Hiểm hoạ Trung Quốc trong dự án thép Cà Ná

Lê Anh Hùng – Hiểm hoạ Trung Quốc trong dự án thép Cà Ná


Cờ Trung Quốc đã tung bay ở Vĩnh Tân, và sắp tới là Cà Ná? Ảnh: Lê Anh Hùng

Đã có 44 lần xem

Gần một tháng nay, dự án khu liên hợp cán thép Hoa Sen Cà Ná do Tập đoàn Hoa Sen (HSG) đề xuất triển khai tại Ninh Thuận đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của công chúng Việt Nam. Với tổng vốn đầu tư lên tới 10,6 tỷ USD, dự án khổng lồ này đang bị dư luận lo ngại là sẽ trở thành một Formosa Hà Tĩnh mới ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ, nhất là sau khi người ta phát hiện ra bóng dáng Trung Quốc đằng sau dự án.

Về mặt môi trường, dự án đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của cả giới chuyên môn lẫn dân chúng, trong bối cảnh thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra ở Bắc Trung Bộ vẫn còn nóng hổi, nhức nhối, và tiếp tục là một hiểm hoạ lơ lửng trên đầu dân tộc Việt Nam. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi chỉ xin đề cập đến những hệ luỵ về an ninh quốc phòng của dự án đối với đất nước chúng ta.

Vì sao Trung Quốc quan tâm đến dự án thép Hoa Sen Cà Ná

Cà Ná là một khu vực có địa thế hiểm trở, vừa nhỏ vừa hẹp, trước mặt là biển, sau lưng là đồi núi. Quốc lộ 1A chạy qua đây là tuyến độc đạo nối liền Nam – Bắc. Vì thế, chỉ cần một đội quân nhỏ là đã đủ sức chia cắt giao thông Bắc – Nam. Nếu bị tắc ở đây, xe cộ từ phía Bắc vào phải quay trở ra thành phố Phan Rang – Tháp Chàm, cách Cà Ná khoảng 30km, rồi theo tỉnh lộ 27 để đi lên Tây Nguyên; còn xe cộ từ phía Nam ra thì phải quay lại thị trấn Lương Sơn, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, cách Cà Ná khoảng 70km, rồi theo tỉnh lộ 28 để đi lên Tây Nguyên. Nếu Tây Nguyên cũng bị chia cắt nữa thì coi như Việt Nam bị chia cắt thành 2 phần ở đây.

Đặc biệt, Cà Ná còn có cảng nước sâu tự nhiên với độ sâu tới 20m, không bị bồi lắng và hàng trăm năm qua chưa có bão. Đây là địa điểm lý tưởng cho tàu chiến đổ bộ và neo đậu.

Như vậy, về mặt quân sự, Cà Ná là một khu vực cực kỳ xung yếu. Nó là vị trí đắc địa cho cả đội quân nằm vùng lẫn lực lượng đổ bộ từ ngoài biển vào. Nếu kiểm soát được Cà Ná thì khi hữu sự, Trung Quốc chỉ cần kích hoạt quả bom nguyên tử mang tên “bùn đỏ” ở Tây Nguyên, hoặc phối hợp với lực lượng từ bên kia biên giới Campuchia đánh sang, là có thể chia cắt Việt Nam thành hai phần tại khu vực này. Chưa hết, cùng với các căn cứ quân sự Trung Quốc ở Trường Sa, lúc đó Việt Nam còn bị chia cắt cả đường biển.

Trong bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” trênVOA ngày 20/4/2015, chúng tôi đã báo động việc Trung Quốc đã thiết lập được căn cứ ở Vĩnh Tân thông qua việc làm chủ đầu tư 2 dự án nhà máy nhiệt điện là Vĩnh Tân 1 và Vĩnh Tân 3 theo hình thức BOT.

Vĩnh Tân chỉ cách Cà Ná chừng 6km, và cũng là một địa điểm xung yếu về an ninh quốc phòng. Hai căn cứ quân sự trá hình cách nhau chỉ 6km – mức độ nguy hiểm đến thế nào thì có lẽ ai cũng hình dung ra được.

Đặc biệt, vịnh Cam Ranh – lá bài quan trọng nhất của Việt Nam trong chiến lược bảo vệ Trường Sa và Biển Đông – chỉ cách Cà Ná 75km. Nếu kiểm soát được Cà Ná và vùng biển xung quanh, Trung Quốc sẽ dễ dàng uy hiếp Cam Ranh, cũng như tàu bè ra vào vịnh. Ngoài ra, Cà Ná cũng chỉ cách địa điểm đặt Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 1 (xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam) khoảng 20km và Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 2 (xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải) khoảng 50km.

Trung Quốc có thể làm chủ dự án thép Hoa Sen Cà Ná như thế nào?

Một khi dự án được triển khai, Trung Quốc có rất nhiều cách thức hợp pháp để trở thành chủ nhân thực sự của nó. Chẳng hạn, họ có thể mua cổ phần của HSG; ký hợp đồng EPC với chủ đầu tư rồi sau khi thực hiện xong hợp đồng thì lấy giá trị hợp đồng làm vốn góp; cho tập đoàn Hoa Sen vay vốn rồi tiến tới thoả thuận chuyển nợ thành vốn góp; mua cổ phần của đối tác tham gia thực hiện dự án với Hoa Sen, v.v.

Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.
Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.

Với một vị trí vô cùng lợi hại như Cà Ná thì ngay cả khi không trực tiếp tham gia vào dự án thép, Trung Quốc cũng sẽ tìm mọi cách để thâu tóm nó thông qua những cách thức hợp pháp nêu trên. Chủ tịch HSG Lê Phước Vũ từng khẳng định việc sử dụng công nghệ thép của Trung Quốc “không thành vấn đề”, và trong bối cảnh nợ nần đầm đìa như hiện nay thì việc HSG bắt tay với các ông chủ Trung Quốc là một khả năng rất dễ xảy ra. (Xin lưu ý là tháng 6/2015, tập đoàn CISDI của Trung Quốc đã đến Ninh Thuận để khảo sát địa điểm để thiết kế xây dựng tổ hợp thép Hoa Sen Cà Ná, và tháng 7/2015 HSG đã cử người sang Trung Quốc để làm việc với CISDI. Từ năm 2008 đến nay, CISDI đã thiết kế kỹ thuật, lập dự án khả thi, mua sắm thiết bị, và thi công những hạng mục quan trọng nhất của dự án Formosa Hà Tĩnh.)

Bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của công luận, ngay trong ngày Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lên đường thăm Trung Quốc, Bộ Công Thương vẫn lên tiếng bảo vệ dự án thép Hoa Sen Cà Ná. Chưa hết, ngày 13/9 vừa qua, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Phạm Văn Linh còn chỉ thị cho các cơ quan báo chí trong cả nước “dừng phản biện, đưa tin về dự án thép của Tôn Hoa Sen”. Xem ra một đại hiểm hoạ quân sự – kinh tế – môi trường nữa lại sắp lơ lửng trên đầu dân tộc.

* Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

    Lê Anh Hùng – Hiểm hoạ Trung Quốc trong dự án thép Cà Ná


    Cờ Trung Quốc đã tung bay ở Vĩnh Tân, và sắp tới là Cà Ná? Ảnh: Lê Anh Hùng

    Đã có 44 lần xem

    Gần một tháng nay, dự án khu liên hợp cán thép Hoa Sen Cà Ná do Tập đoàn Hoa Sen (HSG) đề xuất triển khai tại Ninh Thuận đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của công chúng Việt Nam. Với tổng vốn đầu tư lên tới 10,6 tỷ USD, dự án khổng lồ này đang bị dư luận lo ngại là sẽ trở thành một Formosa Hà Tĩnh mới ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ, nhất là sau khi người ta phát hiện ra bóng dáng Trung Quốc đằng sau dự án.

    Về mặt môi trường, dự án đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của cả giới chuyên môn lẫn dân chúng, trong bối cảnh thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra ở Bắc Trung Bộ vẫn còn nóng hổi, nhức nhối, và tiếp tục là một hiểm hoạ lơ lửng trên đầu dân tộc Việt Nam. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi chỉ xin đề cập đến những hệ luỵ về an ninh quốc phòng của dự án đối với đất nước chúng ta.

    Vì sao Trung Quốc quan tâm đến dự án thép Hoa Sen Cà Ná

    Cà Ná là một khu vực có địa thế hiểm trở, vừa nhỏ vừa hẹp, trước mặt là biển, sau lưng là đồi núi. Quốc lộ 1A chạy qua đây là tuyến độc đạo nối liền Nam – Bắc. Vì thế, chỉ cần một đội quân nhỏ là đã đủ sức chia cắt giao thông Bắc – Nam. Nếu bị tắc ở đây, xe cộ từ phía Bắc vào phải quay trở ra thành phố Phan Rang – Tháp Chàm, cách Cà Ná khoảng 30km, rồi theo tỉnh lộ 27 để đi lên Tây Nguyên; còn xe cộ từ phía Nam ra thì phải quay lại thị trấn Lương Sơn, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, cách Cà Ná khoảng 70km, rồi theo tỉnh lộ 28 để đi lên Tây Nguyên. Nếu Tây Nguyên cũng bị chia cắt nữa thì coi như Việt Nam bị chia cắt thành 2 phần ở đây.

    Đặc biệt, Cà Ná còn có cảng nước sâu tự nhiên với độ sâu tới 20m, không bị bồi lắng và hàng trăm năm qua chưa có bão. Đây là địa điểm lý tưởng cho tàu chiến đổ bộ và neo đậu.

    Như vậy, về mặt quân sự, Cà Ná là một khu vực cực kỳ xung yếu. Nó là vị trí đắc địa cho cả đội quân nằm vùng lẫn lực lượng đổ bộ từ ngoài biển vào. Nếu kiểm soát được Cà Ná thì khi hữu sự, Trung Quốc chỉ cần kích hoạt quả bom nguyên tử mang tên “bùn đỏ” ở Tây Nguyên, hoặc phối hợp với lực lượng từ bên kia biên giới Campuchia đánh sang, là có thể chia cắt Việt Nam thành hai phần tại khu vực này. Chưa hết, cùng với các căn cứ quân sự Trung Quốc ở Trường Sa, lúc đó Việt Nam còn bị chia cắt cả đường biển.

    Trong bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” trênVOA ngày 20/4/2015, chúng tôi đã báo động việc Trung Quốc đã thiết lập được căn cứ ở Vĩnh Tân thông qua việc làm chủ đầu tư 2 dự án nhà máy nhiệt điện là Vĩnh Tân 1 và Vĩnh Tân 3 theo hình thức BOT.

    Vĩnh Tân chỉ cách Cà Ná chừng 6km, và cũng là một địa điểm xung yếu về an ninh quốc phòng. Hai căn cứ quân sự trá hình cách nhau chỉ 6km – mức độ nguy hiểm đến thế nào thì có lẽ ai cũng hình dung ra được.

    Đặc biệt, vịnh Cam Ranh – lá bài quan trọng nhất của Việt Nam trong chiến lược bảo vệ Trường Sa và Biển Đông – chỉ cách Cà Ná 75km. Nếu kiểm soát được Cà Ná và vùng biển xung quanh, Trung Quốc sẽ dễ dàng uy hiếp Cam Ranh, cũng như tàu bè ra vào vịnh. Ngoài ra, Cà Ná cũng chỉ cách địa điểm đặt Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 1 (xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam) khoảng 20km và Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 2 (xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải) khoảng 50km.

    Trung Quốc có thể làm chủ dự án thép Hoa Sen Cà Ná như thế nào?

    Một khi dự án được triển khai, Trung Quốc có rất nhiều cách thức hợp pháp để trở thành chủ nhân thực sự của nó. Chẳng hạn, họ có thể mua cổ phần của HSG; ký hợp đồng EPC với chủ đầu tư rồi sau khi thực hiện xong hợp đồng thì lấy giá trị hợp đồng làm vốn góp; cho tập đoàn Hoa Sen vay vốn rồi tiến tới thoả thuận chuyển nợ thành vốn góp; mua cổ phần của đối tác tham gia thực hiện dự án với Hoa Sen, v.v.

    Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.
    Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.

    Với một vị trí vô cùng lợi hại như Cà Ná thì ngay cả khi không trực tiếp tham gia vào dự án thép, Trung Quốc cũng sẽ tìm mọi cách để thâu tóm nó thông qua những cách thức hợp pháp nêu trên. Chủ tịch HSG Lê Phước Vũ từng khẳng định việc sử dụng công nghệ thép của Trung Quốc “không thành vấn đề”, và trong bối cảnh nợ nần đầm đìa như hiện nay thì việc HSG bắt tay với các ông chủ Trung Quốc là một khả năng rất dễ xảy ra. (Xin lưu ý là tháng 6/2015, tập đoàn CISDI của Trung Quốc đã đến Ninh Thuận để khảo sát địa điểm để thiết kế xây dựng tổ hợp thép Hoa Sen Cà Ná, và tháng 7/2015 HSG đã cử người sang Trung Quốc để làm việc với CISDI. Từ năm 2008 đến nay, CISDI đã thiết kế kỹ thuật, lập dự án khả thi, mua sắm thiết bị, và thi công những hạng mục quan trọng nhất của dự án Formosa Hà Tĩnh.)

    Bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của công luận, ngay trong ngày Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lên đường thăm Trung Quốc, Bộ Công Thương vẫn lên tiếng bảo vệ dự án thép Hoa Sen Cà Ná. Chưa hết, ngày 13/9 vừa qua, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Phạm Văn Linh còn chỉ thị cho các cơ quan báo chí trong cả nước “dừng phản biện, đưa tin về dự án thép của Tôn Hoa Sen”. Xem ra một đại hiểm hoạ quân sự – kinh tế – môi trường nữa lại sắp lơ lửng trên đầu dân tộc.

    * Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

    • 16x9 Image

      Lê Anh Hùng

      Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

      Lê Anh Hùng – Hiểm hoạ Trung Quốc trong dự án thép Cà Ná


      Cờ Trung Quốc đã tung bay ở Vĩnh Tân, và sắp tới là Cà Ná? Ảnh: Lê Anh Hùng

      Đã có 44 lần xem

      Gần một tháng nay, dự án khu liên hợp cán thép Hoa Sen Cà Ná do Tập đoàn Hoa Sen (HSG) đề xuất triển khai tại Ninh Thuận đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của công chúng Việt Nam. Với tổng vốn đầu tư lên tới 10,6 tỷ USD, dự án khổng lồ này đang bị dư luận lo ngại là sẽ trở thành một Formosa Hà Tĩnh mới ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ, nhất là sau khi người ta phát hiện ra bóng dáng Trung Quốc đằng sau dự án.

      Về mặt môi trường, dự án đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của cả giới chuyên môn lẫn dân chúng, trong bối cảnh thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra ở Bắc Trung Bộ vẫn còn nóng hổi, nhức nhối, và tiếp tục là một hiểm hoạ lơ lửng trên đầu dân tộc Việt Nam. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi chỉ xin đề cập đến những hệ luỵ về an ninh quốc phòng của dự án đối với đất nước chúng ta.

      Vì sao Trung Quốc quan tâm đến dự án thép Hoa Sen Cà Ná

      Cà Ná là một khu vực có địa thế hiểm trở, vừa nhỏ vừa hẹp, trước mặt là biển, sau lưng là đồi núi. Quốc lộ 1A chạy qua đây là tuyến độc đạo nối liền Nam – Bắc. Vì thế, chỉ cần một đội quân nhỏ là đã đủ sức chia cắt giao thông Bắc – Nam. Nếu bị tắc ở đây, xe cộ từ phía Bắc vào phải quay trở ra thành phố Phan Rang – Tháp Chàm, cách Cà Ná khoảng 30km, rồi theo tỉnh lộ 27 để đi lên Tây Nguyên; còn xe cộ từ phía Nam ra thì phải quay lại thị trấn Lương Sơn, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, cách Cà Ná khoảng 70km, rồi theo tỉnh lộ 28 để đi lên Tây Nguyên. Nếu Tây Nguyên cũng bị chia cắt nữa thì coi như Việt Nam bị chia cắt thành 2 phần ở đây.

      Đặc biệt, Cà Ná còn có cảng nước sâu tự nhiên với độ sâu tới 20m, không bị bồi lắng và hàng trăm năm qua chưa có bão. Đây là địa điểm lý tưởng cho tàu chiến đổ bộ và neo đậu.

      Như vậy, về mặt quân sự, Cà Ná là một khu vực cực kỳ xung yếu. Nó là vị trí đắc địa cho cả đội quân nằm vùng lẫn lực lượng đổ bộ từ ngoài biển vào. Nếu kiểm soát được Cà Ná thì khi hữu sự, Trung Quốc chỉ cần kích hoạt quả bom nguyên tử mang tên “bùn đỏ” ở Tây Nguyên, hoặc phối hợp với lực lượng từ bên kia biên giới Campuchia đánh sang, là có thể chia cắt Việt Nam thành hai phần tại khu vực này. Chưa hết, cùng với các căn cứ quân sự Trung Quốc ở Trường Sa, lúc đó Việt Nam còn bị chia cắt cả đường biển.

      Trong bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” trênVOA ngày 20/4/2015, chúng tôi đã báo động việc Trung Quốc đã thiết lập được căn cứ ở Vĩnh Tân thông qua việc làm chủ đầu tư 2 dự án nhà máy nhiệt điện là Vĩnh Tân 1 và Vĩnh Tân 3 theo hình thức BOT.

      Vĩnh Tân chỉ cách Cà Ná chừng 6km, và cũng là một địa điểm xung yếu về an ninh quốc phòng. Hai căn cứ quân sự trá hình cách nhau chỉ 6km – mức độ nguy hiểm đến thế nào thì có lẽ ai cũng hình dung ra được.

      Đặc biệt, vịnh Cam Ranh – lá bài quan trọng nhất của Việt Nam trong chiến lược bảo vệ Trường Sa và Biển Đông – chỉ cách Cà Ná 75km. Nếu kiểm soát được Cà Ná và vùng biển xung quanh, Trung Quốc sẽ dễ dàng uy hiếp Cam Ranh, cũng như tàu bè ra vào vịnh. Ngoài ra, Cà Ná cũng chỉ cách địa điểm đặt Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 1 (xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam) khoảng 20km và Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 2 (xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải) khoảng 50km.

      Trung Quốc có thể làm chủ dự án thép Hoa Sen Cà Ná như thế nào?

      Một khi dự án được triển khai, Trung Quốc có rất nhiều cách thức hợp pháp để trở thành chủ nhân thực sự của nó. Chẳng hạn, họ có thể mua cổ phần của HSG; ký hợp đồng EPC với chủ đầu tư rồi sau khi thực hiện xong hợp đồng thì lấy giá trị hợp đồng làm vốn góp; cho tập đoàn Hoa Sen vay vốn rồi tiến tới thoả thuận chuyển nợ thành vốn góp; mua cổ phần của đối tác tham gia thực hiện dự án với Hoa Sen, v.v.

      Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.
      Dự án Hoa Sen Cà Ná và các căn cứ khác của TQ từ Hà Tĩnh trở vào. Xin lưu ý thêm, Campuchia giờ đã trở thành một căn cứ khổng lồ của TQ, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh.

      Với một vị trí vô cùng lợi hại như Cà Ná thì ngay cả khi không trực tiếp tham gia vào dự án thép, Trung Quốc cũng sẽ tìm mọi cách để thâu tóm nó thông qua những cách thức hợp pháp nêu trên. Chủ tịch HSG Lê Phước Vũ từng khẳng định việc sử dụng công nghệ thép của Trung Quốc “không thành vấn đề”, và trong bối cảnh nợ nần đầm đìa như hiện nay thì việc HSG bắt tay với các ông chủ Trung Quốc là một khả năng rất dễ xảy ra. (Xin lưu ý là tháng 6/2015, tập đoàn CISDI của Trung Quốc đã đến Ninh Thuận để khảo sát địa điểm để thiết kế xây dựng tổ hợp thép Hoa Sen Cà Ná, và tháng 7/2015 HSG đã cử người sang Trung Quốc để làm việc với CISDI. Từ năm 2008 đến nay, CISDI đã thiết kế kỹ thuật, lập dự án khả thi, mua sắm thiết bị, và thi công những hạng mục quan trọng nhất của dự án Formosa Hà Tĩnh.)

      Bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của công luận, ngay trong ngày Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lên đường thăm Trung Quốc, Bộ Công Thương vẫn lên tiếng bảo vệ dự án thép Hoa Sen Cà Ná. Chưa hết, ngày 13/9 vừa qua, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Phạm Văn Linh còn chỉ thị cho các cơ quan báo chí trong cả nước “dừng phản biện, đưa tin về dự án thép của Tôn Hoa Sen”. Xem ra một đại hiểm hoạ quân sự – kinh tế – môi trường nữa lại sắp lơ lửng trên đầu dân tộc.

      * Blog của nhà báo Lê Anh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

      • 16x9 Image

        Lê Anh Hùng

        Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

NGƯỜI VIỆT TÀI GIỎI KHÔNG ?

Người Việt có tài giỏi như chúng ta đang tự hào?

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016 | 23.9.16

Cũng trong bảng xếp hạng “quốc gia tử tế”, Simon Anholt xát muối thêm: “Đáng nói là, các chỉ số như số lượng sinh viên học tập tại nước ngoài, số bài báo quốc tế, số xuất bản phẩm quốc tế, số bằng sáng chế của Việt Nam theo bảng xếp hạng này đều ở mức thấp hơn so với trung bình chung của thế giới”.

Việt Nam xếp áp chót trong bảng xếp hạng các “quốc gia tử tế”. Ảnh: VietNamNet

Người Việt Nam ta có thực là một dân tộc thông minh, với những đóng góp giá trị cho văn minh nhân loại như nhiều người thường tự hào? Lần lại cả lịch sử và hiện tại, câu trả lời khá buồn.

Trước đây, ta thường nghe báo chí nói rằng nhà đầu tư nước ngoài đánh giá rất cao người Việt Nam thông minh, cần cù, khéo tay… và tương lai không xa nữa nền kinh tế Việt Nam sẽ “hóa rồng”, “hóa cọp”.

Những lời có cánh sẽ chắp cho ước mơ của người Việt Nam bay bổng. Nhưng thực tế hiển nhiên và lời nói thật sẽ kéo ta về gần hơn với thực tại.

Một dân tộc thông minh, cần cù, khéo tay lẽ nào lại là chủ nhân của một quốc gia nhận viện trợ rất nhiều? Và là chủ nhân của một quốc gia có đôi lúc “không chịu phát triển” như lời Chuyên gia kinh tế nước ngoài nói với bà Phạm Chi Lan?

Tháng 6 năm 2014, nhà cố vấn chính sách độc lập Simon Anholt công bảng xếp hạng “Good Country Index” (Chỉ số quốc gia tử tế), Việt Nam đứng áp chót bảng xếp hạng 124/125 nước được điều tra (chỉ trên mỗi quốc gia đang chìm trong nội chiến là Lybia).

Đây là chỉ số xếp hạng mức đóng góp của các quốc gia cho thế giới. Và như vậy, Việt Nam chúng ta là một trong những quốc gia có đóng góp tối thiểu cho phồn vinh nhân loại.

Tất nhiên sẽ có những người “phản pháo” Simon Anholt! Người Việt Nam có thể đổ lỗi rằng cơ chế, môi trường khiến chúng ta không thể phát huy hết năng lực của mình. Sẽ biện bạch rằng ở những nước phát triển, người Việt Nam thực sự không kém ai.

Người Việt thành danh tại nước ngoài, tiêu biểu có Giáo sư toán học Ngô Bảo Châu, GS.TS.Hùng Nguyễn (Đại học Sydney ở Australiavới phát minh xe lăn điều khiển thông qua ý nghĩ của con người), Bác sĩ Phạm Hoàng Tánh (Dr. Randal Pham – Chủ tịch Hội Y Bác sĩ Hoa Kỳ đã phát minh ra phương pháp mới giúp những người có bệnh về mắt không phải đeo kính)…

Về chính trị có Philipp Rösler – một người đã từng làm tới Phó thủ tướng của Cộng Hòa Liên Bang Đức… Còn rất nhiều người thành đạt mà do hiểu biết hạn hẹp của mình tôi không biết tên nữa.

Và du học sinh Việt Nam, sinh viên gốc Việt theo học tại Đài Loan, Nhật Bản, Hoa Kỳ, hay Tây Âu rất xuất sắc. Nhưng đấy là ta nói sự thành công vượt bậc của người Việt Nam và so sánh với chính người Việt Nam trong nước.

Vậy còn cộng đồng người Do Thái, Ấn kiều, người Hoa kiều, Myanmar… thì sao?

Cũng trong bảng xếp hạng “quốc gia tử tế”, Simon Anholt xát muối thêm: “Đáng nói là, các chỉ số như số lượng sinh viên học tập tại nước ngoài, số bài báo quốc tế, số xuất bản phẩm quốc tế, số bằng sáng chế của Việt Nam theo bảng xếp hạng này đều ở mức thấp hơn so với trung bình chung của thế giới”.

Và nhìn về lịch sử – nhìn về văn minh, văn hiến hay sức phát triển quốc gia, ta sẽ thấy người Việt Nam hôm nay còn rất nhiều tồn đọng cần vượt qua.

Hãy cứ so sánh Việt Nam trong không gian Á Đông để định vị lại chính mình.

Chữ viết là một trong những thước đo quan trọng của nền văn minh. Trong cuốn “Nguồn gốc gia đình và chế độ tư hữu”, Friedrich Engels cho rằng chữ viết có vần và việc sử dụng chữ để ghi lời văn là bước chuyển qua thời đại văn minh.

Cha ông ta đã vật lộn với Hán tự rồi tạo ra chữ Nôm theo cách phức tạp hóa một thứ chữ vốn rất phức tạp. Chữ Nôm không thành công bất chấp việc những nhà trí thức khoa bảng, những vị minh quân Việt Nam bỏ công theo đuổi hàng trăm năm.

Nhưng ngót 600 năm trước, tại vương quốc Joseon (Triều Tiên), Sejong đại đế nhận ra chữ Hán rất khó học, không thể phổ cập cho bình dân, ông quyết tâm làm ra chữ viết riêng cho vương quốc của mình.

Vượt qua rất nhiều thử thách, cùng các bề tôi tin cẩn, Sejong đại đế đã sáng tạo ra Hangul với bảng chữ cái, nguyên âm và phụ âm. Đó là chữ viết của Hàn Quốc và Triều Tiên hôm nay.

Với Nhật Bản thì sao?

Trong lịch sử Nhật Bản có một giai đoạn mà đặc biệt đáng chú ý. Đó là việc Mạc phủ (tướng quân) nhà Tokugawa thực hiện chế độ Châu Ấn Thuyền (Shuinsen).

Những thuyền buôn Nhật Bản được cấp giấy thông hành (Châu Ấn Trạng) tỏa ra buôn bán khắp Nam Dương (vùng Đông Nam Á theo cách gọi của Nhật Bản).

Tại Việt Nam, những đoàn thuyền buôn Nhật Bản đã góp phần làm nên phố Nhật ở Hội An.

Người Việt Nam không sáng tạo ra chữ viết của mình (hoặc đến giờ chúng ta chưa tìm được những bằng chứng rõ ràng về chữ viết của người Việt cổ), cũng không buôn bán đường biển lừng lẫy như Nhật Bản.

So với Chiêm Thành, với Khmer, các công trình kiến trúc còn đến ngày nay đủ chứng minh các vương quốc này không hề thua kém Việt Nam về trình độ văn minh.

Người Khmer từng có một đế quốc rộng cả triệu km2 trước khi những sức mạnh của người Thái (vương quốc Xiêm – Siam) lan tràn trên bán đảo Indochina. Chiêm Thành đã từng là quốc gia mạnh về buôn bán đường biển.

Và hẳn nhiều người trong chúng ta cũng biết đến Đế quốc Majapahit với nền văn hóa rực rỡ ảnh hưởng đến quần đảo Mã Lai, góp phần quan trọng làm nên Indonesia ngày nay.

Không chỉ là lịch sử mà hiện tại, tương lai đang thách thức người Việt Nam.

30 năm Đổi mới, GDP bình quân đầu người của nước ta tăng từ 86USD/năm/người lên 2.300 USD; từ năm 1989 đến cuối 2015 quy mô kinh tế tăng 32 lần (từ 6,3 tỷ USD lên 204 tỷ USD). Đó là một thành tựu lớn, nhưng đấy là ta tự hào với chính ta.

Sau 30 năm, nhiều quốc gia trong khu vực đã công nghiệp hóa thành công, còn Việt Nam mục tiêu “đến năm 2020, cơ bản thành một nước Công nghiệp” vẫn trở nên xa vời.

Năm 1990, khoảng cách về GDP bình quân đầu người của Việt Nam so với thế giới là 4.000 USD, đến nay đã là 8.000 USD.

Nhìn lại mình một cách chân thực là việc đầu tiên cần phải làm để tiến trình “Hóa rồng”, “hóa Cọp” có thể khởi động thành công. Tự huyễn hoặc, chúng ta sẽ sa lầy trong những cái bẫy tự tạo ngay dưới chân mình.

Tiến trình Hán hóa của Trung Cộng: * Xâm nhập và chiếm “Đất” Việt Nam*

Tiến trình Hán hóa của Trung Cộng:
* Xâm nhập và chiếm “Đất” Việt Nam*Mai Thanh Truyết (Danlambao) – Con đường xe lửa Côn Minh – Lào Cai – Hà Nội: Con đường này đã được khánh thành vào giữa năm 2008. Tuy là con đường Trung-Việt nhưng chỉ cho xe lửa Tàu cộng di chuyển mà thôi vì đầu máy xe lửa Việt Nam không đủ kích thước để sử dụng. Từ đó, hàng hóa lậu và cả người Tàu di dân không cần chiếu khán cũng xâm nhập vào nội địa Việt Nam bằng phương tiện này.

Một thiểu số không nhỏ người Việt, tức con buôn cũng lợi dụng đường xe lửa trên để buôn lậu vì nhiều lợi thế:

– Tránh được hải quan vì hải quan Việt Nam không có quyền hạn gì cả trên “tài sản và phương tiện” của đàn anh nước lớn;

– Con buôn được hưởng nhiều quyền lợi như có hướng dẫn, có “cò” đưa đón để giúp đỡ trong việc mua bán hàng hóa và làm thông dịch;

– Hiện có những lớp huấn luyện “cò” mở ra tại Côn Minh để giúp đám con buôn nầy.

Và dĩ nhiên, đất nước Việt Nam phải gánh chịu nhiều đắng cay qua “con đường tơ lụa Trung-Việt” này. Có thể nói, hầu hết sản phẩm may mặc, đồ chơi, thực phẩm, trái cây, thực phẩm… bị chối bỏ vì chứa hóa chất độc hại ở thị trường Hoa Kỳ và Âu châu đều đổ dồn về Việt Nam qua cửa ngõ nầy.

Từ đó các sản phẩm trên lần lần tiêu diệt sản phẩm nội hóa tạo ra một sự xáo trộn thị trường lao động và giết chết một số kỹ nghệ ở trong nước như may mặc, chăn nuôi, trồng tỉa. Kể từ năm 2008 trở đi, những mặt hàng kể trên ngày càng xâm nhập nhiều hơn vào thị trường Việt Nam và càng xuôi Nam cho đến tận cùng mũi CÁ Mau và vùng Cao nguyên. Một thí dụ điển hình là tại chợ Đà Lạt, hàng may mặc đầy dẫy và được bán với giá rẻ mạt và hầu hết sản phẩm bày bán tại đây đầu mang nhãn hiệu “Made in DaLat” dù có rất nhiều mặt hàng cũng như trái cây hoàn toàn không phải là sản phẩm địa phương. Một chiếc áo gió bán chỉ với giá 15 ngàn đồng, trong lúc một chiếc áo tương đương dệt ở nội địa giá cả không dưới 3, 4 chục ngàn. Chỉ nội cái fermeture cũng đã bán trên dưới 15 ngàn rồi.

Con đường Đông Trường Sơn còn được gọi là xa lộ Trường Sơn hay đường mòn HCM, hay quốc lộ 14 (thời VNCH) chạy xuyên suốt từ Bắc chí Nam từ Quảng Bình trở đi cắt ngang xa lộ số 9 (sẽ nói ở phần dưới), qua Khe Sanh, A Lưới ở địa phận tỉnh Thừa Thiên. Tiếp theo là trị trấn Prao, Khâm Đức thuộc địa phận tỉnh Quảng Nam.

Tiếp tục xuôi Nam, đường nầy xuyên qua nhiều thị trấn của tỉnh Kontum như Đắk Giai, Plai Cầm, Tân Cảnh, Đắk Tô, Đắk Hà và thị xã Kontum. Tiếp đến tỉnh Pleiku gồm thị trấn Phú Hòa, Pleiku, Chu Sè trước khi đi vào địa phận của tỉnh Đắk Lắk xuyên qua các thị trấn Ea Drăng, Ban Mê Thuột, Ea T’ling.

Sau đó, con đường tiếp tục vào địa phận tỉnh Đắk Nông xuyên qua Đák Mil và Nhân Cơ.

Suốt chặng đường xuôi Nam kể trên, những thị trấn trên ngày càng tiếp cận một số lượng không nhỏ người di dân từ Vân Nam qua cũng như hàng hóa và những dịch vụ như nhà cửa, hàng quán, thậm chí những nơi có những địa điểm giải trí không lành mạnh cũng mọc lên như nấm. Xe cộ chở hàng 35 tấn dập dìu ở cả hai chiều. Các cửa hiệu, thậm chí những tên đường hầu hết viết bằng tiếng Tàu.

Đặc biệt hơn hết là thị trấn Nhân Cơ có thể được xem như bị Hán hóa hoàn toàn với trên 20 ngàn nhân công Tàu làm việc cho dự án khai thác Bauxite Nhân Cơ từ năm 2009. Thỉnh thoảng chỉ còn thấy một vài người thiểu số thả bộ dọc theo hay bên đường rực đầy ánh sáng với nhiều đèn màu về đêm nói lên toàn cảnh hoang tàn so với thời xa xưa của 15 sắc dân thiểu số hiện diện trên mãnh đất Hoàng triều cương thở hàng ngàn năm qua.

Cũng cần thêm một chi tiết nhỏ là có thêm một con đường Đông Tây trong nội địa Việt Nam là đường số 27 bắt đầu từ Ninh Thuận (Phan Rang) đã được nối dài đến Nhân Cơ xuyên qua Đà Lạt đã được khánh thành vào năm 2013.

Con đường Tây Trường Sơn cũng cần nêu ra đây với quốc lộ 13 nối liền biên giới Lào với Vân Nam, xuyên qua Sawanakhet đến tận biên giới Cambodia đã được Vân Nam viện trợ và khánh thành vào tháng 12 năm 2008.

Tiếp theo là quốc lộ số 7 tiếp nối xuyên qua Nam Vang và đổ ra hải cảng Sihanoukville, cũng được khánh thành vào cuối năm 2010.

Hai con đường nầy cũng nhộn nhịp không kém đường Đông Trường Sơn với lượng xe vận tải hạng nặng dập dìu chuyển hàng hóa từ Vân Nam ra thế giới qua hải cảng Sihanoukville.

Trở qua con đường Đông Tây chiến lược, đó là con đường số 9 bắt đầu từ Quảng Trị qua Khe Sanh, Schepone, Sawanakhet và xuyên qua địa phận Thái Lan. Để rối cuối cùng dừng lại ở hải cảng Mawlamyine nằm ở phía Tây Thái Lan.

Tóm lại, qua sự phát triển những con đường Bắc Nam qua ngõ Việt Nam, Lào Thái Lan và Cambodia, cũng như việc nạo vét lòng sông Cửu Long từ biên giới Vân Nam đến tận biên giới Cambodia khiến cho tỉnh Vân Nam trong tương lai có thể mạnh dạn tách rời khỏi chính phủ trung ương Bắc Kinh để thành lập Cộng hòa Vân Nam với trọng tâm chuyển hướng phát triển kinh tế quốc gia trong tinh thần kinh tế thị trường và phát triển trong chiều hướng ứng hợp với tiến trình toàn cầu hóa.

Thay lời kết

Đối với Việt Nam, một quốc gia chịu ảnh hưởng nhiều nhất và bị ảnh hưởng lên nhiều mặt, đặc biệt là tiến trình Hán hóa của của Tàu cộng. Mặc dù không còn chịu áp lực của Bắc Kinh, nhưng người Vân Nam (vẫn là một trong 5 chủng tộc chính của TC) vẫn còn ẩn dấu một não trạng là luôn luôn muốn đồng hóa và thôn tính Việt Nam. Não trạng nầy thể hiện ngay từ những ngày lập quốc của Việt Nam.

Ở vào thời điểm nầy, Vân Nam càng muốn tiến hành khẩn cấp những âm mưu Hán hóa vì lý do vừa là sắc tộc (đồng hóa) vừa là giải tỏa áp lực của tình trạng trái thừa gái thiều (tỷ lệ trai-gái 125/100) của tỉnh nầy. Và cho đến hôm nay, có thể nói họ đã gần như đồng hóa người Thượng qua việc khai thác hai công trình Nhân Cơ và Tân Rai và nhiều nơi khác ở tỉnh Đắk Nông cùng sự hiện diện của họ trên Kontum và Ban Mê Thuột qua việc “truy đuổi” các sắc tộc như Bahnar, Jolong, Rongao, và Sirang chạy ẩn trú vào tận rừng sâu và đến tận cao nguyên Bolloven bên Lào.

Tại những nơi trên, những cuộc hôn nhân dị chủng giữa người Thượng và Hán xảy ra rất nhanh qua những khuyến dụ về hàng hóa tiêu dùng, thực phẩm v.v… Những nơi nào có bước chân của họ, thì từ địa hình, địa vật… từ đó, tất cả bộ mặt còn lại của cộng đồng bản xứ đều bị thay đổi hoàn toàn và có thể nói không sợ sai lầm là đã có thêm nhiều thị trấn, thành phố Tàu mới trên vùng đất hoàng triều cương thổ xa xưa của nước Việt.

21.09.2016

Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam

Mai Thanh Truyết
danlambaovn.blogspot.com

Bà Hillary ngã bệnh linh ứng tiên tri của Vanga về Tổng thống Mỹ?

Bà Hillary ngã bệnh linh ứng tiên tri của Vanga về Tổng thống Mỹ?

Bà Hillary ngã bệnh linh ứng tiên tri của Vanga về Tổng thống Mỹ?

Bà Vanga đã từng tiên tri về Tổng thống Mỹ. (Nguồn: Wikipedia/Getty)

Theo tờ Daily Star, những người theo thuyết âm mưu khẳng định rằng ông Barack Obama có thể thiết quân luật để giữ vị trí tổng thống Mỹ nếu các vấn đề sức khỏe buộc bà Hillary Clinton phải từ bỏ cuộc đua vào Nhà Trắng.

Những lời đồn đoán rằng bà Clinton sẽ rời cuộc tranh cử Tổng thống đã nổi lên sau khi xuất hiện hình ảnh được cho là bà ngã quỵ vì viêm phổi trong một buổi lễ tưởng niệm ngày 11/9 hôm Chủ Nhật vừa qua.
Nhiều người cho rằng ông Obama có thể tuyên bố thiết quân luật – dựa vào mối đe dọa khủng bố từ IS – để ngăn cản ứng viên đảng Cộng hòa Donald Trump trở thành tổng thống.
Nếu đây đúng là sự thật, thì những động thái này sẽ linh ứng với một lời tiên tri của nhà tiên tri Baba Vanga rằng ông Obama sẽ là tổng thống cuối cùng của nước Mỹ.
Các nguồn tin cho biết Đảng Dân chủ sẽ tổ chức một cuộc họp khẩn cấp để thảo luận việc đưa người thay thế bà Clinton do tình hình sức khỏe của bà.
Bà Clinton đã hủy các chuyến thăm được lên kế hoạch tới California trong hai ngày tới, và cuộc gặp mặt ở Las Vegas vào thứ Tư cũng chưa được xác nhận.
Với tình thế chỉ còn 56 ngày nữa là đến ngày bầu cử, đảng Cộng hòa có thể sẽ phải vất vả tìm một ứng viên mới. Điều này càng khiến những người tin vào giả thuyết ông Obama là tổng thống cuối cùng của nước Mỹ có thêm cơ sở.
Ngoài ra, thông tin cũng cho biết rằng Quốc hội có thể thay đổi ngày bầu cử theo Điều 2 Hiến pháp.
Nếu tới ngày 3/1 mà các thành viên Quốc hội không đưa ra quyết định, nhiệm kỳ của họ sẽ kết thúc – và có thể sẽ tạo điều kiện cho ông Obama trở thành người nắm quyền tuyệt đối.
Cựu ứng cử viên tổng thống Ben Carson từng dự đoán cuộc bầu cử năm nay sẽ bị hủy bỏ sớm – do sự bùng phát tình trạng hỗn loạn.
Baba Vanga – nhà tiên tri được các tín đồ tin là có tỷ lệ dự đoán chính xác tới 85% sau các lời tiên đoán về vụ 11/9 và sự nổi lên của IS – cũng từng đoán trước rằng tổng thống thứ 44 của nước Mỹ là một người Mỹ gốc Phi. Bà cũng nói rằng ông sẽ là người cuối cùng.
Một số nhà tiên tri Thiên Chúa giáo từng nói rằng họ tin ông Obama sẽ là tổng thống cuối cùng.
“Người canh gác” Nonn Yobiznic của Thiên Chúa giáo – người khẳng định đã nhận được những giấc mơ báo mộng từ Chúa – nói rằng tổng thống thứ 44 của nước Mỹ sẽ đánh dấu sự kết thúc bởi các quốc gia Do Thái như Israel hay Judar đều có 44 vị vua.
Một “nhà tiên tri” khác là Glenda Jackson cho biết: “[Chúa] đã cho tôi thấy rằng nếu người Thiên Chúa giáo không bắt đầu cầu nguyện từ bây giờ… cuộc bầu cử tiếp theo sẽ không diễn ra – nó sẽ bị hoãn lại bởi cái ác sẽ nổi lên.”
Bà nói thêm: “Có những thứ sẽ được an bài và tổng thống sẽ không phải rời nhiệm sở – ông ấy sẽ ở lại.”
Thậm chí các cộng đồng nghiên cứu UFO cũng tham gia cuộc tranh luận này.
Chuyên gia đĩa bay Scott Waring C cho biết: “Nếu Obama là tổng thống cuối cùng, có lẽ nước Mỹ đã quyết định rằng như thế là quá nhiều quyền lực tập trung vào tay một người, và nó cần được lãnh đạo bởi Quốc hội như một khối thống nhất.”
“Điều đó sẽ tốt hơn so với việc chỉ có một mình tổng thống nắm quyền, người có thể sẽ phá luật hay giở thói quan liêu để làm điều mình muốn.”
“Quốc hội nên lãnh đạo nước Mỹ thay vì một mình tổng thống”./.
theo VietnamPlus

VĨNH BIỆT PARIS BY NIGHT… (Trung Tâm Thúy Nga)

VĨNH BIỆT PARIS BY NIGHT… (Trung Tâm Thúy Nga)

maxresdefault

Kính gởi ông Nguyễn Ngọc Ngạn, cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên
Kính gởi cô Marie Tô, ông Paul Huỳnh;

giám đốc Thúy Nga, Paris By Night,
Fax: 0011 1 714 891 9673 / 0011 1 714 636 2955

Kính thưa ông bà,

Chuyến đi Việt Nam vừa qua của tôi đã ghi lại cho tôi một ấn tượng không mấy gì là trong sáng đối với một số nghệ sĩ Việt Nam đang ở đất nước Tự Do như Hoa Kỳ. Với vai trò của một chủ tịch Hội Phụ Nữ Tự Do tại NSW, Australia; Chủ Bút Hội Y Tế Úc Châu, NSW (AVHPA); một vai trò của một người Việt Tự Do ở Úc và một vai trò của một nhà văn tầm thường, tôi cảm thấy mình có bổn phận phải lên tiếng. Và đó là lý do của lá thư này.

Khoảng cuối tháng Tư là tháng mà người Việt hải ngoại của chúng ta lấy đó là thời gian đau buồn và thất vọng, là thời gian của Quốc Hận, thì cộng sản Việt Nam đã cho là chiến thắng và liên hoan. Nên khi tôi nhìn thấy hình ảnh của một vài nghệ sĩ quen thuộc của Paris By Night treo phất phơ giữa đường phố chính của Đà Nẵng, to lớn và rạng rỡ dọc theo hai bên đường, cùng chung vai với những biểu ngữ chuẩn bị cho những ngày liên hoan ăn mừng của họ thì tôi đã sững sờ, hụt hẫng và đau xót cho cả một cộng đồng người Việt Tự Do tại khắp nơi trên thế giới!
imageTôi đã ngẩn ngơ đứng nhìn hình ảnh của Chí Tài và Thanh Hà thật trong sáng và rõ ràng, hình chân dung treo đứng bên những cột cờ dọc bên con đường chính của Đà Nẵng. Hai khuôn mặt quen thuộc của Paris By Night to lớn, thêm Dương Triệu Vũ trong tờ quảng cáo nho nhỏ của một hộp đêm và không biết còn ai nữa không vì tôi cũng không theo dõi rõ lắm những khuôn mặt mới đã làm tôi buồn đau điếng vì không ngờ những nghệ sĩ này lại vô tình và dửng dưng với cộng đồng người Việt Tự Do như vậy! Đã biết là họ có quyền tự do của họ để trình diễn ở bất cứ nơi đâu nhưng tôi thiết nghĩ đã là một người Việt mang danh nghĩa tỵ nạn chính trị, tỵ nạn cộng sản và đã lao đao trên chuyến đường vượt biển tìm tự do, đã từng khó nhọc trong các trại tỵ nạn thì họ không thể nào vô tình và vô ý thức để có thể trở về Việt Nam trong khoảng thời gian 30 tháng Tư để trình diễn như một đóng góp cho công cuộc liên hoan của cộng sản!

image

Những hành động vô ý thức này đã là một cái tát tai thật phũ phàng cho người Việt Tự Do tại hải ngoại. Sự tham gia chương trình liên hoan của các nghệ sĩ này đã làm một trò cười cho đám cộng sản Hà Hội vì rõ ràng là họ đã công nhận chiến thắng của cộng sản chứ không phải đã ngậm ngùi buồn thương cho một Quốc Hận của người Việt Nam Cộng Hoà!!! Tôi không biết là hành động này của họ có phải vì vô tình hay vì cố ý nhưng tôi rất mong mỏi là vô tình nhiều hơn cố ý! Vì oái oăm thay, khi về Saigon vài ngày sau tôi tình cờ ngồi xem chương trình Lam Phương mới nhất của Paris By Night thì lại thấy chính cô ca sĩ Thanh Hà đã nói là mình xuất thân từ trại tỵ nạn nào đó! Quả là mâu thuẩn! Cô ấy đã quên béng cái lý do tại sao cô ấy đã phải là người tỵ nạn rồi! Cô ấy đã quên hẳn tại sao cô ấy đang là một người Việt Nam gốc Mỹ!

image

Tôi mong mỏi rằng với sự lên tiếng của tôi, và tôi cũng sẽ lên tiếng tại cộng đồng người Việt ở Úc, NSW, thì các nghệ sĩ khi đi về Việt Nam trình diễn, nếu còn cho mình là người đã từng tỵ nạn cộng sản thì phải tránh hoàn toàn những thời điểm vô cùng đau thương của Người Việt Tự Do, thời điểm của Tháng Tư để không phải là những người nghệ sĩ sẵn sàng góp mặt và tiếp tay với cộng sản để ăn mưng chiến thắng!

Tôi không buộc họ phải chấm dứt sự trình diễn tại Việt Nam nhưng tôi chỉ muốn nhắc nhở họ ít ra phải có ý thức và bổn phận tối thiểu của một con người mang danh là người Việt Tự Do tại hải ngoại để đừng làm trò cười cho bọn cộng sản Việt Nam. Để không xuất hiện rạng rỡ trên những biểu chương giữa thành phố như một biểu tượng ăn mừng liên hoan với cộng sản mà thôi.

Kính xin ông, bà hãy phổ biến vấn đề này đến các anh chị em nghệ sĩ và mong đừng để họ có những hành động vô ý thức hoặc vô tình như vậy trong tương lai.
Xin thành thật cảm ơn sự chiếu cố của ông, bà và rất mong được hồi âm.

Nay Kính,

TÔN THẤT PHÚ SĨ

Bốn loại gia vị Tàu dân Việt thưởng thức hàng ngày — Banmaihong’s Blog

Rau muống xào tỏi, bò xào hành tây, gà rang gừng, hành phi thơm lừng,… các món ăn hàng ngày của người Việt hầu như đều sử dụng gia vị Tàu, mà điển hình là bốn loại: tỏi, hành, gừng, hành tây.

via Bốn loại gia vị Tàu dân Việt thưởng thức hàng ngày — Banmaihong’s Blog

Nguyễn Phú Trọng – Rắn giả Lươn (1)

Nguyễn Phú Trọng – Rắn giả Lươn (1)

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016 | 19.9.16

TBT Nguyễn Phú Trọng lợi dụng chiêu bài chống tham nhũng để đánh đổ các đối thủ cũ đã coi thường ông ta trong nhiệm kỳ trước với mục tiêu cuối cùng là để BCT khóa 12 luôn mất đoàn kết, nghi kị lẫn nhau, yếu kém, chia rẽ nhằm Nguyễn Phú Trọng ở lại hết nhiệm kỳ và tiếp tục ngồi trên ghế TBT cho tới khi chết.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.  Nguồn: Internet

Thế hệ bạn bè tôi đều tầm tuổi trên dưới 50, đều cùng học với nhau từ nhỏ cho đến thời sinh viên đại học. Giai đoạn giữa những năm 80 và đầu 90 và bây giờ đều có các vị trí ở các bộ, các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp tư nhân vv.. Những người thành đạt như Vũ Đức Đam, sinh năm 1963 (Phó Thủ Tướng Chính Phủ), Trần Tuấn Anh, sinh năm 1964 (Bộ trưởng Bộ Công Thương), Nguyễn Đức Chung, sinh năm 1967 (Chủ Tịch UBND TP Hà Nội). Doanh nghiệp thì như Phạm Nhật Vượng, sinh năm 1968, Chủ tịch Tập đoàn Vin Group, Nguyễn Duy Hưng, sinh năm 1962, Chủ tịch SSI, Nguyễn Cảnh Sơn, sinh năm 1967, Chủ tịch Tập đoàn Euro Window …, thậm chí cao hơn nữa thì như ông Đinh La Thăng, sinh năm 1960, ông Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1961, đều là Ủy Viên Bộ Chính Trị, những lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN.

Cùng rất nhiều anh em bạn bè khác, người thì làm nhân viên văn phòng tại các UBND, tại ngân hàng, tại các tập đoàn, tổng công ty, các bộ, ban, ngành. Cũng có người thì mở quán bán bia bình dân, làm thơ, viết văn, hoặc làm chuyên gia cho văn phòng nước ngoài, vv… Cũng một số thì ra nước ngoài mưu sinh ở khắp nơi trên thế giới và không thấy trở về nữa. Nghe nói ở nước ngoài họ cũng trở thành những luật sư, bác sĩ, cũng có những người làm Nail, phụ bếp, bán hàng rong vv… Nói tóm lại thế hệ của tôi là những người 6x, sinh ra những năm 1960-1969, thời kỳ mà Tố Hữu làm thơ „Đỉnh Cao Muôn Trượng“ của Việt Nam. Tôi giới thiệu qua về thế hệ chúng tôi vì họ bắt đầu làm lãnh đạo hoặc đang làm lãnh đạo hệ thống chính trị và kinh tế Việt Nam bây giờ (tất nhiên những người làm chính trị đều phải vào Đảng CSVN cả,vì không còn sự lựa chọn nào khác …)

8.30 sáng hàng ngày, sau khi đến cơ quan làm việc để điểm danh trình diện lãnh đạo, phần đa lặng lẽ ra quán cafe, ăn sáng, chém gió, tán gẫu, bàn tất cả các chuyện Đông Tây Cổ Kim từ Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư (TBT) ngu nhất gian nhất trong các đời TBT Đảng CSVN, cho đến việc TXT trốn ra nước ngoài bị truy nã có bị oan sai hay không. Thậm chí cho đến việc con bạn gái hôm qua bị đèn đỏ không làm gì được. Tóm lại giới tinh hoa hay hạ tiện lãnh đạo CSVN thế hệ 6x là như vậy: (Có thể nói họ chẳng có lý tưởng gì vì họ đều thấy rõ tổ chức Đảng họ tham gia và phục vụ là mục rữa và lạc hậu. Tuy vậy không tham gia thì không tiến thân được. Thành thực mà nói trong thế hệ 6x này cũng rất nhiều người có tri thức, tài năng, tâm huyết, muốn cống hiến cho đất nước nhân dân.

Nhưng trong chế độ CSVN bây giờ cũng không còn con đường nào khác là tạm làm thằng lưu manh: lưu manh chính trị, lưu manh kinh tế, lưu manh cướp giật, lưu manh đĩ điếm, vv… Tôi cũng là một thằng lưu manh như vậy, không rõ là chính trị hay kinh tế, nhưng chắc chắn là do Nguyễn Phú Trọng và Đảng CSVN đào tạo và biến thành như vậy. Tôi cũng thỉnh thoảng từ Miền Nam ra Bắc công tác, tranh thủ về thăm nhà, bố mẹ, vợ con, rồi tranh thủ chạy ra cafe chém gió với anh em 6x…. Cũng đủ thứ chuyện.

Bây giờ không có điều kiện chém như vậy nữa, đành phải viết thư cho NBG từ Hoa Kỳ nhờ đưa lên Blog của anh.

Việc hôm nay tôi muốn nói với các bạn, các anh chị, người dân ở Hà Nội thông qua Blog NBG: Nguyễn Phú Trọng đã không tôn trọng pháp luật, chỉ đạo báo chí, các cơ quan của Đảng CS, Bộ CA tiến hành tuyên truyền sai sự thật, trái pháp luật, chụp mũ, đổ tội tiến tới truy nã TXT vì mục đích đánh bóng tên tuổi cá nhân, thanh trừng nội bộ, lợi dụng chiêu bài chống tham nhũng để đánh đổ các đối thủ cũ đã coi thường ông ta trong nhiệm kỳ trước. Và mục tiêu cuối cùng là để BCT khóa 12 luôn mất đoàn kết, nghi kị lẫn nhau, yếu kém, chia rẽ nhằm Nguyễn Phú Trọng ở lại hết nhiệm kỳ và tiếp tục ngồi trên ghế TBT cho tới khi chết.

Tại sao tôi nói như vậy. Xin dẫn chứng vài nét chấm phá về cuộc đời và sự nghiệp tiến thân của Nguyễn Phú Trọng trong 20 năm gần đây. Đây là một con người có bản chất háo danh, hám quyền lực, bất tài vô dụng nhưng mưu mô thủ đoạn (Rắn giả Lươn) lừa thầy, phản bạn, lừa đồng chí, anh em, nhân dân cả nước, vô cùng xảo quyệt và bẩn thỉu.

Từ năm 2001 đến 2006 Nguyễn Phú Trọng được nguyên TBT Đỗ Mười cho làm Bí Thư Thành Ủy Hà Nội (từ Giám đốc NXB Sự Thật con con do viết nhiều bài bợ đít Đỗ Mười). Suốt những năm này Nguyễn Phú Trọng thể hiện mình là người lơ mơ, lí luận giáo điều, không có thực tế, vờ vịt nhắm mắt dung túng cho hai cấp dưới trực tiếp là Phùng Hữu Phú Phó BT thường trực thành ủy HN và Hoàng Văn Nghiên Chủ tịch UBND TP HN lũng đoạn các công tác điều hành của TP HN mang đất của nhân dân ra chia nhau bằng nhiều chiêu bài.

Tất cả sự ăn chia tay ba này Nguyễn Phú Trọng đều có phần. Từ Dự án khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính của Vinaconex (ông Phí Thái Bình lúc đó là TGĐ) hay Dự án Ciputra của Tổng Công ty phát triển nhà HN, dự án Linh Đàm của HUD, vv… Ở bất kể dự án nào bộ ba này đều được mua từ 5-10 căn biệt thự. Đặc biệt Nguyễn Phú Trọng là người đứng đầu được mua gấp đôi với giá từ vài trăm triệu đến 1 tỉ đồng 1 căn biệt thự và bán lại từ 5 đến hàng chục tỉ (Nguyễn Phú Trọng tự lý luận là mình mua và bán kiếm lời chứ không phải tham nhũng, tự cho mình giỏi về kinh tế). Tuy ăn chia như vậy Nguyễn Phú Trọng vẫn tìm cách che đậy, gian manh nham hiểm đưa mình thành biệt danh là Trọng „Lú“ đẩy hết sự xấu xa cho hai đàn em là Phùng Hữu Phú và Hoàng Văn Nghiên.

Bản chất của Nguyễn Phú Trọng là gian manh, hám quyền lực, hám tiền nhưng bất tài vô dụng, chỉ giỏi về mưu mô, lừa thầy phản bạn, dùng thủ đoạn chia rẽ cấp dưới và cấp trên để từng bước ngoi lên các vị trí trong Đảng với cái mác là nhà lý luận „Lú“. CSVN còn rất ít người học lý luận Mác Lenin lạc hậu như Nguyễn Phú Trọng. Đây là đặc điểm để Nguyễn Phú Trọng lợi dụng tiến thân. Nguyễn Phú Trọng cố tình tạo thêm hình ảnh mình „Lú“ nhưng là nhà lý luận. Vì các đàn anh cấp trên và các em út CSVN không đề phòng, nên Nguyễn Phú Trọng từng bước ngoi lên trong hệ thống chính trị của CSVN mà không ai để ý (Nguyễn Phú Trọng áp dụng đúng tư duy của Đảng CS là càng lên cao phải tạo ra hình ảnh phải ngu si và không biết gì, đấy là cái áo bên ngoài của họ).

Từ 2006 đến 2010 nhờ dựa vào vỏ bọc lí luận và „Lú“, cộng thêm biếu xén nhiều biệt thự và căn hộ tại Hà Nội của các doanh nghiệp BĐS đã nêu ở trên, được Nguyễn Phú Trọng và thuộc hạ cấp và bán như cho không những người trong BCT, bí thư tỉnh ủy các tỉnh và gia đình họ. Có nghĩa là Nguyễn Phú Trọng đã dùng đất của nhân dân để đi hối lộ các quan thầy, đặc biệt là cho gia đình nguyên TBT Đỗ Mười. Nguyễn Phú Trọng đã một bước nhảy lên tứ trụ, tức là một trong bốn chức mà CSVN mặc nhận là những người đứng đầu đất nước.

Nguyễn Phú Trọng làm CT Quốc Hội, vị trí yếu kém và không có vai trò gì trong tứ trụ. Đứng đầu là TBT, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch nước (như các bạn đã biết chỉ đạo của UBKTTW về vấn đề kỉ luật và cho thôi đại biểu quốc hội của TXT với quốc hội VN đã được quốc hội chấp hành tuyệt đối như thế nào, đây là một tổ chức bù nhìn được Đảng CS dựng lên). Nguyễn Phú Trọng ở vị trí thế cho Nông Đức Mạnh, người đã được thăng chức TBT cùng năm 2006 (về TBT Nông Đức Mạnh, trình độ yếu kém nhất trong các TBT từ khi thành lập Đảng CSVN.

Năm năm ngồi chủ tịch quốc hội, Nguyễn Phú Trọng đóng vai trò bợ đít cho Thủ tướng NTD và TBT Nông Đức Mạnh. Nguyễn Phú Trọng vẫn tiếp tục vận dụng con bài trau dồi lý luận, XHCN thân Tàu, tiếp tục „Lú“, đồng thời thông qua các dự luật, các dự án (đường sắt cao tốc bắc nam) vv… làm bất lợi cho nhân dân, vi phạm nhân quyền, tăng quyền cho quân đội, công an, giảm thiểu các quyền lợi chân chính của người dân trong nước, và vẫn tiếp tục tạo vỏ bọc „Lú“ và lí luận suông. Nhưng thực ra từ lúc này Nguyễn Phú Trọng đã có tham vọng làm TBT, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục âm thầm ôm chân Nông Đức Mạnh bằng cách dựa vào các quan hệ, tay chân cũ tại HN để cấp đất, nhà, quà cáp cho gia đình và những người hầu cận TBT Nông Đức Mạnh.

Đặc biệt giai đoạn này Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện bản chất gian manh với phương pháp, tiêu chí, quan điểm nhất quán của Nguyễn Phú Trọng trong việc ngoi lên chức vụ TBT, đó là nịnh hót và chia rẽ. Ông ta bắt đầu chia rẽ giữa Thủ tướng Ba Dũng và thường trực Ban Bí thư Tư Sang. Một mặt Nguyễn Phú Trọng nịnh bợ Thủ tướng NTD bằng cách cho quốc hội thông qua nhanh chóng các đề nghị của Chính phủ từ nhân sự cao cấp hay các đề án luật, nghị quyết vv… Mặt khác khi gặp Tư Sang thường trực ban Bí Thư thì bợ đít nói rằng chỉ có Tư Sang đã qua Bí Thư TPHCM, Trưởng ban kinh tế TƯ Đảng, thường trực ban Bí Thư mới đủ bề dày để làm TBT được.

Từ đây với kế hoạch này Nguyễn Phú Trọng đã đẩy Ba Dũng và Tư Sang từ những người đồng đội đồng chí, anh Hai Nam Bộ thân thiết thành không đội trời chung, một mất một còn, ở cạnh nhà nhau nhủng không bao giờ chào hỏi nhau (NTD ở nhà số 55, TrTS ở nhà 57 Phan Đình Phùng). Mối bất hoài này đặc biệt được thể hiện qua các bài viết tại trang Quan Làm Báo, Vua Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực để bới móc, chửi rủa nhau như hàng tôm hàng cá vv…). Đây là những dấu hiệu báo cho NTD và TrTS sẽ bị thất bại trong đại hội Đảng kỳ 12. Như chúng ta đã biết trước thềm đại hội 12 của Đảng CS, chúng ta đã chứng kiến cuộc chiến không khoan nhượng giữa Tư Sang, Ba Dũng và một số người nữa giành chức TBT.

Con cáo già gian manh, xảo quyệt, bất tài Nguyễn Phú Trọng đã lừa được hai đàn anh về bề dày công tác NTD và TrTS để mình leo lên TBT. Năm 2011 đánh dấu Nguyễn Phú Trọng leo lên được chức TBT, chức vụ cao nhất mà những ai đi theo Đảng CS đều mơ ước leo tới được. Tuy nhiên Nguyễn Phú Trọng ngồi vào vị trí này do lừa đảo được NTD và TrTS và các chiến hữu của Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải bằng tài năng và uy tín của mình. Do vậy nên suốt thời gian 5 năm này sự gian hùng, nhịn nhục chui qua háng NTD của Nguyễn Phú Trọng đã được NBG Bùi Thanh Hiếu viết trong Đại Vệ Chí Dị với nhân vật Vệ Kính Vương. NBG không gần những nhân vật này như tôi, nhưng với tài năng và góc nhìn từ nhân dân, từ thực tế đường phố, anh đã khái quát được sự suy thoái, tham nhũng và bất nhân của các nhân vật cấp cao CS, dưới hình hài của thời đại nhà Sản trong Đại Vệ Chí Dị.

Tôi chỉ nói thêm về Nguyễn Phú Trọng trong giai đoạn này BCT và Nguyễn Phú Trọng (khóa 11 Nguyễn Phú Trọng là Chủ tịch QH, một trong 4 người đứng đầu) đã thông qua nhiều chính sách về kinh tế vĩ mô, vi mô, tổ chức của Đảng CSVN. Như những năm 2006-2010 BCT giải tán các Ban: Ban Nội Chính TƯ Đảng, Ban Kinh Tế TƯ Đảng, Ban Tài chính TƯ Đảng vv… lúc đó NPT đồng ý nhiệt liệt trong quốc hội, thậm chí Nguyễn Phú Trọng còn bóng gió nói việc giải tán các ban này là do đề nghị của Nguyễn Phú Trọng trong BCT và Ban Chấp Hành TƯ. Về Kinh tế Nguyễn Phú Trọng cùng BCT thông qua chỉ đạo Chính phủ thành lập các tập đoàn Kinh tế nhà nước như Vinashin, Vinalines, PVN, EVN vv… (hậu quả của các quyết định này thì chúng ta đã rõ).

Năm 2011 NPT khi này đã leo được lên chức TBT lại cho thành lập lại các Ban Nội Chính TƯ, Kinh Tế TƯ vv… để chỉ đạo đứng trên pháp luật của Đảng (như trường hợp TXT Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo khởi tố, truy tố, truy nã không cần chứng cớ, không cần pháp luật, coi thường Hiến Pháp, nhân dân cả nước) rồi kết luận các tập đoàn nhà nước bị thua lỗ, sai về mô hình là mình không biết gì, do Chính phủ của NTD chỉ đạo và chịu trách nhiệm.

Tôi nêu các vấn đề trên để mọi người thấy rằng Nguyễn Phú Trọng là một người gian manh thủ đoạn đê hèn thế nào. Nguyễn Phú Trọng đều trực tiếp thông qua và chỉ đạo các vấn đề trên, nhưng khi thất bại thì đổ hết cho đồng chí và cấp dưới. Những năm này như Đại Vệ Chí Dị của NBG đã viết, vì lừa đảo, nhẫn nhục, gây chia rẽ để leo lên chức TBT nên Nguyễn Phú Trọng không có tí thực quyền nào. Nhưng vì bản chất gian hùng, chịu nhục chui háng đã quen, giả ngu âm thầm bày kế, kích động, hứa hẹn NTD, TrTS, NSH, THR, Phạm Quang Nghị sẽ thay mình ở nhiệm kỳ tới (phần sau tôi sẽ viết kỹ NPT đã lừa những ai và lừa những gì để ở lại chức TBT Đảng khóa 12).

Khuyết Danh

Vụ thanh tra nhận tiền tỷ bảo kê: Bắt Phó Chánh Thanh tra giao thông

Vụ thanh tra nhận tiền tỷ bảo kê: Bắt Phó Chánh Thanh tra giao thông

Dân trí Trưa nay 15/9, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Cần Thơ đã bắt khẩn cấp ông Dương Minh Tâm (sinh năm 1980), Phó Chánh Thanh tra Sở GTVT Cần Thơ vì liên quan đến vụ án thanh tra giao thông (TTGT) bảo kê cho xe tải, nhận hối lộ tiền tỷ.
 >> Vụ nhận tiền tỷ “bảo kê”: Điều chuyển nhiều lãnh đạo thanh tra giao thông
 >> 3 thanh tra giao thông nhận hàng tỷ đồng tiền “bảo kê”

Công an thực hiện lệnh khám xét nhà ông Tâm sáng 15/9
Công an thực hiện lệnh khám xét nhà ông Tâm sáng 15/9

Nguồn tin của PV Dân trí cho biết, sáng nay, ông Dương Minh Tâm vẫn đến cơ quan làm việc bình thường. Sau đó, ông này bị cảnh sát mời về cơ quan điều tra làm việc rồi đưa về nhà thực hiện lệnh bắt.

Khám xét nơi ở, làm việc của Phó Chánh Thanh tra giao thông Cần Thơ, cảnh sát thu giữ nhiều tài liệu liên quan vụ án.

Ông Tâm trước đây là Đội phó TTGT tại huyện Thới Lai. Một thời gian ngắn sau, ông Tâm được điều động về làm Đội trưởng Đội Thanh tra giao thông phụ trách địa bàn quận Cái Răng, tiếp theo làm Đội trưởng phụ trách quận Ninh Kiều – quận trung tâm TP Cần Thơ và được đề bạt làm Phó Chánh TTGT hồi tháng 5 năm nay.

Ông Tâm nằm trong nhóm 11 cán bộ thanh tra giao thông vừa bị luân chuyển về văn phòng Sở Giao thông Cần Thơ vài ngày trước. Ông Tâm được cho là một trong những trường hợp có đường thăng tiến nhanh trong ngành giao thông ở Cần Thơ.

Nhà ông Tâm ở quận Cái Răng (Cần Thơ)
Nhà ông Tâm ở quận Cái Răng (Cần Thơ)

Như Dân trí đã thông tin, ngày 16/7, Đội phó Đội Thanh tra giao thông số 3 Lý Hoàng Minh trực tiếp đi thu tiền bảo kê hàng loạt nhà xe hoạt động trên địa bàn quận Ninh Kiều thì bị cảnh sát bắt quả tang. Từ lời khai của Minh, cảnh sát lần lượt bắt giữ Võ Hoàng Anh (Trưởng đội 3) và Đoàn Vũ Duy (Trưởng đội 11) và “cò” bảo kê Nguyễn Văn Cần.

Bước đầu, Hoàng Anh và Hoàng Minh khai đã nhận hơn 3,4 tỷ đồng bảo kê. Trong đó, Cần đứng ra ngã giá chung chi, thu tiền của các nhà xe, doanh nghiệp rồi chuyển vào tài khoản cho hai cán bộ này khoảng 3 tỷ đồng, trong khoảng thời gian từ năm 2014 đến nay. Số còn lại, hai thanh tra giao thông trực tiếp thu riêng. Riêng Đoàn Vũ Duy, cảnh sát đang làm rõ số tiền cán bộ này nhận bảo kê.

Đến nay, cơ quan điều tra xác định có trên 60 doanh nghiệp đã đóng tiền cho nhóm thanh tra giao thông nói trên. Vụ việc đang được Công an Cần Thơ mở rộng điều tra.

Phạm Tâm

ÐÃ QUÊN HAY CÒN NHỚ?

ÐÃ QUÊN HAY CÒN NHỚ?

ông muốn nhận tội và tạ tội thay cho cả đất nước ông khi cần một lý do để đi ra khỏi cuộc chiến tranh đã hết ý nghĩa thì vội vã phủ nhận vinh quang máu xương của đồng minh, trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
Ðài kỷ niệm: ÐÃ QUÊN HAY CÒN NHỚ?
Cuộc Chiến Ủy Nhiệm Buồn .
 Soldierstone Memorial, Rio Grande National Forest Bích Hà , viết ..Chủ Nhật, ngày 28 tháng 8 năm 2016
 
Cho đến nay, đã nhiều người từng biết, từng xem hình ảnh, thậm chí, từng đi qua thắng tích kỷ niệm các anh hùng tử sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến Đông Dương kể từ 1945, một công trình được xây dựng với nhiều tâm huyết, bằng xi măng, đá tảng, sừng sững trong không gian bát ngát của rặng núi Rocky, Colorado.Không có nhiều người chứng kiến lúc nó bắt đầu, cách thức khiến nó nên hình nên vóc, lúc nó hoàn thành sau chặng đường 10 năm, từ cái buổi sáng một cựu trung tá hồi hưu quân lực Hoa Kỳ bước vào cửa tiệm đá của ông Mike Donelson ở Rocky Ford. Đối với dân thể thao thích đi bộ ven núi, khi bất ngờ chạm mắt vào khu tượng đài ở một nơi hẻo lánh, giữa bốn bề cỏ cây tịch mịch, trời đất hoang vu, đã giật mình kinh ngạc vì tầm vóc, kích cỡ của các khối đá hình thành nó, không một chỉ dấu nào về xuất xứ ngoài mấy cái địa danh xa tít mù tắp bên trời Á, những câu danh ngôn bằng nhiều ngôn ngữ (có cả bốn câu thơ trích từ Hoa Địa Ngục của Nguyễn Chí Thiện) chạm khắc bằng tay trên 36 phiến đá tảng màu xám nhạt, to hơn những mộ chí bình thường và đặt rải rác trong chu vi 30 bộ xung quanh tượng đài. Là một bí ẩn lạ thường
 
Tháng 10 năm 2013, một video về tượng đài chiến sĩ trận vong này xuất hiện lần đầu trên YouTube, đã lôi cuốn 66,000 lượt người truy cập vào. Tra cứu tài liệu sở Kiểm Lâm Hoa Kỳ tại địa phương, không thấy bất cứ một thông tin hay chỉ dẫn nào. Vẫn chỉ có những người thích môn thể thao đi bộ xuyên rừng núi tình cờ bắt gặp rồi truyền miệng nhau con đường tới đây theo trí nhớ được trực giác hỗ trợ thay vì bản đồ. Với dân lướt mạng gà mờ, chậm lụt như kẻ viết bài này, phải chờ tới lúc được bạn gởi cho cái link vào Facebook của một đôi vợ chồng Mỹ trẻ mê hiking thì mới biết đến nơi chốn linh thiêng, chạm vào hồn sông núi Việt Nam kia!
 
Hôm trước, người chồng đi rừng cùng vài người bạn, ngẫu nhiên phát giác kiến trúc kỳ lạ này. Khi về lại nhà, anh kể cho vợ nghe. Người vợ hiếu kỳ, muốn được chồng đưa tới tận nơi để “thập mục sở thị.” Người chồng hơi ngần ngại, sợ không tìm ra con đường bọn anh đã đi không chủ ý nhưng chiều lòng vợ, anh chỉ giáo đầu là có thể khó khăn song anh sẽ cố nhớ. Vì lộ trình khá xa, vài chục dặm nên họ bảo nhau dùng xe gắn máy và họ nai nịt áo mũ an toàn rồi lên đường.
 
Qua mô tả của người vợ trên Facebook, con đường mòn trườn lên núi dốc cao, nhiều đoạn gập ghềnh, chật, mấp mô, khó di chuyển, chồng phải lái chiếc xe phân khối to hơn của anh lên trước, tìm chỗ đậu rồi trở xuống, chạy giùm xe của chị và chị lội bộ qua khúc đường này. Đã có lúc họ thất vọng, tưởng không tìm ra dấu lông ngỗng Mỵ Châu thì họ thấy thấp thoáng tượng đài qua rặng cây thưa, không thật sự vĩ đại, chỉ lạ mắt, đứng chơ vơ giữa cái tam giác bằng đá xếp chồng lên nhau, có thể hiểu là ẩn dụ tượng trưng ba nước Việt-Miên-Lào, làm thành bức tường thấp chừng qua khỏi đầu gối. Trên chóp tượng đài bằng phẳng, có một vật trang trí nhìn trong ảnh không rõ, có vẻ là mô hình khẩu bazooka thu nhỏ như đồ chơi. Ở một mặt bia, trên cùng, là hàng chữ  SOLDIERSTONE, hàng dưới là ba chữ “In Memory of” hàng dưới nữa là nhóm chữ dài hơn: LONG WARS LOST and the Soldiers of  dưới nữa là hai chữ VIETNAM tô đậm, nổi bật. Dưới nữa, là hai câu văn xuôi, đọc lên nghe như thơ: “Nếu khóc than mà có thể biến đổi được tiến trình sự việc/thì dòng lệ của tôi sẽ đổ xuống không ngừng cho đến ngàn thu.” Trên mặt phiến đá tiếp theo cùng chiều thẳng đứng, khắc câu: “Still in Death lies everyone And the Battle’lost.” Và phiến đá trước phiến đá cuối cùng để trống, có chữ SACRIFICE, cũng tô đậm.
 
Các từ chọn lựa và câu trích dẫn bằng tiếng Việt chứng tỏ tác giả công trình này rất tinh thông cả hai ngôn ngữ Anh/Việt. Chắc cũng không ai khác ngoài chính tác giả với phần chia sẻ tâm tư bày tỏ niềm hối tiếc khôn nguôi về diễn tiến xảy ra trong cuộc chiến Việt Nam mà tác giả từng hăng say trong nhiệm vụ huấn luyện binh sĩ, thúc đẩy họ cầm súng ra trận để sau cùng, thấy xót đau máu xương đổ xuống cho một lý tưởng hão huyền và một niềm tin khờ khạo. “Sự chết đã vùi chôn mọi sinh linh vào tịch mịch và cuộc chiến đã mất” để chỉ còn lại chữ hy sinh cao quý nhưng vô nghĩa mà nhiều thế hệ người dân nhược tiểu sau này nên lấy làm bài học của thời mạt sử.
 
Giờ đây, người ta đã tìm ra tung tích nhân vật bí mật quyết tâm bỏ công sức, bỏ tiền bạc, bỏ thời gian, thực sự từ năm 1990-1995 (không kể những năm tháng ưu tư về dự án) để xây lên đài tưởng niệm này, ở một địa thế tuyệt đẹp và hẻo lánh trên núi đồi Colorado, ngày đêm chỉ có mặt trời, mặt trăng, tinh tú, mây và gió phủ lên nó ánh sáng, bóng tối, mùi cây cỏ dại khắp xung quanh, xa lánh chốn bụi hồng.
 
Năm 1973, sau 11 năm quân vụ tại Việt Nam, Trung tá lục quân Hoa Kỳ Stuart Allen Beckley về hưu, một năm sau khi cuộc hòa đàm 4 bên nhóm họp tại Paris kết thúc nhằm khép lại cuộc chiến tranh Việt Nam để Mỹ rút chân ra một cách thanh lịch và trong danh dự. Những cái mặt nạ sân khấu nửa đêm về sáng phấn son nhếch nhác, nhìn gần ở góc độ của Trung tá Beckley, tất đoán thấy sự thật chung cuộc. Ông về Mỹ, mang theo nỗi ngậm ngùi tiếc thương các đồng ngũ của ông với nhiều quốc tịch, đã tình cờ gặp nhau, chia nhau một quãng đời với nhiều mơ ước đẹp cho một lý tưởng họ cùng theo đuổi, khác nhau ở chỗ các đồng ngũ ấy, nhất là các chiến hữu Việt Nam của ông, sau khi ông đi rồi, sân khấu chưa thực sự hạ màn, hý viện chưa thật sự tắt đèn, họ vẫn ung dung cống hiến đến giọt máu cuối cùng cho Tổ quốc oan khiên. Họ về đất, *“rải rác biên cương mồ viễn xứ,” và ông trở về quê hương với một cõi lòng đầy thương tích, sống những năm tháng còn lại của đời mình trong ray rứt, không thôi nghiền ngẫm ý nghĩ phải làm một cái gì để sự hy sinh kia được nhìn nhận.
 
Một trong trên 30 phiến đá tại Soldierstone trên có khắc bản dịch sang tiếng Anh bốn câu thơ trích trong Chinh Phụ Ngâm, nguyên tác chữ Hán của Đặng Trần Côn, được bà Đoàn Thị Điểm dịch sang thơ tiếng Việt. Bốn câu thơ trong ảnh tương đương với bốn câu dịch sang Việt ngữ: Hồn tử sĩ gió ù ù thổi, / Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi. / Chinh phu tử sĩ mấy người, / Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn. (Ảnh Grace Hood, Hidden Colorado,KUNC.org)
 
Ông sống ở Texas nhưng gia đình sở hữu đất đai ở Westcliffe, Colorado, nơi rặng núi Rockies là lời gọi chân mây đầy quyến rũ cho những ai từng nghe tên nó. Có lẽ cựu trung tá hồi hưu Stuart Allan Beckley không ngoại lệ khi đi tìm một nơi yên nghỉ thích hợp, xứng đáng với những người chiến sĩ vô danh đã hy sinh mà ông ngưỡng mộ và muốn lịch sử tôn vinh họ với tất cả sự công chính cần thiết.
 
Từng là chứng nhân/nạn nhân gián tiếp của biết bao hệ lụy trần gian xung quanh cuộc chiến, theo ông, đã thua đậm, điều quan trọng đầu tiên ông tâm niệm là phải tránh những tạp âm làm hoen ố một lần nữa linh hồn những anh hùng đã chết cho tình yêu nước, yêu con người và yêu tự do, đã thánh hóa vì sự cao cả ấy. Ông biết một kiến trúc có tính cách riêng tư, của duy nhất một người lính Mỹ vô danh muốn bày tỏ lòng tôn kính đối với những người chiến binh bị lãng quên mà lại muốn được xây lên ở đất công thì không dễ, phải trải qua nhiều thủ tục hành chánh nhiêu khê, phải chịu sự xăm xoi của nhiều cơ quan liên hệ không có mỹ cảm với dự án, ngay cả của nhiều cá nhân không chấp nhận cuộc chiến nên khi thỉnh cầu sự chấp thuận của sở Kiểm Lâm địa phương về địa điểm ông đã cất công tìm kiếm, đã chọn, ông yêu cầu (như một mật ước) không được công chúng hóa, không có điều trần ở quốc hội, không thông báo với truyền thông. Mong muốn tha thiết của ông là sẽ không có nhiều những bước chân hoặc lãnh đạm, hoặc thù nghịch, dày xéo nơi chốn thiêng liêng này mà chỉ có những tâm hồn đồng điệu, nhờ duyên lành đưa đẩy khiến tìm ra viên ngọc quý ông giấu giữa khu rừng rộng tới 1.8 triệu mẫu tây ở quê hương ông.
 
Như một thiên tình sử đẹp cho đến giòng chữ cuối cùng, đơn xin phép của cựu Trung tá Beckley thoạt đầu bị bác nhưng kết quả khám nghiệm y khoa cùng trong năm 1995 bất ngờ cho biết ông bị ung thư và bản án nghiệt ngã này đã làm mềm lòng ông Giám đốc sở kiểm lâm, khiến ông nhanh chóng bật đèn xanh cho dự án.
 
Tượng đài hoàn tất vào tháng 7 năm 2005, theo đúng ý nguyện của người chủ xướng. Ông Beckley khi đó đã quá yếu để có thể tới tận nơi nhìn ngắm tác phẩm của mình và chỉ 4 tháng sau, ngày 5 tháng 11, ông qua đời, lấy cái chết của chính ông thay cho cả nước Mỹ, đền tạ ân tình sâu nặng với những người đã khuất.
 
Một trong những trang thư trao đổi giữa cựu Trung tá Mỹ Stuart Allen Beckley và Mike Donelson, chủ nhân tiệm khắc đá ở Rocky Ford, Colorado. Ông Beckley chiến đấu ở Việt Nam từ 1962 tới 1973. Ông vẫn ước ao xây một tượng đài để tưởng niệm tất cả những người đã từng chiến đấu cho tự do không phân biệt chủng tộc. Nhưng ông qua đời vì bệnh ung thư trước khi Soldierstone, hoàn toàn do tiền túi của ông bỏ ra, hoàn tất vào năm 1995. Ông Beckley đã nhấn mạnh là ông không muốn tên ông ghi khắc ở đâu trên những phiến đá này. “[Tượng đài] này làm cho họ, không phải cho chúng ta,” ông từng nói. (Ảnh Grace Hood, Hidden Colorado, KUNC.org)
 
Năm 2014, dù khó khăn cỡ nào, vẫn có vài du khách đầu tiên đã đến đây, có người kể lại, có người giữ im lặng vì tôn trọng tinh thần người dựng tượng đài nhưng tuyệt đối không một ai chỉ dẫn lộ trình đưa tới thắng tích này. Một hình ảnh bằng ngàn lời nói. Sau này, ông Donelson, chủ nhân tiệm đá ở Rocky Ford, người thợ và cũng là người nghệ sĩ đã giúp ông Beckley thực hiện ước mơ ấp ủ đằng đẵng qua hai thập niên, đã nói về ông Beckley đại ý: “Qua thư từ trao đổi trong nhiều năm trước khi khởi công tượng đài, tôi linh cảm ông ấy có nỗi băn khoăn mãi gậm nhấm tâm can ông như thể có điều gì đó trong cuộc chiến để giờ đây ăn năn.”
 
Theo kẻ viết bài này, ông không làm gì sai cả ngoại trừ sở hữu một trái tim trong trẻo. Nó khiến ông muốn nhận tội và tạ tội thay cho cả đất nước ông khi cần một lý do để đi ra khỏi cuộc chiến tranh đã hết ý nghĩa thì vội vã phủ nhận vinh quang máu xương của đồng minh, trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
 
Đáng yêu thay nước Mỹ vẫn là xứ sở của những giá trị nhân bản, của những công dân biết tôn trọng lịch sử, yêu vẻ đẹp và muốn công lý cho mọi người. Nói như Bill Gates, một đất nước hưng thịnh không chỉ căn cứ vào sản lượng quốc gia mà ở cung cách người dân hành xử trong cuộc sống.  Đôi vợ chồng trẻ trên Facebook đã vượt mọi khó khăn cùng nhau đến chiêm ngắm SoldierStone, kể lại chuyến đi của họ với lòng thành khẩn: “Tôi nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió trong rặng cây. Tôi thở bầu không khí núi, lắng đọng hương rừng và trong giây phút ấy, tôi thề tôi đã nghe tiếng thì thầm Hãy Nhớ Chúng Tôi nhé! Tôi hứa là tôi sẽ nhớ.”
 
Vài bức ảnh cho thấy nhiều bạn trẻ đi xe gắn máy tới đây. Phải chăng gởi gấm tâm huyết của cố trung tá Stuart Allen Beckley đã tới với đúng đối tượng mà ông mong muốn, thế hệ sẽ theo đuổi một cuộc chiến khác, vì Tự Do đã đành mà trước hết, còn vì đồng loại nữa.
 
* TríchTây Tiến, thơ Quang Dũng.
* Tượng đài là những phiến đá granite khắc chữ đơn sơ nhưng trang trọng chồng lên nhau, cao khoảng 10 feet (3m). – (Ảnh Grace Hood, Hidden Colorado, KUNC.org)
Coi trên youtube

Ông Võ Kim Cự lo đồ ăn sạch cho dân

Ông Võ Kim Cự lo đồ ăn sạch cho dân

Củ cải này vừa trắng vừa to giá có 15.000 đồng, cà rốt này xay thành nước uống rất mát, thịt bò ngon và rẻ quá… Mọi người nhanh tay mua hàng đi, đang có khuyến mãi nên giá rẻ!

Đó là những lời mời chào người dân mua nông sản sạch của ông Võ Kim Cự, Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam tại một sự kiện giới thiệu nông sản sạch Việt Nam vào chiều ngày 13/9.

Theo ông Võ Kim Cự, nông sản Việt Nam từ trước đến nay luôn trong tình trạng được mùa mất giá. Theo đó, nó đã kìm hãm động lực phát triển bởi cứ được mùa lại rớt giá và không kích hoạt được sản xuất.

Từ thực tế ấy, liên minh hợp tác xã Việt Nam đã bàn thống nhất với các ban ngành địa phương xây dựng hệ thống tiêu thụ sản phẩm của các thành viên hợp tác xã. Trước hết là ưu tiên sản phẩm trong nông nghiệp, đảm bảo sản phẩm sạch, sản phẩm an toàn đến được tay người tiêu dùng.

Theo đó, hệ thống siêu thị sẽ bán những sản phẩm nông sản được sản xuất an toàn theo tiêu trí không sử dụng hóa chất. Người tiêu dùng chỉ cần quét mã vạch trên mỗi sản phẩm là có thể biết được hết thông tin từ đồng ruộng đến vận chuyển, nơi tiêu thụ…

Ông Võ Kim Cự cho hay, đây là cửa hàng đầu tiên, tiến tới sẽ có hàng trăm, hàng ngàn cửa hàng như thế này trên khắp đất nước và cũng sẽ quản lý theo kiểu này, cũng chất lượng tốt như thế này. Theo đó, trong quá trình làm, nếu liên minh rồi mà các HTX mà làm hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng thì phải loại ra khỏi cuộc chơi, thậm chí xử lý theo pháp luật. Bởi, riêng vấn đề kinh doanh thực phẩm còn cả về vấn đề đạo đức chứ không riêng gì vấn đề kinh doanh vì tiền bạc.

“Chúng tôi còn có ý tưởng, khi đã thiết lập được hệ thống tiêu dùng trong nội địa, đã ổn định và đảm bảo chắc chắn rồi thì mở rộng thị trường ra nước ngoài bởi đây là một lợi thế của một nước nông nghiệp vùng nhiệt đới”, ông Cự chia sẻ.

Dưới đây là hình ảnh ông Võ Kim Cự đứng “rao bán” nông sản sạch:

võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
Trong một sự kiện giới thiệu nông sản sạch Việt Nam, ông Võ Kim Cự đứng “rao bán”, giới thiệu từng mặt hàng nông sản cho khách mua hàng
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạchÔng Cự “rao bán” thịt bò ngon giá rẻ, khuyến khích mọi người mua ngay, hàng không có nhiều
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
Nhiệt tình mời chào mọi người mua nông sản sạch của các vùng miền ở Việt Nam
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
Theo ông Cự, có rất nhiều loại nông sản sạch, ngon từ các vùng miền
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
Người mua có thể truy xuất nguồn gốc qua việc quét mã vạch của sản phẩm
võ kim cự, nông sản sạch, võ kim cự đi bán rau sạch, bán rau sạch
Ông Cự khẳng định, các loại nông sản này đều đảm bảo không sử dụng hóa chất, tuyệt đối an toàn.

Bảo Phương