.

Như vậy việc Trump chọn Đà nẵng để gặp Ủn lần 02 vào ngày 27 và 28 THÁNG HAI năm 2019 không đơn thuần như “những con bò vui nhộn, những con bò hạnh phúc” rống họng mà nó chất chứa rất nhiều ý nghĩa thâm sâu qua thông điệp chính trị mà Trump muốn gửi cho cộng sản Ba Đình, cộng sản Bắc Kinh làm đám này vô cùng hoang mang, bối rối./.

Coi Thường Bà Lão Mua Phế Liệu Và Bài Học Đắt Gía

Coi Thường Bà Lão Mua Phế Liệu Và Bài Học Đắt Gía


Một xã hội có quá nhiều lọc lừa!! Con người hại con người !!! Đó là hậu quả của một nền GIÁO DỤC CHỤP GIỰT, GIÁO DỤC CHÓ MÁ!! BẰNG CẤP LỌC LỪA MA GIÁO! Đảng cộng sản được thằng hồ súc vật đào tạo ra để phá tan đất nước hình chữ S này!! Không biết đến bao giờ người dân VN mới trưởng thành để nhận diện ra kẻ thù của dân tộc này!??https://www.facebook.com/dienvienlebela/videos/2176325985722295/

Diệt chủng văn hóa ở Trung Quốc và lương tâm của thế giới

The Diplomat: Diệt chủng văn hóa ở Trung Quốc và lương tâm của thế giới
Ben Lowsen • Thứ Năm, 01/11/2018 • 2.5k Lượt Xem

Ngày 16/10 vừa qua, tờ Diplomat đăng tải bài viết: “China’s Cultural Genocide and the Conscience of Nations” (Tạm dịch: Diệt chủng văn hóa ở Trung Quốc và lương tâm của thế giới), nhấn mạnh vào “thói quen” hủy diệt văn hóa, đàn áp tín ngưỡng của ĐCSTQ từ thời Mao Trạch Đông đến nay và kêu gọi các quốc gia trên thế giới cần thực sự hành động thay vì đứng ngoài cuộc với những tuyên bố, lên án chung chung.

Bài viết thực hiện trong bối cảnh hơn 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ đã bị mất tích, có thể bị đưa vào các trại tập trung. Trước đó trong tháng 10, BBC và Forbes cũng lên tiếng về tội ác mổ cướp nội tạng trên quy mô lớn của ĐCSTQ đối với nhóm Pháp Luân Công, Phật giáo Tây Tạng, Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ, và các thành viên Cơ đốc giáo không đăng ký. Đáng chú ý, hoạt động mổ cướp nội tạng chỉ thật sự diễn ra rầm rộ sau khi hơn 1 triệu người thuộc nhóm Pháp Luân Công bị đưa vào hệ thống lao động cải tạo năm 2001. Câu hỏi đặt ra: Liệu người Duy Ngô Nhĩ có là nạn nhân bị bổ sung trên quy mô lớn tiếp theo?

Dưới đây là toàn văn bài viết trên tờ Diplomat.

***

Khi Trung Quốc làm điều tệ hại nhất, thế giới phải duy hộ điều tốt đẹp nhất.

Sự độc tài và diệt chủng bệnh hoạn của Trung Quốc lại tái diễn. Như đã được đề cập tới trong báo cáo thường niên về nhân quyền Trung Quốc (CECC) của Mỹ (*), Bắc Kinh đã thực thi một chương trình diệt trừ dân tộc thiểu số đối với những người dân tại vùng Tân Cương. Với hơn 1 triệu người “mất tích” vào đầu năm 2018, có thể là vào các trung tâm cải tạo đang nở rộ tại Tân Cương, rõ ràng ông Tập Cận Bình đã được truyền thừa thói quen diệt chủng từ Mao Trạch Đông. Xét rằng Bắc Kinh có khả năng cô lập một nhóm lớn người dân – và lịch sử bạo ngược trên quy mô diệt chủng – chúng ta cần phải cho rằng con số nạn nhân thực thế của tội ác này sẽ cao hơn gấp rất nhiều lần.

() *Xem thêm về báo cáo tại đây:https://trithucvn.net/the-gioi/bao-cao-cua-cecc-tinh-hinh-nhan-quyen-trung-quoc-ngay-cang-xau-di.html

So sánh với dân số 1,4 tỷ người của Trung Quốc, chúng ta có thể cho rằng việc giam giữ 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ, Kazakh, và các nhóm thiểu số khác ở Tân Cương là nhỏ bé. Thực ra thì trong lịch sử, các chương trình tương tự của Mao Trạch Đông đã giết hại và bắt giữ nhiều hơn con số đó rất nhiều. Chính quyền Bắc Kinh vẫn hầu như rất thực dụng, ra quyết định chủ yếu dựa trên việc cân nhắc rủi ro và lợi ích, thay vì kiên quyết tuân theo một phương hướng nào.

Tuy nhiên Hannah Arendt (*) đã dạy cho chúng ta rằng hệ thống của một chính quyền độc tài dựa trên việc bành trướng không thương xót… cho đến khi nó sụp đổ một cách cay đắng và thê thảm. Sự bành trướng này là cả về quy mô lẫn tính tàn ác, cho thấy “tất cả [mọi tội ác] đều có thể” và “tất cả [mọi tội ác] đều được phép”. Sự vô nhân tính này chính là lý do vì sao chúng ta không thể cho phép Trung Quốc hành ác. Dung túng một chút ma quỷ ngày hôm nay thì tương lai ma quỷ sẽ lộng hành. Hơn nữa, gần như không có lý do nào để nhà cầm quyền Trung Quốc phải sợ hãi ở Tân Cương. Họ đang bị hoang tưởng, chúng ta hầu như có thể khẳng định điều này.

(*) Một tác giả nổi tiếng về chủ nghĩa độc tài, bà nghiên cứu về mô hình chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội quốc gia (Đức quốc xã).

Trong quan hệ quốc tế người ta thường kêu gọi cân nhắc kỹ lưỡng quyền lợi, rủi ro và lợi ích đem lại, và đưa ra một kế hoạch, phương tiện, cách thức thực hiện. Nước Mỹ hiện đang sử dụng quy trình này cho việc xem xét quan hệ với Trung Quốc. Nhưng tội ác chống lại loài người thì khác. Cách thức và phương tiện không thể nào thay thế cho đúng-sai [thiện-ác]. Điều đúng đắn không hề dễ làm. Nhưng tại Munich (*), chúng ta đã thấy được rằng việc chúng ta hy sinh các giá trị [đúng đắn] của mình sẽ mang đến điều gì.

(*) Munich, thành phố của Đức: Cuộc diệt chủng Do Thái đã bị các quốc gia trên thế giới lờ đi vì nhiều lý do.

Tờ Washington Post đề nghị các nước yêu cầu Trung Quốc mở cửa Tân Cương cho giới quan sát quốc tế, tuy nhiên đây thuần túy chỉ là yêu cầu hình thức. Nếu chúng ta không sát sao, việc này sẽ chỉ là một thỏa thuận ngầm để sau đó Trung Quốc nghiễm nhiên có quyền thực hiện hành vi xóa bỏ người thiểu số. Và nếu chúng ta không hành động nhanh chóng, việc xóa bỏ người thiểu số tại Trung Quốc sẽ trở thành một việc đã rồi.

Mặc dù nước Mỹ không bao giờ tán thành chính quyền cộng sản Trung Quốc, bởi vì chính quyền đó đã đặt quyền lợi của nó lên trước của người dân, và bởi vì nó đóng vai phản diện trên trường quốc tế; nhưng nhiều năm gần đây chúng ta đã không đặt bất cứ chướng ngại nào đối với quan hệ song phương. Tuy nhiên khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quay lại với nền tảng diệt chủng của nó, liệu nước Mỹ và các quốc gia dân chủ khác có nên tiếp tục hoạt động thương mại bình thường với Trung Quốc?

Về phần của Mỹ, Quốc hội cần phải đưa ra trừng phạt kinh tế nặng nề cho đến khi Trung Quốc dừng chương trình xóa bỏ dân tộc thiểu số. Sẽ không thực tế nếu đồng loạt thực hiện các biện pháp trừng phạt ngay lập tức, nhưng việc thực hiện chúng cũng là một công cụ, để chính quyền Trung Quốc hiểu được rằng sẽ có đau khổ, và sẽ còn tiếp tục có đau khổ. Cũng hy vọng rằng điều đó sẽ khiến Trung Quốc quay trở lại một vị trí đúng đắn hơn.

Sẽ có hàng ngàn lý do để các quốc gia khoanh tay đứng nhìn. Một trong các chiến thuật của Trung Quốc là ngáng trở hành động của các quốc gia đối thủ. Nước Mỹ thì lại có lịch sử phản ứng lẫn lộn không cương quyết đối với các cuộc xóa bỏ dân tộc thiểu số. Chúng ta đã sa sút đến mức đó. Chúng ta sẽ không tấn công Trung Quốc. Nhưng đó không phải là cái cớ để chúng ta quên đi những con người, những bạn bè của chúng ta, cũng không phải cái cớ để chúng ta quên đi điều gì là đúng đắn.

Nếu chúng ta hành động quyết đoán để cho họ thấy cái giá phải trả cho tội ác ngay bây giờ – trong khi nghiêm chỉnh và rõ ràng về khả năng nối lại quan hệ [nếu họ trở nên đúng đắn] – chúng ta có thể sẽ khiến Bắc Kinh bị sốc, và trở thành một quốc gia có lễ độ. Nếu chúng ta thất bại trong việc quyết đoán, chúng ta sẽ cấp chứng chỉ cho độc tài [thực hiện tội ác], một chứng chỉ sẽ khiến chúng ta phải trả giá, phải bò lết để lấy lại phẩm giá của mình. Những người ủng hộ dân chủ và tất cả những ai quan tâm tới tự do cần phải có một mường tượng đạo đức như thế này: Chúng ta là người Duy Ngô Nhĩ, là người Kazakh, người Kyrgyz, người Hồi. Chính quyền Trung Quốc phải hiểu rằng những người mà họ đang nhắm đến để tiêu diệt là người của chúng ta. Chúng ta có thể sẽ không thể cứu được tất cả, nhưng chúng ta sẽ không ngồi nhìn trong khi Trung Quốc tấn công chúng ta. trithucvn.netShared publicly

Ben Lowsen, Chuyên gia về Trung Quốc, Không lực Hoa Kỳ.

Minh Nhật biên dịch

Trọng lú lẩn quá rồi

CÓ LẼ TRONG LÚ QUÁ GIÀ NÊN ĐÃ LÚ LẪN CHĂNG ? VIỆT NAM KHÁC VỚI TRUNG QUỐC- TRƯỚC KHI TẬP CẨU BÌNH BẮT BUỘC QUỐC VỤ VIỆN BÙ NHÌN SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP ĐỂ HẮN TRỞ THÀNH HOÀNG ĐẾ ĐỎ THÌ HẮN ĐÃ BỎ RA MỘT THỜI GIAN DÀI ĐỂ PHÁT TRIỂN KINH TẾ BIẾN TRUNG QUỐC THÀNH SIÊU CƯỜNG THỨ 2 THẾ GIỚI- ĐIỀU ĐÓ ĐÃ TẠO ĐƯỢC NIỀM TIN TRONG LÒNG NHÂN DÂN TÀU DÙ LÀ NIỀM TIN MÙ QUÁNG – TỪ ĐÓ, TẬP CẬN BÌNH ĐÃ CÓ THÊM UY LỰC ĐỂ CỦNG CỐ QUYỀN UY – KHI NHÂN DÂN TÀU ĐÃ ỦNG HỘ HẮN THÌ HẮN MUỐN LÀM GÌ MÀ CHẲNG ĐƯƠC !
TRONG KHI ĐÓ, VN CHỈ LÀ MỘT NƯỚC NHỎ, KINH TẾ LỆ THUỘC HOÀN TOÀN VÀO TÀU CỘNG- THIẾU NỢ TÀU CỘNG VÀ CÁC NƯỚC TƯ BẢN NGẬP ĐẦU- THAM NHŨNG GHÊ SỢ, ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC THÌ CƯỚP ĐẤT, TÀI SẢN CỦA DÂN, NHẤT LÀ MANG TỘI BÁN NƯỚC – CÔN AN THÌ BẮT BỚ, ĐÁNH ĐẬP DÂN TÀN BẠO, ĐẢNG CHÓ SÓI THÌ ĐÀN ÁP TÀN BẠO DÂN OAN- VÀ CÒN NHIỀU THỨ TỆ HẠI KHÁC NỮA KỂ KHÔNG HẾT- BAO NHIÊU ĐÓ ĐÃ KHIẾN NHÂN DÂN CĂM THÙ VIỆT CỘNG ĐẾN TẬN XƯƠNG TỦY – DO ĐÓ NHỮNG TÍNH TOÁN HAY ÂM MƯU CỦA TRỌNG LÚ ĐANG BỊ PHÁ SẢN !
CSVN VÀ SÚC VẬT TRỌNG LÚ LIẾM ĐÍT TÀU ĂN CÚT THÌ CŨNG SẼ TAN NÁT NHU TUONG TÀU THÔI….
TranslateOriginally shared by Thanh PhamVũ ‘nhôm’ bị tuyên thêm 17 năm tù, Trần Phương Bình nhận án chung thân
December 20, 2018

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tin cho hay hôm 20 Tháng Mười Hai, ông Phan Văn Anh Vũ, tự Vũ ‘nhôm’ bị Tòa Án Nhân Dân thành phố ở Sài Gòn tuyên 17 năm tù, trong lúc cựu Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Đông Á Trần Phương Bình nhận án chung thân, trong phiên tòa xử “đại án” xảy ra tại ngân hàng này.

Cáo trạng nói các bị cáo trong vụ án này gây thất thoát hơn 3,600 tỉ đồng (khoảng $153 triệu Mỹ kim) của Ngân Hàng Đông Á.

Như vậy, cộng với hình phạt 8 năm tù ở bản án trước, tổng hình phạt mà ông Vũ “nhôm” bị tuyên là 25 năm tù.

Báo điện tử VnExpress mô tả: “Trong ngày cuối của phiên xử, ông Vũ vẫn giữ vẻ bình tĩnh như những ngày ra tòa trước, song ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng. Ông ta không nói chuyện với lực lượng dẫn giải, cũng không nhìn bất cứ ai.”

Phiên tòa cũng được ghi nhận diễn ra trong tình trạng thắt chặt an ninh.

Báo Zing tường thuật: “Hội Đồng Xét Xử nhận định quá trình xét xử, ông Vũ không ăn năn, hối cãi, chối tội. Tuy vậy, xét vì ông này đã nộp lại hơn 203 tỷ đồng ($8.7 triệu Mỹ kim) để khắc phục thiệt hại, gia đình đông con trong đó có con còn nhỏ nên Hội Đồng Xét Xử xem xét giảm nhẹ hình phạt, nhưng vẫn không thể dưới mức đề nghị của Viện Kiểm Sát để đủ sức răn đe những người muốn có hành vi tương tự. Ông Vũ đang phải chấp hành bản án 8 năm của Tòa Án Nhân Dân Cấp Cao tại Hà Nội, nay lại phạm hình phạt khác nên áp dụng tổng hợp hình phạt.”

Điều khá ly kỳ là theo VnExpress, cũng trong hôm 20 Tháng Mười Hai, Hội Đồng Xét Xử bác ý kiến của ông Vũ và luật sư của ông cho rằng ông Vũ “bị khủng bố tinh thần, sỉ nhục” trong quá trình điều tra, cơ quan điều tra vi phạm tố tụng…

Kết luận này được đưa ra vì các bị cáo khác trong vụ án này “đều xác nhận điều tra viên, kiểm sát viên không có hành vi khủng bố tinh thần, dù có lúc nói lớn tiếng nhưng không có nội dung mạt sát; lời khai tại cơ quan điều tra là đúng ý trí của các bị cáo; cơ quan điều tra có cho bị cáo xem lại lời khai và biên bản đối chất.”

Ngoài án tù, phán quyết của tòa còn buộc thu hồi $13.4 Mỹ kim triệu được ghi nhận là do ông Bình “chiếm đoạt của Ngân Hàng Đông Á và cho ông Vũ vay” và khoản tiền này được xác định là “vật chứng vụ án”.

Cũng theo báo Zing, tòa nhận định trong việc điều hành Ngân Hàng Đông Á, ông Trần Phương Bình “gây thua lỗ mà không tìm giải pháp giải quyết, lại bất chấp pháp luật, thao túng toàn bộ, chỉ đạo nhân viên dưới quyền thực hiện hành vi phạm tội để vụ lợi. Những hậu quả gây ra cho ngân hàng này là không thể khắc phục được”. Vai trò của ông Bình trong vụ này được kết luận là cao nhất “nên cần thiết phải bị tuyên mức án nặng”.

Phiên xử nêu trên được mở từ sáng 27 Tháng Mười Một, khiến truyền thông chú ý vì tòa triệu tập 333 cá nhân, tổ chức có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan, người làm chứng đến tòa. Có khoảng 60 luật sư tham gia bào chữa cho các bị cáo.

Viện Kiểm Soát Tối Cao Thành Phố đã truy tố 26 bị can trong Ngân Hàng Đông Á về tội “Lạm dụng chức vụ quyền hạn, chiếm đoạt tài sản” và tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng”. (T.K.)

Photo
Photo

12/20/182 Photos – View albumShared publicly•View activity

Bộ đội bây giớ bắn dở quá, đến 21 phát đại bác mà chưa giết được thằng họ Tập , thiệt là dở

Bà già đi bộ trên phố, nghe tiếng nổ, liền hỏi tên Công An:
– Tiếng nổ gì thế
– Dạ, tiếng súng đại bác bà ạ! Bắn 21 phát ,ông Tập Cận Bình sang Việt Nam.
-Bộ đội bây giớ bắn dở quá, đến 21 phát đại bác mà chưa giết được thằng họ Tập , thiệt là dở

Photo

Add a comment…no plus onesno shares

Hoa Kỳ mượn nợ TQ làm sao trả đây !!!

Hoa Kỳ mượn nợ TQ làm sao trả đây !!! 

Image may contain: one or more people, text and closeup


Hoa Kỳ lần này tính nước cờ không phải là thấp đâu : Cứ nhìn từ một viên chức cấp thấp , đến dân thuờng cho đến TT Hoa Kỳ , thì số nợ hằng 15 Trillions Dollars (không phải là Tỷ mà là Ức ) với TQ lấy gì trả? Mà nợ TQ thì nó bắt chẹt hoài lấy gì trả? Chưa kể lãi mẹ , lãi con đẻ ra thì….bế tắc là cái chắc !
Nhưng mấy ông CS chỉ khôn vặt và giỏi chém giết nên mù tịt về kinh tế , nhất là cách tính chiến lược tài chính thì sao bằng tụi….Tư bản , nhất là tư bản Mỹ gốc Do Thái?

Vậy nợ nhiều như vậy thì Mỹ sẽ bị TQ qua mặt thành siêu cường sao số 1 sao? Giỡn mặt hoài !

Ở Mỹ , nếu anh nợ Ngân Hàng khoảng vài ba chục ngàn thì anh sợ lắm , không trả nó sẽ xiết nhà , xiết xe , tín dụng bị xấu sau này không làm ăn được ! Nhưng khi nghe ông Tỷ phú Donald Trump mà tiếng là tỷ phú mà nợ như chúa chổm mà vẫn tỉnh rụi thì phải giật mình khi nghe ông ta phán :” Khi bạn nợ cả trăm triệu dollars thì ngân hàng sẽ…..sợ ngược lại bạn ! Lâu lâu ông tỷ phú này lại làm đơn xin mượn thêm vài chục triệu để tân trang lại các sòng bài . Ngân hàng từ chối? Được ! Nếu anh không giúp tôi thêm tiền làm ăn , tôi đành phải khai phá sản ! Tiền nợ mấy trăm triệu xem như….tan chảy như bọt nước ! Thế là phải bấm bụng cho mượn để nó khỏi khai phá sản !

Hoa Kỳ mượn nợ TQ cũng vậy ! Chỉ có cách xù nợ là hay nhất !

Nhưng phải xù làm sao cho quốc tế người ta nể mặt và TQ phải bấm bụng nuốt nhục mà không nói được vì tụi Tư Bản giãy chết này nó đểu quá ! Nợ như vậy mà không trả xu teng nào mà mình lại nợ ngược nó , thế mới đau hơn bị thiến !

Có khó gì đâu , có nhiều cách làm cho tụi Tàu chảy máu Dollars và trôi ngược lại về Mỹ :

1) Anh Tàu giàu có nào ( dù làm ăn đàng hoàng hay tham nhũng ) mà không tìm cách chạy qua Mỹ ! Đạo luật của Quốc Hội Mỹ bèn ra đời đáp ứng ngay nguyện vọng Giấc Mơ American Dream của anh ngay ! Cứ đầu tư $500,000 Dollars để đầu tư trong nước Mỹ là anh được cấp ngay hộ chiếu đi ngay , có Thẻ Xanh Thuờng Trú ngay ! Khoảng chừng 10,000 ông cán bộ tham nhũng Tàu và nhà giàu qua theo lối này thì số nợ 15 Trillions Dollars cũng vơi đi một nửa rồi ! Chưa kể sau khi đến Mỹ làm ăn , mỗi năm phải đóng thuế thu nhập thì lời chán !

2) Chiến Tranh : Đây là cách xóa nợ…hợp pháp nhất mà chả ai than phiền ! Nhưng mình gây chiến để xóa nợ thì….tiểu nhân quá , chẳng quân tử hào hùng cao bồi chút nào ! Nhưng cứ cho các cơ quan tài nguyên môi trường công bố các dữ liệu dầu mỏ ở Biển Hoa Đông , Biển Đông là anh thấy nóng máu rồi ! Tiềm năng dầu khí lớn như thế mà lọt vào tay bọn Rợ Đông Di Nhật hoặc bọn các bọn rợ An Nam , Phi , Mã , Brunei thì nhục quá ! Phải đánh để giành lại thôi !

Các anh cứ đánh thoải mái , tôi không đứng về phe nào ! Nhưng Quốc Hội của tôi thì khác , nó nóng mặt khi thấy các Đồng Minh bị đe dọa thì nó thông qua việc bán vũ khí để phòng thủ các anh là tại….các anh đấy nhé ! Hơn nữa , do anh hung hăng quá thì dân Hoa Kỳ sẽ không hài lòng , do đó Quốc Hội chúng tôi sẽ….giảm nhập khẩu hàng hóa của các anh thì ráng mà chịu ! Ah này ! Quên nói cho anh biết là trước kia chúng tôi đã đẩy Đài Loan ra để các anh chính thức thành đại diện cho Nhân Dân Trung Hoa , nay có thể vì sự hung hăng của các anh , bất chấp luật pháp quốc tế , vẽ bậy vẽ bạ đường lưỡi bò chiếm trọn 80 % Biển Đông , nên chúng tôi cũng phải xem lại tính cách đại diện của các anh ! Đại diện cho dân TQ với 5000 năm văn hóa mà sao cư xử….thiếu văn hóa quá vậy ! Quốc hội của chúng tôi đang ra một dự thảo luật phong tỏa tất cả tài sản của chế độ các anh và sẽ trao lại cho một chính phủ hợp pháp , hợp hiến do dân TQ bầu lên tiền nợ của chúng tôi ! Tôi là Tổng Thống mà cũng chẳng phản đối được dùm cho anh vì Quốc Hội của chúng tôi là do dân bầu lên , nó chả lệ thuộc vào Đảng như Quốc Hội các anh ! Bó tay chấm Com !

3) Ô Nhiễm môi trường : Bậy quá ! Hoa Kỳ giúp các anh trở thành một nền kinh tế thứ 2 thế giới thế mà bây giờ chúng tôi bị thế giới chửi quá xá vì cũng nhúng tay vào sự phát triển kinh tế và đồng thời với sự ô nhiễm kinh hoàng của các anh ! Thôi chắc là không xong rồi ! Chúng tôi phải giảm nhập siêu hàng họ của các anh vì dân chúng tôi nó kỹ lắm : ăn từ con cá , con gà , rau cải… cái gì tụi nó cũng sợ bị nhiễm hóa chất , nhất là hàng hóa đề chữ Made In China thì thua rồi !

Tiền nợ 15 Trillions của các anh hả ! Thế này nhé : Số người dùng hàng họ của các anh tại nước tôi bị nhiễm hóa chất nhiều quá nên chúng kiện cáo tum lum các Công Ty Hoa Kỳ đại diện cho các anh ! Dân chúng tôi thuộc loại ” Ăn mày đứt tay bằng nhà giàu đổ ruột ! ” Lái xe đi đường chỉ đụng nhẹ một tí là bọn dân của tôi nó phải đi khám bác sĩ xem có bị…hậu chấn hay không? Đôi khi trầy xướt có một chút xíu mà tiền Bill khám bác sĩ cũng lên đến khoảng $5000 Dollars là thuờng !

Thức ăn , hàng họ của các anh cái gì cũng bị nhiễm hóa chất ! Hằng trăm con chó , con mèo ăn thức ăn của các anh lăn quay ra chết bây giờ tiền bồi thuờng đã lến đến khoảng 30 triệu dollars rồi ! Anh tạm hoãn chuyện đòi nợ này lại để chúng ta cùng nhau góp sức xoa dịu bồi thường cho mấy thằng dân ương ngạnh của nước tôi cho xong đã ! Cũng xin thông báo là chúng tôi , với sự biểu quyết thông qua của cái Quốc Hội lúc nào cũng xé to chuyện , đã tạm thời ngưng nhập khẩu hàng của các anh cho đến khi có lệnh mới ! Tổng Thống như tôi cũng chả giúp được gì các anh trong lúc này !
Thôi thì cầu xin các Đấng Các Mác , Mao Chủ Tịch phù hộ cho các anh ! VẬY ĐI NHA TẬP