Máy Bay Khổng Lồ Mỹ “Nuốt” Cả Tàu Ngầm

Máy Bay Khổng Lồ Mỹ “Nuốt” Cả Tàu Ngầm

C-5 Galaxy là một trong những mẫu máy bay vận tải hạng nặng chủ lực của Không quân Mỹ, được ví như một nhà kho di động với tổng trọng tải hàng hóa lên tới 142 tấn.
Đây là sản phẩm của Tập đoàn Lockheed Martin, được thiết kế để chở những kiện hàng ngoại cỡ, phục vụ các sứ mệnh không vận chiến lược liên lục địa.
Chiếc máy bay được thiết kế đặc biệt, mở được cả cửa đầu và cửa sau (đuôi) để tiếp nhận những kiện hàng khủng.
Theo Business Insider, C-5 Galaxy dài 37m, cao 4,1m và rộng 5,8m, cho phép chứa hầu hết các trang bị cơ giới của quân đội Mỹ, gồm cả những vật cồng kềnh nhất. Nó có thể chở được 2 chiếc xe tăng M1A1 Abrams, 6 trực thăng tấn công AH-64 Apache, hoặc 6 xe buýt liên tỉnh, thậm chí cả một máy bay vận tải “khủng” C-130 hoặc một tàu ngầm
“Nhà kho di động trên không” có vận tốc tối đa gần 1.000 km/giờ, có thể bay liên tục gần 4.500km mà không cần tiếp nhiên liệu.
Thêm một số hình ảnh về C-5 Galaxy do quân đội Mỹ cung cấp:
 
 Thanh Hảo
Advertisements

Bài viết “HAY NHẤT TRONG NĂM”


Trước tiên phải bái phục sự can đảm của tác giả cho biết rõ dịa chỉ nhà ở, số điện thoại của tác giả một cách công khai. Thứ hai khâm phục hiểu biết và lý luận thật vững chắc không có một sơ hở nào để bị đánh bại. Qua hai yếu tố trên, tôi đánh giá bài viết “HAY NHẤT TRONG NĂM” (vì không thấy đề năm nào) không những của VN mà của cả thế giới, nhất là THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI NGHÈO. Quí vị nghĩ sao?

Ðọc bài này nghe sướng cái lỗ tai quá. Xin bái phục sự can đảm của tác giả. “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”

Kính gửi: ông Trương Tấn Sang,
Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.

Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Ðịa chỉ: 208 Ðịnh Công Thượng – quận Hoàng Mai – Hà nội.
Ðiện thoại: 0168-50-56-430

Như đã viết trong bức thư trước, lần này, xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Ðề tài mà rất nhiều người đã đề cập. Tiếc thay, do không có thực tế, nên họ chỉ đề cập được 1 cách phiến diện.

1/ Phán xét về mại dâm, chưa có ai cho rằng nó là tốt. Ai cũng cho nó là xấu. Bởi ít nhất, nó chà đạp lên nhân phẩm của người phụ nữ. Tuy vậy, cũng không thể không thừa nhận: Mại dâm là 1 thực tế khách quan. Nó hiện diện ở khắp nơi trên trái đất. Nó có từ xa xưa. Nó tồn tại đến ngày nay và chắc chắn, nó sẽ song hành cùng nhân loại.
Ðừng có mơ cấm được mại dâm. Mại dâm chỉ không có trong xã hội nguyên thủy và trong thế giới của loài súc vật.

2/ Viết về mại dâm, không thể không nhắc đến 2 tác phẩm: Truyện Kiều của Nguyễn Du và Tiếng hát sông Hương của Tố Hữu.
a/ Ở truyện Kiều, Nguyễn Du tố cáo chế độ phong kiến mục nát, suy đồi. Ngay từ “thằng bán tơ” mạt hạng, cũng biết cách câu kết với quan lại, sai nha để ngang nhiên ăn cướp của dân lành. Truyện Kiều không nói rõ, nhưng tôi đoán (rất mong là đoán nhầm), chúng đã ném “2 cái bao cao su đã qua sử dụng” vào nhà Vương viên ngoại, tạo cớ cho “trận cướp đẹp”. Cướp sạch của nổi, của chìm của người ta rồi, chúng vẫn chưa thỏa mãn. Chúng tiếp tục “huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc”, để bắt bớ, đánh đập, tra người, khảo của. Chung cuộc, nàng Kiều dẫu có tài sắc vẹn toàn đến đâu thì cũng phải tự bán mình vào lầu xanh, lấy tiền mà đút lót tiếp cho lũ tham quan vô lại. Chỉ dám mong 1 điều thật nhỏ nhoi: Của thì đã mất rồi, nhưng cha và em được “cốt nhục vẹn toàn”. Xét về đạo lí, sự hi sinh ấy, thật là lớn lao, thật là cao thượng.
Cũng như nàng Kiều, từ xưa tới nay, bao cô gái khác, khi bước chân vào chốn lầu xanh, phải đâu do họ tự nguyện. Xã hội phong kiến vô pháp, vô luân đã dồn họ đến bước đường cùng. Thúy Kiều tuy chỉ là gái lầu xanh. Nhưng từ đầu tới cuối tác phẩm, Nguyễn Du chưa bao giờ mạt sát, khinh bỉ nàng. Ông mô tả nàng có tình cảnh đáng thương và có cuộc đời đáng được thông cảm. Sống trong đống bùn, mà nhân cách vẫn tỏa sáng. Nàng không giống những kẻ đê tiện: Tối chơi gái tràn lan, ngày vẫn lên mặt “Nghĩ mình phương diện Quốc gia”. Sự khinh bỉ nếu có, Nguyễn Du chỉ dành cho chế độ phong kiến suy đồi. Một cách nhìn đầy nhân văn, phải không ông?
b/ Trong truyện ngắn Chí phèo, Nam Cao mở đầu: “Một sáng tinh sương, anh thả ống lươn nhặt được đứa bé mới đẻ xám ngắt, đùm trong cái váy đụp vứt ở lò gạch cũ”… Cuối cùng: “Thị nhìn nhanh xuống bụng mình, và thoáng chợt thấy một cái lò gạch cũ bỏ không, xa nhà cửa, và vắng người lại qua…”. Nam Cao giỏi ở chỗ tuy không trực tiếp nói ra, nhưng độc giả vẫn hiểu: “Ðó là kiếp luân hồi. Chí Phèo này có chết đi, còn nhiều thằng Chí Phèo khác đã chuẩn bị mọc lên thay thế. Ðời không thể thiếu vắng Chí Phèo”.
Với Tiếng hát sông Hương, ông Tố Hữu cũng dùng thủ pháp tương tự. Mở đầu, hiện thực của thời Thực dân, Phong kiến: “Trên dòng Hương Giang” là cô gái với bao nỗi nhục nhã, ê chề khi phải bán thân nuôi miệng… Cuối cùng (nguyên văn trong tác phẩm), ông ta có cách dòng (ngầm hiểu là đã bước sang trang, đã đến “ngày mai huy hoàng”), rồi cũng vẫn lại “Trên dòng Hương Giang”.
Riêng về mặt này, Tố Hữu xứng đáng là bậc tiên tri. “Ngày mai huy hoàng” đã đến, không còn cô gái kia trên sông, bởi cô đã quá già. Thay vào đó, hằng hà sa số những cô gái trẻ khác, mọc lên thay thế. Mại dâm đâu có mất đi trong chế độ CS. Thậm chí nó còn phát triển mạnh mẽ hơn (Khắp hang cùng ngõ hẻm, tìm đâu cũng có), tinh vi hơn (Vì nó biết cách ứng dụng cả công nghệ thông tin) và trắng trợn hơn (Bởi nó ngang nhiên tiếp thị ở ngay ngã 3, ngã 4 đường phố. Thậm chí hành nghề ngay tại gốc cây, sườn đồi)

3/ Thưa ông Chủ tịch, Trời sinh ra con người. Trên cơ thể mỗi con người, có nhiều bộ phận. Mỗi bộ phận, đều có chức năng riêng. Nếu không hoạt động, chức năng ấy sẽ bị suy thoái. Một kẻ, dẫu có mang danh Giáo sư – Tiến sĩ, nhưng đầu óc mà lười suy nghĩ, kẻ đó tất bị lú lẫn, u mê. Mắt mà không tự nhìn đường, cứ đi theo “định hướng” của ai đó, lâu dần sẽ bị thong manh.
Ðổ băng keo vào miệng thiên hạ, sẽ khiến người ta không nói được. Người ta không nói được, khiến ta không phải tranh biện với ai. Không phải tranh biện với ai, lâu dần lưỡi ta sẽ cứng lại. Lúc đó, ta ăn nói giống như 1 kẻ ngây ngô, thiểu năng về trí tuệ. “Ðè đầu cưỡi cổ” thiên hạ, những tưởng mình giỏi giang và lấy làm đắc ý. Ðâu hay: Ngồi trên lưng người khác, chân tay ta lâu ngày không phải hoạt động, cơ của nó sẽ teo đi.
Trên con tàu vũ trụ, do được điều kiện không trọng lượng nâng đỡ, xương của phi hành gia không phải làm việc như bình thường. Lâu dần, nó sẽ bị thoái hóa. Trở về mặt đất, cần phải có thời gian và chế độ riêng để nó phục hồi… Khác gì những tổng công ty, những tập đoàn kinh tế nhà nước. Chúng hoạt động, mà không dựa vào thực lực của mình. Chúng tồn tại, dựa trên sự bú mớm vào ngân sách nhà nước. Trước sau, chúng cũng phải chết. Ðó là những sự thực hiển nhiên.
Tương tự, bộ phận sinh dục của con người, khi già-trẻ; ốm-khỏe có tần suất hoạt động khác nhau. Nhưng nói chung, nếu không được “cọ xát”, dẫu có thủ dâm thì nó cũng vẫn sẽ bị suy nhược. Từ đó, u – xơ – ung – nhọt dễ có điều kiện phát sinh. Nghiêm trọng hơn, “bí hạ (thì phải) phá thượng”. Ối anh sẽ bị suy nhược theo nó. Ðó là thường thức cơ bản của phép dưỡng sinh.

4/ Chẳng cứ Việt nam, nhiều nước khác cũng muốn cấm mại dâm. Liệu họ có đạt được mục đích không? Ta hãy thử xét về mặt đạo lí và qui luật cung – cầu:
a/ Với người đi mua dâm: Xin không nhắc đến “một bộ phận không nhỏ” những kẻ mê tín, chỉ thích đi lùng gái trinh như Lương Quốc Dũng. Cũng không xét đến những những bậc nam nhi, vợ con đề huề, thỉnh thoảng vẫn thích đi ăn vụng như Nguyễn Trường Tô. Ở đây, chỉ xét những trường hợp có nhu cầu thật sự và mong nhận được sự thông cảm của những người, mà tối đến, vợ chồng vẫn còn được ôm nhau ngủ. Chẳng hạn: Có người, vợ chết sớm, để lại cho mình những đứa con thơ dại, kháu khỉnh, thông minh. Tuy còn trẻ khỏe, nhưng tình yêu mãnh liệt với người vợ, đã khiến ông ta không muốn đi bước nữa. Ông ta ở vậy để nuôi con. Bởi, chúng là kết tinh tình yêu của họ. Thỉnh thoảng, ông ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?
Tôi có quen 2 người cao tuổi. Vợ họ bị ốm liệt giường hàng chục năm trời. Họ dịu dàng chăm sóc vợ. Không hề có một lời phàn nàn, cáu gắt trong chừng ấy năm trời. Họ cũng chẳng ngó ngàng tới bất cứ một người nào khác giới. Nhân cách, tình yêu của họ thật đáng ngưỡng mộ. Trên thế gian này, hỏi có mấy người được như vậy. Ðặt giả thiết: Thỉnh thoảng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có được coi là chính đáng và có nên thông cảm không?
“Tốt mái, hại trống” câu này ai cũng biết. Chắc chắn, ông cũng quen nhiều bà quan chức. Họ ăn lắm, tẩm bổ nhiều, béo như con trâu trương. Gia đình họ, nếu sống thủy chung, ông chồng “má hóp đít tóp” là điều chẳng phải nghi ngờ. Ngược lại, có những ông chồng khỏe đến phát sợ. Có thể “nhất dạ, ngũ giao…”. Vợ khỏe cũng chẳng chịu nổi, kể chi đến những bà hom hem, bệnh tật. Thế nên, ngày xưa có bà phải tự nguyện “tay bưng trầu, đầu đội lễ” đi hỏi vợ lẽ cho chồng. Mong sao có người, đêm đến nó đỡ đần cho. Nay, làm gì có chế độ đa thê. Không đưa tiền cho người ta đi xả bớt ra, kẻ bị thiệt thòi chính là bà vợ. Nhu cầu ấy, đành rằng là không chính đáng, nhưng có nên thông cảm cho bà vợ của ông ấy không?
Những người nước ngoài sang công tác lâu dài ở Việt nam, do điều kiện, họ không thể mang vợ con theo được. Họ khỏe mạnh, họ có tập quán thoáng đãng về tình dục. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?
Có người thiệt thòi toàn diện: Không bảnh trai, văn hóa lùn, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn. Không cô gái nào chịu lấy anh ta làm chồng. Nhu cầu kia rõ ràng là vẫn có. Thỉnh thoáng, anh ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?
Có những chàng trai, do phấn đấu cho sự nghiệp, nên họ lập gia đình muộn. Họ không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với bạn học. Không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với “con thày-vợ bạn-gái cơ quan”. Họ cũng không muốn “nhịn” quá lâu. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?
Còn nhiều và rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhưng sợ phải làm mất thì giờ quý báu của ông, nên tôi không tiện kể thêm.
b/ Với người đi bán dâm:
Thưa ông, tôi có mở quán Karaoke và Xông hơi tại 544 đường Láng – Ðống đa – Hà nội. Dĩ nhiên, trong quán của tôi không có dịch vụ mại dâm. Do đặc thù công việc, tôi phải tiếp xúc hàng ngày với các cháu nhân viên. Xin khẳng định với ông: Không có cháu nào cảm thấy hãnh diện, khi phải làm cái nghề này. Phải đi làm, bởi không có con đường nào khác. Tôi kể ông nghe một trường hợp:
Cách đây hơn chục năm, có 1 cháu đến làm việc ở chỗ tôi. Cháu nó không đẹp, ăn mặc lại giản dị. Nhưng nhiều người thích nó. Ai rủ đi ngủ, cháu cũng đi. Lạ nhất là: kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cháu không hề đua đòi, chưng diện.
Tò mò, tôi có hỏi cháu. Nó khóc, rồi dẫn tôi về thăm nhà. Ðến nơi, tôi bàng hoàng. Nhà nó nghèo. Bố mẹ đã già yếu, lại bệnh tật. Các em đã đông, lại còn nhỏ. Nhà cửa, trước kia chỉ là mái lều tranh xiêu vẹo. Ruộng đất không có. Là chị cả, cháu cam chịu hi sinh thân mình, để cứu cả nhà. Cháu nghiến răng xác định: Ra Hà nội để kiếm tiền. Bao nhiêu tiền kiếm được, cháu đều gửi về quê. Trước hết, cho tất cả các em được đi học. Còn lại, để bố mẹ làm ăn và xây được căn nhà cấp 4. Ðối với gia đình cháu, đó là mơ ước, tưởng như không bao giờ là hiện thực. Chuyện của cháu, chỉ bố mẹ biết. Nhưng, khác hẳn với thái độ của những người CS các ông. Họ luôn ân hận, xót xa vì mình không giỏi, nên con cái phải chịu khổ. Sau này, khi nhà cháu đã qua được bước khó khăn, cháu bỏ nghề. Lập gia đinh, cháu lấy người chồng biết rõ và thông cảm với hoàn cảnh của cháu. Về nhà chồng, cháu không có của riêng tư chìm nổi. Trước khi ra đi, cháu nó khóc và nói với tôi: “Con xin vĩnh biệt bố”. Tôi hiểu, mình không được phép khuấy động cuộc sống riêng tư của cháu và sẽ tốt hơn, nếu để quá khứ đau buồn, nó chìm vào quên lãng.
Ông ơi, nhân cách của những CON NGƯỜI ấy, có xứng đáng được ta tôn trọng? Thúy Kiều có vĩ đại bằng cháu không? Ðứng trước cháu, tôi có cảm giác, mình bị lùn đi. Còn ông, ông thấy thế nào?

5/ Bây giờ, với tư cách là người đứng đầu đất nước, xin ông trả lời công khai cho người dân chúng tôi: Các ông luôn gào thét, đòi để “đảng CS được lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” xã hội Việt nam. Các ông lãnh đạo kiểu gì, mà bao nhiêu nam thanh, nữ tú của chúng ta thất nghiệp. Họ không thể kiếm tiền, để nuôi sống được chính bản thân mình. Nói chi đến gia đình. Không có tiền, đói các ông có cho họ ăn không? Không có tiền, con cái của họ có được các ông cho đi học không? Không có tiền, ốm đau các ông có cho họ được đến bệnh viện không? Không có tiền, lại thất học và vô nghề nghiệp, các ông có bố trí được công ăn việc làm cho họ không?…
Tất cả các câu hỏi trên, đều có chung câu trả lời. Ðó là “Không”. Là người Việt, ông Chủ tịch không thể không biết câu này “Bụng đói, đầu gối phải bò”. Ðường cùng, các cháu đành mang cái “vốn tự có” ra mà kiếm ăn. Không sung sướng gì đâu, nhục nhã lắm, ông ạ.
Những người CS các ông, quả thật là lũ bất tài, vô dụng. Làm lãnh đạo, mà không lo được cuộc sống tối thiểu về ăn mặc, khám chữa bệnh, học hành, công ăn việc làm cho người dân. Khiến rất nhiều cháu gái, chúng nó phải đi bán thân (18.000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm; còn Bộ Lao động – thương binh & Xã hội ước tính năm 2013 có 33.000 gái mại dâm, đó là không thèm thống kê ở 2 địa bàn trọng điểm Quất Lâm, Ðồ Sơn). Lẽ ra, người phải ân hận, phải xấu hổ là các ông, là đảng CS. Ðã không biết xấu hổ, lại còn nhâng nháo lên mặt đạo đức khi ra lệnh cấm mại dâm. Ðể mà đổ lỗi, cho rằng mại dâm là tàn dư của chế độ cũ (Chế độ, mà nó sụp đổ cách đây có nhõn 4 chục năm); cho rằng, các cháu phải đi bán thân, bởi chúng nó hư hỏng, lười lao động và thích ăn chơi. Ông Chủ tịch và các quí bà to mồm, ăn no, rửng mỡ ở hội Phụ nữ VN, ở bộ Lao động – Thương binh và Xã hội có hình dung ra kịch bản này không: Khi các ông cấm riết, các cháu làm nghề mại dâm trên toàn quốc, chúng nó kéo về trụ sở hội Phụ nữ và trương biểu ngữ: “Nhiệt liệt hoan nghênh nhà nước cấm mại dâm (chúng nó hoan nghênh thật lòng đấy, ông ạ) – Xin hãy bố trí công ăn việc làm cho chúng tôi – Nếu không được, hãy nuôi chúng tôi – Nếu không nuôi được chúng tôi, hoặc mặc kệ để chúng tôi đi bán dâm; hoặc các ông, các bà hãy từ chức đi, để chúng tôi bầu những người có tài, có đức lên làm thay – Họ sẽ lo cho chúng tôi”. Lúc đó, các ông, các bà sẽ “xử lý” như thế nào?

6/ Ông ạ, đã có ai nói với ông về những sự thật này chưa:
Nhiều phụ nữ, trẻ em Việt ở độ tuổi vị thành niên, bị gạ gẫm, rồi bị đem bán vào các động mãi dâm ở Campuchia, ở Ma cau…? Nhiều phụ nữ Việt bị bắt cởi trần truồng, cho mấy thằng Ðại Hàn, Trung Quốc, Ðài Loan ngắm nhìn, sờ mó để tuyển… “vợ”? Có phụ nữ Việt bị đặt trong lồng kính để bán đấu giá tại Mã Lai; bị rao bán công khai trên bích chương tại Ðại Hàn? Nhiều phụ nữ lấy chồng Hàn Quốc, Ðài Loan đã bị đánh đập, bị hành hạ, bị giết. Nhưng, tỉ lệ này còn thấp và ít rủi ro hơn so với lấy chồng Trung Quốc. Tình trạng lấy chồng Trung Quốc, sau đó bị ngược đãi, bị làm vợ tập thể, bị sang tay và vứt ra đường khá phổ biến.
Cuối năm 2013, ba cô dâu Việt Nam là Tô Thị Hà, Trịnh Thị Hoa, Mai Thị Sư được điều trị tại Bệnh viện thần kinh thành phố Phúc Châu, tỉnh Kiến Phúc (chắc là Phúc Kiến) – Trung Quốc. Cả ba người đều là nạn nhân của lấy chồng Trung Quốc. Họ bị đày đọa nhiều năm, cho đến khi thân tàn thì bị đuổi ra khỏi nhà… Có nhiều trường hợp bị đẩy vào động mại dâm, bị khai thác như súc vật cho đến khi bệnh tật, bị chết hoặc điên dại.”. Báo Dân trí ngày 18/01/2014 đưa tin: “Sự sỉ nhục nhìn từ những cô dâu bị giết”.
Nhân phẩm người phụ nữ Việt xuống cấp. Họ chỉ như một món hàng, bị bọn ngoại quốc, công khai giày vò, làm nhục. Tại ai? Ðó không phải là quốc nhục, thì đối với những người CS, cái gì đáng bị gọi là quốc nhục? Trước thực trạng ấy, với tư cách là nguyên thủ Quốc gia, ông có thấy nhục nhã và xấu hổ không?
Ra ngoài đường thì so vai, rụt cổ, im thin thít, chẳng dám ho he – thể hiện sự hèn hạ vô cùng. Về đến nhà, múa gậy vườn hoang, tỏ rõ bản lĩnh anh hùng nơi xó bếp. Thần dân trông thấy, họ khinh bỉ mãi không thôi. Ðó là nói về tư cách của lũ đê tiện, “khôn nhà dại chợ”.

7/ Cứ coi các cháu phải đi bán dâm, chỉ là đồ chơi trong tay những thằng đàn ông. Xin hỏi ông:
Làm đồ chơi trong tay con trai Việt và làm đồ chơi trong tay bọn đàn ông ngoại quốc, đằng nào đỡ nhục nhã hơn? Không dám mơ có lầu son, gác tía để hành nghề như nàng Kiều. Làm đồ chơi trong nhà nghỉ kín đáo và ngồi vạ vật bên đường, đằng nào làm cho nhà nước đỡ xấu mặt hơn?
Không thể cấm được mại dâm. Vậy, hợp pháp hóa mại dâm + chăm sóc sức khỏe cho các cháu và để mại dâm lén lút, tự phát nguy cơ truyền nhiễm bệnh tật cao, đằng nào nhân đạo hơn?

8/ Tiếp xúc với những thứ chướng tai, gai mắt nơi nhà hàng, tôi không hề thích. Chính vì vậy, tôi và gia đình đầu tư vào làm thủy lợi, vào trồng trọt, vào chăn nuôi. Ai ngờ, tôi bị chính quyền CS đủ cả 4 cấp: Xã – Huyện – Thành phố – Trung ương câu kết với nhau lừa đảo, cướp đoạt trắng tay hơn chục tỉ VND. Mĩ miều, thì nói là “cả hệ thống chính trị” nhà các ông. Còn dân gian, đơn giản hơn nhiều. Chúng tôi nói rằng: “cả lò cả ổ” nhà các ông là 1 lũ khốn nạn, một lũ cướp ngày. Ông Chủ tịch có cách gọi nào khác, “đẹp” hơn để thay thế không?

9/ Thưa ông Chủ tịch, sau khi đọc những loạt bài của tôi, có 1 bác nào đó quan tâm, gọi điện hỏi tôi có bị cơ quan an ninh làm khó dễ gì không?
Câu trả lời là chưa. Cứ như thể, chưa bao giờ có những bài như thế. Lí do thật đơn giản. Ðơn từ đòi tiền, tôi gửi các ông nhiều lần, nhiều cấp trong hơn chục năm rồi. Nhưng, chính quyền CS của các ông vẫn giả câm, giả điếc. Ðể tránh tiếp xúc, các ông học những con chuột cống, chui sâu vào trong hang. Bị hun bao nhiêu là khói, nhưng với bản lĩnh cao cường, các ông vẫn chưa chịu chui ra. Bởi, chui ra tiếp xúc là phải nói đến chuyện trả tiền. Ðối với các ông, thà bị nghe chửi, thà bị người khác hạ nhục, thậm chí bị chết vì ngạt khói, còn hơn là phải trả lại những đồng tiền ăn cướp.
Ðây cũng là nét “đặc thù” rất riêng về Nhân quyền của chính quyền CS Việt nam.
Tôi tin lần này, lượng khói mà tôi quạt vào hang vẫn chưa đủ “đô”, nên các ông chưa chịu chui ra đâu. Các ông vẫn coi như không có nó và hiển nhiên, các ông sẽ không sờ mó đến tôi cũng như cửa hàng của tôi. Về việc này, xin cảm ơn ông Chủ tịch trước. Nhưng, những lần sau, lượng khói sẽ tăng lên. Không chịu được thì hãy bò ra. Ðừng cố thủ. Chết, uổng.
Lần sau, xin hầu chuyện ông Chủ tịch với đề tài “Dưới giác độ của nền văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa CS ở Việt nam, những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó”. Ðề tài này, cũng không đến nỗi khô khan lắm đâu. Nội dung của nó, tuy hơi dài, nhưng “Cơm ngon, (thì hãy) ăn làm nhiều bữa”. Lo gì. Ông có muốn nghe không? Có muốn cử những tay lí luận hàng đầu của đảng CS vào tranh biện công khai và thẳng thắn không? Xin ông: Chớ có cho đội ngũ Dư luận viên dốt nát cộng với mớ lí luận cùn nhập cuộc và nhớ đừng có dùng bạo lực như lũ khùng điên. Bọn chúng, khi đuối lí, chỉ có mỗi một cách, đó là giơ nắm đấm lên. Ðừng học lũ mất dạy đó, ông ạ.

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân

QUÝ VỊ CÓ THẤY THƯƠNG BINH VIỆT CỘNG CỤT 2 CHÂN KHÔNG ?

24130000_1679796268699742_5323731145264845561_n
Hôm nay tình cờ Tôi gặp một người đi bộ đội sang đánh nhau ở Campuchia năm 1979 , mà bọn cộng sản mị dân gọi là làm nghĩa vụ Quốc Tế . Anh ta là Thượng Sĩ trung đội phó bộ đội , Anh ta nói rằng bọn cộng sản rất ác , Anh em tụi tôi bị thương cụt một chân thì nó để riêng và cụt hai chân nó để riêng , đến khi máy bay lên tải thương thì thành phần cụt hai chân chúng chở đi thủ tiêu hết , lính của tôi ba đứa trúng mìn con Cóc đều cụt hai chân , chính Tôi là người khiêng ra máy bay . Vậy mà cho tới 10 năm sau Tôi đến nhà chúng nó thăm thì gia đình vẫn không biết sống hay chết ? Rồi Anh ta hỏi tôi rằng : Anh thấy thương binh của bộ đội cộng sản có ai cụt hai chân không ? Vì chính sách của nó , khi bộ đội bị thương Cụt hai chân là thủ tiêu luôn , vì chúng nó không muốn phải mang hậu quả sau nầy .

VC sửa Tiếng Việt: Xoá văn hoá Việt để thôn tính và tiêu diệt dòng giống Việt!

KHÔNG NGHE KHÔNG THẤY VÀ KHÔNG LÀM THEO LỜI CỦA BỌN VGCS BÁN NƯỚC BUÔN DÂN
VC sửa Tiếng Việt: Xoá văn hoá Việt để thôn tính và tiêu diệt dòng giống Việt!
Đất nước VN chúng ta lúc này đang quá đa đoan, người dân như sống trong dầu sôi lửa bỏng với bao nhiêu chuyện sinh tử, mọi người đang điên đầu vỡ óc, lại thêm một anh chàng “thiến sĩ” CS lên cơn điên bất tử, đề nghị sửa đổi chữ Quốc Ngữ, là loại văn tự duy nhất của VN đã tồn tại từ thế kỷ 17, cách đây hàng 400 năm, khiến cả nước rối loạn!
 
Chữ Việt được hình thành do công lao của Đức Giám Mục Bá Đa Lộc và nhiều Giáo Sĩ Công Giáo từ Tây Phương sang VN truyền đạo thời đó, đã dày công nghiên cứu, sáng chế, tu chỉnh, hệ thống hóa cho dân ta có một loại chữ viết riêng, để tách ra khỏi ảnh hưởng nặng nề của văn hóa Tàu chệt. Và cho đến nay, chúng ta đã sở hữu được một kho tàng văn học vô cùng phong phú, với hằng hà sa số những bộ sách quý, những bộ tài liệu giá trị ngàn đời vượt thời gian, những bộ sách lịch sử, khoa học, những tác phẩm văn học, thi ca, truyện tích và cả đạo đức, mà chúng ta hằng trân trọng giữ gìn để cho muôn đời con cháu được học hỏi, được thấm nhuần, được vun đắp, trở nên những con người với đầy đủ kiến thức về nhân bản, kỹ thuật, khoa học và cả văn chương. Ấy thế mà đã từng có những anh trí thức, tiến sĩ CS nổi máu anh… khùng muốn sửa đổi cho nó… “tiến nhanh, tiến mạnh lên XHCN”! Ai cũng biết máu CS là tham danh và tham lợi, kể cả những “trí thức” do CS đào tạo ra, bởi đó trong thời CS cướp nước cướp quyền để cỡi đầu dân Việt, không ít lần có những “thiến sĩ đỏ” từng múa may quay cuồng muốn sửa đổi cả nền văn học VN theo “định hướng XHCN”! CS uốn nắn, biến đổi bản chất con người VN từ thanh cao, nhân nghĩa xuống thành bất nhân thô bỉ và mọi rợ, khiến cả thế giới khinh thường, nay chúng lại muốn sửa đổi cả văn chương chữ nghĩa của dân tộc ta, đẩy chúng ta phải “xuống hố cả nút” (XHCN) nữa sao đây?
 
Nhân vật muốn “một tay xoay cả vũ trụ” đó chính là “thiến xĩ ráo xư” Bùi Hiền, anh ta đề nghị sửa đổi cách viết, “xáng chế” các mẫu tự mới thay cho cách viết cũ của chữ Việt, lấy lý do là để đọc và viết cho nhanh gọn lẹ. Học theo cách của anh thì trẻ con sẽ viết được nhanh hơn, nhà in sẽ gọn nhẹ hơn và… đỡ tốn giấy tốn mực hơn, (ví dụ anh ta đề nghị dùng chữ ‘q’ (một chữ) , thay cho chữ ‘ng, ngh’ (nhiều chữ) khi viết! Tôi không có đủ khả năng và thời giờ để đưa vào đây những bằng chứng về cách thay đổi khùng điên và phá hoại ấy, vì thiết nghĩ các nhà chuyên môn đã đưa lên báo chí quá nhiều và đầy đủ. Tôi chỉ nói lên nỗi bức xúc của một người dân thường trước nạn “quốc phá gia vong” do CS VN gây nên, mà việc này là một, thuộc về lãnh vực văn hóa. Theo những gì anh CS Bùi Hiền lý giải, thì “xáng kiến” này của anh ta được “vận dụng” để đáp ứng cho tình trạng… thiếu hụt tiền bạc, phá sản ngân hàng đang diễn ra trong nước, hầu sớm đưa cả nước tiến… xuống XHCN đói nghèo mạt rệp, vô sản chuyên chính! Té ra là “thiến sĩ” muốn “cắt mạng văn học” để cứu nguy cái “tổ cò” CS, e sắp rớt khỏi cành cây mà lộn cổ xuống ao, vì một trong những lý lẽ anh ta giải thích cho việc “cắt mạng văn hóa” này là để đỡ thời gian học, đỡ giấy bút trong việc biên soạn, in ấn các văn bản, đỡ được tới 20%, lẽ ra phải tốn 100 thì còn 80 chục!
 
Mọi người dân trong nước và trên toàn thế giới đang hoang mang không biết CS VN định phá tan đất nước thế nào nữa đây! Nhưng câu hỏi nào, vấn đề nào rồi cũng có câu trả lời. Nhiều người nhìn thấy sự điên khùng phi lý của nó (cái cuộc cắt mạng chữ nghĩa của tên Bùi Hiền), thì cho rằng CS đang cơn bĩ cực, rối loạn tơi bời do đấu đá thanh trừng nội bộ và hết tiền tiêu, nên chỉ thị cho tên khùng điên này bày ra cái trò khỉ để cho dân chúng chúi vào đó chửi bới mà quên thực trạng thập phần nguy hiểm cho cuộc sống. Nhưng ông giáo sư Nguyễn Minh Thuyết thì lên tiếng rằng: “Nếu thay đổi như ông Bùi Hiền, thì toàn bộ kho tàng văn học với hàng triệu tác phẩm cũ sẽ biến thành…đồ cổ, các thế hệ sau này khi học theo con đường đề nghị của Bùi Hiền sẽ không thể đọc được các sách vở cũ…”, tôi mới nhận ra rằng: thôi rồi, đây có thể là âm mưu của Tàu cộng, muốn xóa sạch nền văn hóa của ta, để con cháu ta không còn đọc được tư tưởng, đạo đức và nhất là lịch sự của cha ông, để TC đưa vào những tư tưởng phản động, đầu độc con cháu của ta, khiến chúng quên hẳn nguồn gốc, tổ tiên, tinh thần Việt, và dễ dàng đón nhận sự nhào nặn nhồi nhét tư tưởng Tàu, lịch sử văn hóa Tàu! Rồi ông bà cha mẹ sẽ không thể dạy được con cháu mình, vì trở ngại về chữ nghĩa, do cháu con thì không đọc được sách cũ, thế hệ già thì không thể đọc viết theo cách mới mà chúng bị VC bắt học, nguy hiểm và thâm độc vô cùng! Giữa thế hệ già và thế hệ trẻ sẽ bị chia cắt từ văn hóa đến tình cảm, đưa đến gia đình tan nát, xã hội đảo điên, tất cả sách vở cũ bị vứt bỏ vì thế hệ trẻ sẽ không đọc được, còn thế hệ già cũng không đọc được các sách vở mới do không còn thời gian để học, chưa kể các giao tiếp giữa VN và thế giới cũng bế tắc, vì người nước ngoài không đọc hay viết được tiếng Việt mới thì làm sao giao tiếp? Và xã hội mới sẽ tách thế hệ của chúng ta ra khỏi nó: một cuộc đảo điên hỗn loạn chưa từng có, dân tộc VN kể như chấm dứt, như vậy không phải ý định của Tàu cộng thì của ai?
 
Ngoài ý kiến của ông GS Thuyết, trên đài BBC còn có cuộc hội luận mà diễn giả chính là một nhà ngôn ngữ học VN đang sống ở Anh quốc (xin miễn nói tên), cho nhận định và ý kiến về vấn đề này như sau (tôi chỉ nêu vài điểm chính chứ không thể ghi nhận hết các ý phát biểu của ông): “Tôi ngần ngại nói về điểm tích cực trong đề nghị “sửa chữ Việt” của ông Bùi Hiền, hầu như không có!”. Để đánh giá về “vụ việc kinh khiếp” này, ông nêu lên một trường hợp khác của một “thiến sĩ” CS khác là Nguyễn Lân, từng cho ra đời một “quái thai văn học” là một bộ tự điển tiếng Việt dày hàng ngàn trang, trong đó thu thập và giải nghĩa từ ngữ Việt, ca dao tục ngữ Việt, mà một nhà nghiên cứu khác sau khi đọc xong cũng cho ra một bộ sách hàng ngàn trang tương ứng, ông đã nêu ra sơ sơ hơn 2000 sai lỗi của cuốn tự điển, từ lỗi viết sai chính tả đến lỗi giải thích sai nghĩa tiếng Việt, và cả những câu tục ngữ ca dao viết không đúng, khiến hiểu cũng sai! Một ví dụ được ông nêu lên để chứng minh “tài ngâm cứu” của nhà “học giả” (đúng là học GIẢ chứ không có học THẬT) Nguyễn Lân là câu tục ngữ viết sai: “vịt già, gà TO”, thay vì câu đúng là “vịt già, gà TƠ ”. Dân gian thì nói vịt phải là vịt già, còn gà phải là gà tơ thì thịt mới ngon (chứ gà to và già chẳng ma nào muốn ăn!), trong khi “thiến sĩ” CS thì vừa viết sai TƠ thành TO, vừa hiểu sai ý của cổ nhân! Từ đó nhà ngôn ngữ học Việt đang ở Anh quốc nêu trên mới đánh giá là nhà “ngâm cứu” CS kia đã học… mót ngoài đường, chứ không phải nghiên cứu trong sách vở, và ông kết luận về cuốn tự điển của “thiến sĩ” Nguyễn Lân là: “nếu để lại thì chỉ là một kỷ niệm buồn, đáng xấu hổ cho nền văn học VN, và gây hại cho các thế hệ mai sau”! Một lời nói rất tinh tế và chính xác, nói lên giá trị thật của các trí thức, văn hào, tiến sĩ của VC!
 
Trở về với anh chàng Bùi Hiền mới đây, nhà ngôn ngữ học nêu trên cũng nhận định: “việc đề nghị sửa đổi ngôn ngữ văn tự của một quốc gia nếu có, phải là việc của chính quyền, và là công trình nghiên cứu của hàng trăm, hàng chục nhà chuyên môn, trong những tháng năm dài chuyên tâm làm việc, rồi mới cân nhắc và đưa ra đề nghị, nhưng không được làm xáo trộn nề nếp cũ, kể cả việc học hành, ấn loát, chứ không phải cái kẻ vô danh tiểu tốt, đơn thương độc mã, mới tòi ở đâu ra, sức kém tài hèn mà tuyên bố ông ổng như vậy được, chưa kể nếu trẻ con học theo đó thì sẽ…phát điên, không thể học được”! Còn về thực tế sẽ không bớt tốn kém chút nào, mà còn phí phạm gấp bội, vì chỉ riêng ngành giáo dục, sẽ tiêu tốn hàng tỷ tỷ để in lại sách giáo khoa, và báo chí sẽ không có ai thèm đọc cái thứ chữ nhố nhăng đó, có đọc cũng không thể hiểu gì! Và còn hàng triệu thứ rắc rối khác trong đời sống xã hội như nhiều bài viết khác đã đưa lên!
 
Chỉ sơ qua đã thấy rõ cái phi thực, bất khả thi của cái đề nghị quái đản trên. Vì thế hãy miễn bàn thêm những chuyện mông lung, mà chúng ta phải bám sát điểm trọng yếu của nó, đó là mục đích chính của vụ này: Tên Bùi Hiền đã không hề đưa ra được lý do hay cơ sở chính đáng nào để sửa đổi chữ Quốc Ngữ cả! Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ háo danh, nên bị VC gian manh lợi dụng chỉ thị cho hắn đưa ra một việc rồ dại, nhưng là đúng ý của VC, đã theo lệnh Tàu cộng mà âm mưu xóa sạch nền văn học, đạo đức, tâm linh cũng như nhân bản của chúng ta từ ngàn đời, được lưu trong sách sử, nhất là xóa sạch lịch sử Việt. Việc vô hiệu hóa toàn bộ sách vở cũ nhằm để xóa quá khứ, khiến đám hậu duệ sau này mất hẳn nguồn gốc, hầu Tàu cộng dễ đồng hóa và xóa sổ toàn dân tộc ta! Đây mới là vấn đề cốt cán cần được mọi người quan tâm.
 
Nhắn lời đến những tên “tiến sĩ, trí thức, học giả… vô học” CS, có ngu dốt thì đi làm cu li kiếm miếng mà ăn, chứ đừng có viết sách, đề nghị điên khùng gây phiền toái cho nhiều người, làm hại cho dân tộc, và làm nhục quốc thể!
 
Để giữ nước và bảo toàn giống nòi, toàn dân phải vùng lên quét sạch sớm bọn bán nước và cướp nước, kể cả những bọn tay sai tự nguyện làm công cụ cho CS!
 
29/11/2017
 
Người Việt Yêu Nước
danlambaovn.blogspot.com
 

Từ chuyến hàng từ thiện lên Yên Bái bị đánh thuế…

Từ chuyến hàng từ thiện lên Yên Bái bị đánh thuế…

Tôi có cảm giác tỉnh này đang còn phải hứng chịu nhiều áp lực từ nhân tai kiểu như nội bộ lãnh đạo luôn có chuyện này chuyện nọ. Ví như chuyện lãnh đạo nổ súng bắn bỏ nhau như trong phim hành động, chuyện cán bộ xây biệt phủ hoành tráng quá mức thu nhập bình thường của một công chức để rồi trở thành tâm điểm chú ý của dư luận xã hội cả nước… Phải chăng những chuyện này đã khiến công tác giáo dục tư tưởng, đạo đức đối với mỗi người cán bộ, công chức, viên chức hưởng lương từ những đồng tiền người dân đóng thuế nuôi họ bị bỏ lơ (?)

Từ chuyến hàng từ thiện lên Yên Bái bị đánh thuế... - Ảnh 1

Tôi đã không thể im lặng và thực sự đã nghẹn lòng khi đọc trên facebook của chị Phan Vũ Diễm Hằng, người nữ sinh đầu tiên của Việt Nam đoạt giải cao toán quốc tế (1975) hơn bốn chục năm trước. Nay tôi cũng được biết, chị đang là người phụ nữ đau yếu nhiều năm nay vì chứng nan y. Thế nhưng, người phụ nữ ấy vẫn ngày ngày mải mê đan những chiếc mũ, chiếc khăn len quàng cổ cho trẻ em nghèo ở vùng sâu, vùng xa. Chị đan và gửi đi nhiều nơi bằng tiền của chị và các cá nhân vốn là bạn bè đã có lòng hảo tâm tin tưởng gửi gấm nơi chị.

Tôi không khỏi bức xúc khi hay tin, chuyến hàng từ thiện mà nhóm của chị vừa thuê xe chuyển lên cho trẻ em nghèo ở huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu thì bị liên ngành quản lý thị trường huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái chặn lại yêu cầu nộp thuế.

Trên facebook, chị Diễm Hằng kể lại rằng:

“Hôm qua (23.11), cô Dung gửi 14 bao quần áo cũ, chị Dương Thắm gửi 4 bao áo ấm mới, giao cho nhà xe Hưng Thành xanh đỏ chở. Em đã alo thỏa thuận chủ xe là hàng từ thiện, giá cước ủng hộ 70k/ bao.

– 12 giờ 27 phút lái xe alo: bọn em bị liên ngành huyện Văn Chấn (Yên Bái) kiểm tra, họ yêu cầu tháo dỡ hết 18 bao quần áo của chị và xuất trình giấy tờ xuất xứ nguồn gốc hàng ….

– Xe phải đánh vào chỗ liên ngành mất 25 phút (phụ xe giữ điện thoại báo em biết), sau hơn 1 tiếng giải quyết, giải thích là quần áo từ thiện thì một biên bản được thành lập với mức phạt 1.500k (1,5 triệu) và nhà xe alo đề nghị em mai hỗ trợ!

Cả đêm mất ngủ!

– Sáng nay 7 giờ xe vẫn chưa lên tới Tân Uyên (muộn 2 tiếng), em alo cho chủ xe: 14 bao thì 70k/bao, còn 4 bao to a tính 150k/ bao, em chịu hộ anh nửa biên bản phạt, tổng: 2,2 triệu. Nói khô bọt mép cũng không bớt được số lẻ.

Đến giờ đi làm, không thể đón xe, em nhờ em Hà hàng xóm giúp… Xe lại đi qua 1,5km. Sau khi em sắp khóc thì họ ok quay lại (vì chưa trả cước) ….

500 anh em trên fb cho em hỏi: QUẦN ÁO TỪ THIỆN THÌ LÀM SAO CÓ HÓA ĐƠN ĐỎ CHỨNG MINH NGUỒN GỐC HÀNG ĐÂY?

– 2,2 triệu tiền cước = 70 áo ấm = 70 em học sinh đáng ra được ấm áp! Hôm nay mưa, nhiệt độ ngoài trời 9 độ… nên em rất muốn khóc!”

Tôi đọc mà thấy buồn cho sự vô cảm của những người có trách nhiệm trong liên ngành quản lý thị trường huyện nọ tại Yên Bái. Tôi không tin cái việc giản đơn đến như thế mà lại bị gây khó dễ đến như thế. Nếu như cả chuyến xe mà đều là hàng mới, dù có chữ đề cứu trợ đâu đó chăng nữa thì đã là một nhẽ. Đằng này, trong số hàng đó có rất nhiều bao tải là quần áo cũ của người dân Hà Nội quyên góp mà sao các công bộc của dân kia lại không nhận ra được đây là hàng buôn trốn thuế hay đồ từ thiện?

Chị Phan Vũ Diễm Hằng vốn sinh ra trong một gia đình có nề nếp giáo dục truyền thống nho giáo. Ông nội chị, cụ Phan Kế Toại, một nhân sĩ yêu nước, từng là Phó thủ tướng chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (từ 1955-1973). Cụ Phan Kế Toại cũng từng là quan Khâm sai Bắc bộ của chính phủ Bảo Đại. Năm 1947, cụ được Chủ tịch Hồ Chí minh cho người về quê mời cụ ra giúp nước vì cụ Hồ biết cụ rất rõ. Khi Cách mạng Tháng Tám chưa nổ ra thì cụ Phan Kế Toại đã bí mật giúp đỡ Cách mạng rất nhiều việc quan trọng, từ tiền của cho đến những chỉ đạo ngầm tại Phủ Khâm sai, không được nổ súng khi thấy lực lượng Cách mạng vào cướp Bắc bộ phủ…)

Mấy năm nay, Yên Bái luôn hứng chịu nhiều thiên tai vô cùng thảm khốc. Đồng bào cả nước cũng luôn hướng về nơi đây và giúp đỡ hết lòng. Tôi được biết, người dân nơi đây vô cùng cơ cực. Việc thu thuế là nhiệm vụ cần thiết đối với bất kể địa phương nào. Song cần thu đúng, thu đủ và không để lọt lưới vì bất kể lý do gì.

Bên cạnh đó, tôi có cảm giác tỉnh này đang còn phải hứng chịu nhiều áp lực từ nhân tai kiểu như nội bộ lãnh đạo luôn có chuyện này chuyện nọ. Ví như chuyện lãnh đạo nổ súng bắn bỏ nhau như trong phim hành động, chuyện cán bộ xây biệt phủ hoành tráng quá mức thu nhập bình thường của một công chức để rồi trở thành tâm điểm chú ý của dư luận xã hội cả nước… Phải chăng những chuyện này đã khiến công tác giáo dục tư tưởng, đạo đức đối với mỗi người cán bộ, công chức, viên chức hưởng lương từ những đồng tiền người dân đóng thuế nuôi họ bị bỏ lơ (?). Đã đến lúc chúng ta, mà trước hết là các ngành, các cấp ở tỉnh Yên Bái không nên xem nhẹ câu chuyện này!

Nguồn : https://baomoi.com/tu-chuyen-hang-tu-thien-len-yen-bai-bi-danh-thue/c/24067301.epi?utm_source=iapp&utm_medium=facebook&utm_campaign=share

Cựu cán bộ công an vay Ngân hàng Đông Á 1.900 lượng vàng là ai? 

Qua điều tra, Bộ Công an đã bắt giam một cựu cán bộ đội nghiệp vụ Công an TP HCM vì gây thất thoát số lượng vàng lớn của DongA Bank.
================================================
Cựu cán bộ công an vay Ngân hàng Đông Á 1.900 lượng vàng là ai?
Ngày 24-11, Cục CSĐT Tội phạm về kinh tế và tham nhũng (C46), Bộ Công an cho biết đã bắt giữ và khám xét nơi ở đối với bị can Nguyễn Hồng Ánh (56 tuổi, ngụ TP.HCM; nguyên cán bộ đội nghiệp vụ của Công an TP HCM) để điều tra về hành vi “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Theo thông tin ban đầu, bị can Ánh ký hợp đồng vay 1.900 lượng vàng SJC của Ngân hàng TMCP Đông Á (DongA Bank) nhưng đến thời hạn không trả gây thiệt hại cho ngân hàng này số tiền lớn. Ngay sau khi bị bắt bị can Ánh bị C46 di lý ra Hà Nội để phục vụ quá trình điều tra.

Ngoài ông Ánh, C46 còn khởi tố đối với 7 lãnh đạo, cán bộ phòng giao dịch của DongA Bank gồm: Nguyễn Chí Công (nguyên Phó trưởng phòng khách hàng doanh nghiệp DongA Bank), Quách Thành Sang (phụ quỹ), Vũ Thị Thanh Hoa (trưởng phòng khách hàng doanh nghiệp DongA Bank) về hành vi “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Các bị can này có hành vi làm thủ tục tất toán khống các khoản vay của các cá nhân, tổ chức gây thiệt hại cho DongA Bank.

Cuối năm 2016, C46 đã khởi tố, bắt tạm giam đối với ông Trần Phương Bình (nguyên Phó chủ tịch HĐQT, nguyên Tổng giám đốc DongA Bank), Nguyễn Thị Ngọc Vân (nguyên Phó tổng giám đốc DongA Bank) về tội “Cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động các tổ chức tín dụng”. C46 còn bắt giam bà Nguyễn Thị Kim Xuyến (59 tuổi, nguyên phó giám đốc DongA Bank) cùng các nguyên lãnh đạo phòng giao dịch của DongA Bank.

Ông Bình là lãnh đạo nhưng không làm đúng trách nhiệm khi chỉ đạo cấp dưới giải ngân số tiền ngoài sổ sách, không có chứng từ kế toán để sử dụng làm ăn cá nhân, gây thất thoát cho DongA Bank hơn 2.000 tỉ đồng. Riêng bà Vân và Xuyến được xác định là người giúp sức, tiếp tay cho ông Bình.

Trước đó, tháng 8-2015, Công an TP HCM đã chuyển toàn bộ hồ sơ tại DongA Bank cho C46 tiếp tục mở rộng điều tra theo thẩm quyền. Cùng thời điểm này DongA Ban tiến hành kiểm tra ngân quỹ mới tá hỏa khi phát hiện quỹ Hội sở và quỹ Sở giao dịch bị thiếu hụt 2.000 tỉ đồng và 62.000 lượng vàng.

Làm việc với công an, ông Bình khai năm 2007 Công ty T&T ký hợp đồng với Công ty E.L và Công ty H.L do DongA Bank bảo lãnh hợp tác đầu tư với tổng giá trị hợp đồng lên đến 100 triệu USD. Do dự án đầu tư không hiệu quả nên ông Bình nhờ người nhà đứng ra vay tiền DongA Bank để lấy tiền mua lại cổ phần, tài sản pCông ty T&T. Ngoài ra, ông Bình còn chỉ đạo cấp dưới làm thủ tục cho Công ty T&T vay tiền DongA Bank để trả nợ cho Công ty E.L và Công ty H.L. Khi DongA Bank thất thoát số tiền lớn, ông Bình lại chỉ đạo cấp dưới hợp thức hóa các khoản vay khống và xuất hơn 60.000 lượng vàng của khách hàng gửi tại ngân hàng này mang đi bán trả nợ.

Nguồn: NLĐ

Image may contain: food

CÓ KHOẢNG 3,000 TRẺ LAI TÀU SINH RA TẠI TÂY NGUYÊN PHÁT SINH TỪ NHỮNG DỰ ÁN “THUÊ MƯỚN” CÔNG NHÂN TQ ??!!

CÓ KHOẢNG 3,000 TRẺ LAI TÀU SINH RA TẠI TÂY NGUYÊN PHÁT SINH TỪ NHỮNG DỰ ÁN “THUÊ MƯỚN” CÔNG NHÂN TQ ??!!

baby reading newspaper

CÓ KHOẢNG 3.000 TRẺ EM (LAI)TRUNG QUỐC ĐƯỢC SINH RA TẠI TÂY NGUYÊN VIỆT NAM.???

 

Hình chỉ là “minh họa”, 
Theo điều tra riêng của một số anh chị em trong nhóm thì hiện nay tại Tại xã Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng và khu vực Nhân Cơ ở Đắc Nông có khoảng 3.000 trẻ em có Cha là Công Nhân TQ.
Từ 2007, Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) đang đầu tư 2 dự án khai thác bô-xít là dự án bauxite Nhân Cơ tại Đắk Nông và dự án bauxite Tân Rai tại Lâm Đồng. Tổng vốn đầu tư đến tháng 4/2013 của dự án bauxite Tân Rai là 11.612 tỷ, dự án bauxite Nhân Cơ là 6.836 tỷ đồng.
Tổng số Công Nhân Trung Quốc được thuê sang khai thác Bô Xít theo nhiều đợt lên tới 10.000 người. Nhất là tại xã Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng có rất nhiều khu vực dành công nhân TQ cư ngụ.
unnamed (24)
Công Nhân TQ thuê phụ nữ Việt nấu ăn và làm Osin. Đa số Công Nhân TQ muốn có tấm vé ở lại VN nên tìm quen phụ nữ Việt để sinh con và lập giá thú.
Trong 10 năm qua, sự kiện này lên tới tột đỉnh là con số trẻ em Cha TQ mẹ VN đã lên tới con số 3.000 trẻ em. Hiện nay Công Nhân TQ yêu cầu nhà nước VN phải cung cấp cho họ chương trình dạy tiếng TQ cho các trẻ em này.
Sự nguy hiểm tiềm ẩn tại Tây Nguyên !!